Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương nhớ gửi về thu

2013-08-12 08:42

Tác giả:


Café blog - Những ngày thu chợt ùa về trong ký ức. Em nghiêng lòng... nghiêng mãi... mà đợi. Đợi thu gọi tên em, để mà say đắm.

Tháng Bảy chỉ mới vừa đến thôi, hạ vẫn còn chói chang lắm, nhưng em đã bắt đầu thấy nhớ nhung về những giấc mơ xa xôi. Về nơi mùa thu mỏng manh với những sáng tinh mơ thức dậy, chỉ nghe tiếng gió thu thôi, lòng cũng đủ xào xạc.

Em nhớ những ngày Hà Nội - tháng Tám thu về tinh khôi cũng là lúc hoa cúc bắt đầu nở rộ. Người ta bảo hoa cúc là loài hoa nhẫn nại nhất, hoa bắt đầu vào mùa từ tháng Tám và kéo dài cho đến hết mùa xuân. Những loài hoa cúc đua nhau khoe những sắc màu rực rỡ, điểm những màu dịu ngọt vào màu vàng thu ấm áp...

Những ngày thu về qua ngõ, thảng trong gió hương cốm mới xanh non, ủ trong những chiếc lá sen già, phảng phất theo bước chân của những người bán rong, len lỏi khắp những con ngõ nhỏ Hà Nội. Chẳng phải tự dưng, nhắc đến Hà Nội, nhắc đến thu người ta lại nhớ về thứ quà giản dị ấy như một nét đặc trưng của mảnh đất phồn hoa này.

Em nhớ...

thu Ha Noi

Vào một sáng chủ nhật trời trong veo, em một mình đi bộ dưới hàng hoa sữa, đắm mình trong thứ mùi hương mê hoặc ấy.

Một đêm trời thu, những cơn gió heo may kéo về, khiến lòng em se lại. Gió thu không lạnh, nhưng em lại thấy cô liêu...

Vào một ngày nắng dìu dịu, em ngồi mãi dưới ghế đá trong công viên ngước mắt lên ngắm nhìn những sợi nắng len qua tán lá, chiếu rọi xuống mặt đất, trầm mặc và tự hỏi, mùa thu liệu có phải đang rót mật hay chăng?

Vào một ngày trời mưa, em ở trong quán nhỏ ngắm mưa một mình, gọi một ly cà phê nóng, chọn cho mình vị trí gần cửa sổ, lặng lẽ ngắm dòng người hối hả đi về dưới mưa, mà thấy cuộc đời sao cứ mãi vội, con người sao cứ mãi vội mà đi lướt qua nhau. Em thì chỉ thích chậm rãi mà sống. Rồi em chợt nghĩ, chắc cũng chẳng ai muốn vội vàng đến thế, ngoại trừ Xuân Diệu, chỉ là cuộc sống cứ cuốn người ta đi, giống như cơn mưa ngoài kia, nếu không nhanh một chút, người sẽ bị ướt hết mất. Thời gian chả phải rộng rãi với tất cả mọi người. Chỉ có em là quá rảnh rỗi đó thôi.

Rồi vào một sớm cuối thu, em cứ mãi dõi theo gánh hoa cúc họa mi đẹp tinh khôi của người bán hàng rong đạp xe phía trước, mà nghe lòng dịu lại những vấn vương mùa thu. Những ngày thu chợt ùa về trong ký ức. Em nghiêng lòng... nghiêng mãi... mà đợi. Đợi thu gọi tên em, để mà say đắm, nhưng vẫn là chưa thể. Bởi tháng Bảy chỉ vừa đến đó thôi. Mùa thu còn lâu nữa mới về.

P/s: Dành cho những nhớ thương mùa thu.

•    Gửi từ Mưa <thanhbinh.apa@>

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

back to top