Tiệm bánh của dì
2019-10-05 01:20
Tác giả:
Tâm Tâm
blogradio.vn - Trong những năm tháng đầu đời thật nhiều non trẻ, cha mẹ, gia đình mang những cây hoa trồng xung quanh con đường, vậy là ta đi trên đường hoa. Sau này, khi con người ta đủ cứng cáp, họ phải tự trồng cây hoa trên con đường ấy.
***
Bữa cơm chiều hôm ấy, không khí trong nhà chợt trở nên căng thẳng. Đó là bởi, trong lúc cả nhà đang quây quần thưởng thức hoa quả, dì Dịu đã đưa ra một đề nghị với ông bà. “Bố, mẹ, con muốn kinh doanh”. Dừng lại đôi chút, dì bổ sung: “Con cùng cái Hiền mở một tiệm ăn nhỏ bán hamburger nhà làm. Cái Hiền lo mấy thứ về vấn đề giấy tờ và sổ sách, còn con lo về sản phẩm. Bởi vậy, con muốn vay bố mẹ chút vốn.” Ai ai trong nhà cũng đều kinh ngạc, lẽ tất nhiên xuất phát từ dì Dịu của quá khứ.
Nếu nói về ấn tượng đầu tiên của mọi người về dì Dịu, chắc đó sẽ là hiền lành, trầm tính. Dì có khuôn mặt nhỏ nhắn, đôi mắt hai mí đen lay láy, làn da trắng bột. Xét trên tổng thế, đó là một cô gái dịu dàng hệt như ý nghĩa của cái tên. Ông bà có dì Dịu khi tuổi đã khá cao, nên có thể coi dì tựa một niềm tự hào nho nhỏ của ông bà. Từ bé cho đến tốt nghiệp cấp ba, dì Dịu luôn là học sinh ưu tú, nhưng khi dì đứng trước ngưỡng cửa đại học, con đường của dì chợt đổi thay. Dì không đậu nguyện vọng một của Đại học Sư phạm như dì mong ước, thay vào đó dì chọn học kỹ thuật theo lời ông bà. Trước nay mải mê với văn và anh, ai cũng nghĩ thật khó cho dì khi học ngành ấy, thế mà, sau tất cả, dì Dịu vẫn ra trường với tấm bằng giỏi. Vậy nên, những tưởng dì Dịu sẽ xin việc vào một cơ quan công ty nào đó, như bà vẫn hay nói: “Con gái an phận làm nhàn”, thì con đường dì chọn lại bất ngờ như thế.
Ông và bà vẫn im lặng chưa nói gì. Bà cau mày, có lẽ bà đang hơi giận. Ước mơ lớn nhất của bà là được nhìn thấy mấy đứa con gái êm ấm no đủ, sống yên ổn. Giờ đứa cả đã có gia đình riêng, còn cô út vẫn đang chạy vạy để lo một chỗ nhà nước là yên tâm, thế mà giờ, dì Dịu lại ra quyết định như thế. Ông là một người bình ổn hơn, thật khó nhìn ra suy nghĩ của một giáo viên toán đã sắp về hưu bởi cái tính kiên nhẫn đã đui rèn bởi nghề gõ đầu trẻ. Ông chỉ bảo một câu: “Thế nếu thất bại thì sao?”. Dì Dịu hơi ngẩng đầu một chút, có lẽ đó là một tín hiệu tốt: “Nếu ngã, thì con phải tự đứng lên. Con đã lớn rồi ạ.” Ngữ điệu câu nói hơi bông đùa, có lẽ vì sợ không khí căng thẳng quá, nhưng ông biết, dì đã quyết tâm rồi. Đừng thấy dì Dịu của ngày xưa bảo gì nghe nấy, cố gắng từng ngày vì sợ bố mẹ thất vọng, cuối cùng cũng gom đủ dung khí như hải âu nhỏ thử vươn đôi cánh, bay về phía biển.

Ngã thì biết đứng lên, vậy thì còn cản nó làm gì. Chuyện được ông duyệt thì xem như cả nhà cũng không có ý kiến, kể cả bà hay là anh chị em. Mẹ tôi vẫn hơi tiếc nuối bảo dì: “Thế là 5 năm học đại học bỏ không à?”. Dì Dịu cười cười: “Sao lại bỏ không, học để biết mình cần gì, không lãng phí”. Dì Dịu vẫn hay thường bảo với chúng tôi, “nếu-thì” chỉ nên áp dụng với tương lai, còn quá khứ đã qua rồi, “nếu-thì”, “giá mà” một vạn lần cũng chả quay lại được.
