Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thương lắm quê hương ơi!

2014-05-26 01:01

Tác giả:


Café Blog - Không ngủ được, mở máy tính bật dự báo thời tiết, ngoài quê đang mưa to, có lẽ lụt rồi, trong lòng người con xa xứ dậy lên nỗi nhớ quê hương cồn cào, da diết. Có một chú bé ngồi trên chiếc bàn bên khung cửa sổ, nhìn xa xa, bầu trời mưa giăng u ám, và mơ về tương lai.

Nhớ mỗi khi mùa lụt về, những năm đó, khí hậu hiền hòa, đất trời cũng hiền hòa. Năm nào lũ cũng về trong một khoảng thời gian nhất định trong năm, mình nhớ khi đã qua 23/10 âm là không bao giờ lụt nữa. Nếu như lũ lụt với khúc ngoài miền Trung mang đến bao đau thương thì có lẽ lụt ở quê mình chủ yếu mang lại niềm vui, ít ra là với tụi nhỏ chúng mình. Lụt không kéo dài, chỉ khoảng 2-3 ngày, đủ cho phù sa bồi đắp cánh đồng sau một vụ mùa hay cũng để người nông dân nghỉ ngơi sau quãng thời gian làm lụng vất vả.

Lũ về vui lắm, ở nhà, mấy đứa hè nhau đóng bè chuối đem ra ngoài ruộng tập bơi, theo ba đi đánh lưới cá rô. Hồi đó, trời lụt ba với mình lại xách tay lưới đi đánh cá rô, toàn trốn đi, bởi má không cho đi. Nói mưa gió ở nhà chứ ra ngoài đồng chi lạnh lẽo. Đánh cá rô phải đánh lưới một ah nha, cá rô nhiều vảy vi, đánh lưới ba màng thì dính rồi gỡ lâu lắm. Cá rô thích ở bờ ở bụi, nương theo dòng nước lũ, kiếm ăn, nên phải giăng lưới trong bờ thôi. Ai ham đem thả giữa dòng thì chỉ có nước về không. Đêm đem thả thì sáng mai tha hồ gỡ, những chú cá rô đen trùi trũi, mập ú dính vào lưới giãy đành đạch mang lại niềm vui khó tả khi gỡ. Lúc đó mình nhỏ xíu, toàn ngồi trên cổ ba ngêu ngao nhìn trời nhìn đất khi ba cõng bơi qua chỗ nước xiết. Cá rô đồng chỉ có đâm sóc là ngon nhất. Cá để nguyên con, xỏ qua thanh tre, nướng trên than hồng rồi gỡ thịt cho vào cối quết với chuối chát, lá gừng, me trái,.. thêm ít mắm, ớt, gia vị,... tạo nên một hương vị khó tả, mà mình gọi đó là hương vị mùa lụt...

thương lắm quê hương ơi

Nhớ những năm tháng mùa lụt, cả nhà quây quần bên mâm cơm của mẹ, chỉ có mắm tiêu rồi đọt lang luột, mà sao ấm lòng da diết đến thế. Đến nỗi sau bao năm, ai hỏi món ngon nhất mình từng ăn, thì chắc chắn với mình chỉ có mắm tiêu chấm đọt lang luộc của mẹ.

Nhớ những năm tháng ở nhà ngoại, lụt về, xách cần câu ra suối câu cá óc mít. Đào một ít trùn, xách cần câu nhong nhong đi từ làng trên xóm dưới lựa chỗ nào dòng nước suối lượn vào một vũng trong bờ, nước chảy chậm, thả cần, tha hồ mà giật. Những con cá óc mít theo dòng nước lũ từ đầu nguồn về, nép vào những hốc ven bờ, tròn ú, mập mạp, hai vây có hai chấm đỏ, miệng thở hỗn hển, háu ăn, cứ bập vào là dính. Đem về ngoại kho với lá gừng, ăn hoài mà không biết ngán.