Vì cô Hiền hợp tác với dì Dịu học về kinh tế, nên mọi việc đi vào quỹ đạo khá nhanh. Mặt bằng cũng đã chọn được, một ki ốt nhỏ nằm đối diện cổng trường cấp ba, vị trí đắc địa. Việc trang trí cũng do hai người cùng làm, thiết kế chủ đạo là gam màu cam đất, trông vừa ấm áp, vừa tươi trẻ. “Tiệm của Dịu” ấy là cái tên của quán, vì người lên thực đơn và ý tưởng là dì Dịu, ngay cả đồng minh cô Hiền cũng là do dì Dịu “dụ dỗ mời về”, dì hóm hỉnh ví von như thế. Vì việc ngoài quán đã ổn định, nên dạo gần đây, dì Dịu tập trung vào phần menu nhiều hơn. Do vậy, trong nhà không bao giờ là thiếu bột mì, thiếu men nở, thiếu vừng. Điểm đặc biệt của quán là ngay cả cốt bánh cũng do tự tay dì Dịu làm, bởi ở cái thời ngay cả một cái huyện nhỏ như vùng này, nào là pizza, trà sữa, gà rán,..không món nào là không có mặt. Nếu không tạo được nét riêng trong bánh burger của tiệm, thì khác nào ra trận không mang giáp. Có một thời gian dì Dịu khăn gói lên Hà Nội gần ba tuần để học làm cốt bánh burger.
Mẻ bánh đầu tiên tại nhà, không còn thầy dạy kèm cặp tận nơi, dì vẫn nhanh tay thạo nghề thoăn thoắt. Bàn tay nhỏ, ngón tay như búp măng thon thon của dì đong bột, pha men, quẩy nước. Ngày xưa chúng tôi hay cười dì trói gà không chặt, mà nay nhìn dì nhào bột không khỏi trầm trồ. Lực tay vừa phải, nắm bột dẻo mềm, trắng trẻo từ từ hiện ra từng ổ tròn tròn xinh xinh, điểm trên mặt nào là vừng đen, vừng trắng. Mẻ bánh đầu tiên tại nhà, thơm lừng, màu nâu nhẹ, dì sắp ra để mọi người nếm thử và cho ý kiến. Ai ai cũng tấm tắc lần đầu được thử bánh dì Dịu, trừ bà, có lẽ bà vẫn còn giận lẫy chuyện dì tự ý kinh doanh, dì ngượng nghịu cười cười.
Tuy bánh đẹp nhưng ruột hơi khô, cần dai thêm chút để khi vào nhân mọi thứ hài hòa hơn. Sau mẻ bánh ấy, dì Dịu lại miệt mài tìm hiểu, mua thêm sách dạy về trau dồi. Mè thử nghiệm lần sau, lúc nướng bánh dì để thêm một ly nước cạnh khay bánh, lại xay nhuyễn vừng đen trộn thêm vào bột. Lúc bánh ra lò, nóng hôi hổi, mùi vừng dậy lên nghe mùi đã thấy thèm. Bánh lần này vỏ ngoài dai vừa, trong ruột độ ẩm chin muồi. Lúc ăn không thôi, mọi người ai cũng khen, đùa dì làm bánh như này không kinh doanh thì phí. Bà vẫn chưa thử bánh của dì Dịu lần nào, dì bảo dì quyết tâm khi cái bánh burger đầu tiên hoàn thiện, dì muốn bà là người đầu tiên nếm bánh.

Cái quan trọng nhất là bánh đã tìm được công thức, dì Dịu cẩn thận ghi chép vào sổ, tiếp sau đó là hai tuần dì kiên trì tập nêm nhân, nặn nhân, nướng thịt sao cho mềm, không bị mất nước, tỷ lệ nạc – mỡ vừa đủ béo. “Tiệm của Dịu” còn đặc biệt ở chỗ không chỉ phục vụ bánh burger nhân thịt bò mà còn có cả burger chay, chỉ sử dụng trứng gà ta để nhân bánh. Ngày mẻ bánh đầu tiên hoàn chỉnh ra lò, dì Dịu cặm cụi cả một ngày chủ nhật. Đám cháu chắt lít nhít bọn tôi được dì ưu tiên việc nhặt rau xà lách, lột vỏ hành tây. Bánh burger mặn của tiệm gồm năm lớp nhân xếp ngay ngắn gọn gàng, màu xanh của xà lách xoăn, chút đo đỏ của cà chua thái mỏng, nâu giòn thơm lựng của bò băm, vàng béo chảy của phô mai, thêm chút cay cay của ớt chưng theo công thức người Việt.