Nhớ những lần ngồi ghe long nhong theo mấy cậu bắt chuột, bắt cúm núm, bắt rắn. Trời lụt, mấy con sống ngoài đồng cũng mất chỗ ở, chúng tị nạn lên một gò đất trống nào đó tránh lũ, chỉ việc đến đó bắt. Vui nhất là đi bắt chuột, lụt ngập hết, chúng thường tập trung lên mấy đám cỏ, bụi rậm trên đường rầy xe lửa. Một người phát một rãnh ở đầu này giăng lưới ngang qua, mấy người xúm lại đầu xa xa bên kia, hò hét, lấy gậy đập vào bụi rậm đuổi chúng chạy lại đầu này, chạy đến rãnh, dính lưới, giãy đành đạch, một người đứng canh ở lưới, chỉ việc nhảy ra gở, bẻ răng và cho vào giỏ.
Chuột bắt về, được lùi trên lửa rơm cho cháy xém lớp da bên ngoài, rồi được lột da, bỏ đầu chân. Ở ngoài mình tuyệt đối không rửa chuột với nước, rồi sau đó đi nướng, nấu sả ớt hay giả cầy. Rất tuyệt vời. Mấy cậu mấy anh ngồi nhậu, còn mình ngồi ăn, hóng mỏ lên ngồi nghe nói chuyện, rồi ngủ quên lúc nào không biết, rồi mấy cậu lội nước cõng về vì lụt ngập hết, nước dô tận trong nhà mà. Sáng mai ngủ dậy mà còn vương mùi...thịt chuột.

Nhớ những lần giẫm nước trời mưa cùng tụi nhỏ trong xóm, tạt nước làm ướt áo chị Bé con dì Kiều, chị khóc nức nở, sợ quá trốn luôn để rồi tới giờ nghe đâu chị có chồng ở Bác Ái, có con hơn hai tuổi rồi mà mình vẫn chưa được gặp lại một lần để nói lời xin lỗi.

Lụt về, nhớ tiếng trống báo lụt giữa đêm khuya, đêm mưa rả rích cuộn tròn trong mền nằm nghe tiếng trống. Nước nhỏ thì tiếng trống thưa thớt, văng vẳng. Nước lớn thì tiếng trống dồn dập, như hối thúc. Tiếng í ới của người lớn trong xóm hỏi thăm nhau dọn nhà xong chưa, cần phụ khiềng đồ đạc kê lên, hay lùa trâu, bò, heo, gà gì không.

Ấm áp, nồng hậu và thấm đậm tình làng nghĩa xóm.

Lụt về, lũ trẻ con mình vui lắm, nhưng ba má thì lo lắng, lo cái đói. Như bà nội Hai nói:" Nghề của ba mình khổ. Trời nắng người ta ở trong nhà, phải dang ngoài nắng mới có ăn. Mùa mưa về thì đói". Mưa cả tháng trời thì đói thật. Nhớ khi mùa mưa về, thất nghiệp ba với chú Lộc xách cần đi câu, cả tháng trời ăn toàn cá bống kho. Đến nỗi, cho tới tận bây giờ, mình vẫn còn ám ảnh mùi cá bống kho, như một hương vị đặc sản của mùa lụt, chỉ cần đi đâu, nghe mùi cá bống kho tiêu là nhớ tới mùa lụt.

Nhớ chú Lộc, bữa nào đi câu về, trong một giỏ toàn cá bống, chú lựa cho mình vài con cá ong, cá dìa vò lá me ăn cho đỡ ngán hay cho mình con cá bống to nhất. Mình thích lắm, nhớ mãi. Đến nỗi chú đi câu là mình ở nhà hái lá me chờ sẵn. Chú mất trong một tai nạn giao thông, rất trẻ, bất ngờ và ngỡ ngàng. "Chú ơi, hàng me còn đó nhưng còn ai đi câu về, lựa cho thằng B. vài con cá nó vò nấu chua".
Nhớ lắm QUÊ HƯƠNG ơi!

•    Dinh Tan Hung




Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.





Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top