Bánh burger chay lại có công thức đơn giản hơn, lớp rau, cà chua tươi được băm nguyễn, lớp nhân chính là hỗn hợp của dưa chuột muối, trứng luộc, mayonnaise, hành tây xắt, muối và tiêu. Để làm dậy vị thì thêm chút bơ Tường An đun chảy. Hai cái bánh xếp đều nhau trên từng đĩa nhỏ, ngon mắt và ngon vị. Đúng như mong muốn lúc trước của dì Dịu, bọn trẻ con năn nỉ thủ thỉ bên tai bà, mong ngóng bà là người đầu tiên ăn thử bánh của tiệm. Từ lúc quyết định cho dì tự kinh doanh của ông, bà giận thì giận đấy, nhưng lo thì bà vẫn cứ lo. Khi bà ăn thử miếng bánh đầu tiên, có lẽ một phần nào nỗi lo ấy được tiêu vơi bớt, bánh thơm, nhân đậm vị, béo mà không nhanh ngán, bà gật gù tán thưởng. Bà là người đã lo cho bữa cơm gia đình bao nhiêu năm, có câu khen của bà, có lẽ trong niềm vui của dì Dịu lúc bấy giờ còn là sự vững tin nho nhỏ.
“Tiệm của Dịu” khai trương. Tấp nập kẻ ra người đến. Bạn bè cấp ba, đại học có ghé qua ủng hộ rất nhiều. Phần lớn là sự ngạc nhiên không tin nổi bạn học Dịu đã từng nhút nhát, im lặng như thế nào nay lại trở thành một bà chủ nhỏ, phần nhỏ là sự ngưỡng mộ cho việc tự mình làm chủ. Có một hôm quán vắng, ngoài trời mưa lay phay, dì Dịu ngồi kể cho tôi, lúc tiệm mới đi vào kinh doanh, buổi tối dì đi qua phòng bà, thấy bà đang gọi điện thoại cho mấy người bạn cũ. Dì không định lén nghe, nhưng rồi dì phát hiện ra, dù là người bạn nào, bà cũng đều hân hoan kể về tiềm bánh, nói mọi người có thời gian nhất định ghé qua ăn thử, rồi còn nhờ quảng cáo cho quán của dì. Địa chỉ, tên quán bà thuộc nằm lòng. Dì bảo, lúc ấy, dì chỉ muốn khóc thật to, hóa ra không ai thương mình như cha mẹ, hóa ra thế giới ngoài kia thật lạnh lẽo so với vòng tay cha mẹ.
“Tiệm của Dịu” đã trở thành ấn tượng đầu tiên của dì Dịu của hiện tại. Không lâu sau này, khi ngồi cùng cô giáo để nói chuyện về nguyện vọng sau tốt nghiệp cấp ba của bản thân, tôi đã kể cho cô nghe về dì Dịu. Và cô đã nói cho tôi một điều. Mỗi một người trên thế giới có đều tồn tại một con đường. Trong những năm tháng đầu đời thật nhiều non trẻ, cha mẹ, gia đình mang những cây hoa trồng xung quanh con đường, vậy là ta đi trên đường hoa. Sau này, khi con người ta đủ cứng cáp, họ phải tự trồng cây hoa trên con đường ấy. Giống như dì Dịu vào mùa xuân, trên con đường của mình, dì dũng cảm những hạt giống hoa trồng xuống, trải qua hạ, thu, đông chăm nom, kiên nhẫn, chờ đợi. Rồi xuân về, từng đóa từng đóa nở rộ đẹp đẽ, cánh hoa rơi khỏa lấp cả con đường ngập tràn sự hạnh phúc.
© Tâm Tâm – blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Hãy sống như nữ hoàng, đừng chỉ biết dựa dẫm vào hoàng tử nhé con gái
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.
Xuân về nghe điệu hát Then
Buổi sớm, sương muối phủ trắng núi rừng, bồng bềnh như những dải mây. Gió xuân thoảng qua những tán cây, mang theo chút se lạnh đặc trưng của miền núi. Đến khi mặt trời lấp ló, sương tan chậm rãi, để lộ bầu trời và một cảnh sắc quen thuộc mà mỗi độ xuân về lại như thêm một lần tươi mới.
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.






