Thương lắm quê hương ơi!
2014-05-26 01:01
Tác giả:
Nhớ mỗi khi mùa lụt về, những năm đó, khí hậu hiền hòa, đất trời cũng hiền hòa. Năm nào lũ cũng về trong một khoảng thời gian nhất định trong năm, mình nhớ khi đã qua 23/10 âm là không bao giờ lụt nữa. Nếu như lũ lụt với khúc ngoài miền Trung mang đến bao đau thương thì có lẽ lụt ở quê mình chủ yếu mang lại niềm vui, ít ra là với tụi nhỏ chúng mình. Lụt không kéo dài, chỉ khoảng 2-3 ngày, đủ cho phù sa bồi đắp cánh đồng sau một vụ mùa hay cũng để người nông dân nghỉ ngơi sau quãng thời gian làm lụng vất vả.
Lũ về vui lắm, ở nhà, mấy đứa hè nhau đóng bè chuối đem ra ngoài ruộng tập bơi, theo ba đi đánh lưới cá rô. Hồi đó, trời lụt ba với mình lại xách tay lưới đi đánh cá rô, toàn trốn đi, bởi má không cho đi. Nói mưa gió ở nhà chứ ra ngoài đồng chi lạnh lẽo. Đánh cá rô phải đánh lưới một ah nha, cá rô nhiều vảy vi, đánh lưới ba màng thì dính rồi gỡ lâu lắm. Cá rô thích ở bờ ở bụi, nương theo dòng nước lũ, kiếm ăn, nên phải giăng lưới trong bờ thôi. Ai ham đem thả giữa dòng thì chỉ có nước về không. Đêm đem thả thì sáng mai tha hồ gỡ, những chú cá rô đen trùi trũi, mập ú dính vào lưới giãy đành đạch mang lại niềm vui khó tả khi gỡ. Lúc đó mình nhỏ xíu, toàn ngồi trên cổ ba ngêu ngao nhìn trời nhìn đất khi ba cõng bơi qua chỗ nước xiết. Cá rô đồng chỉ có đâm sóc là ngon nhất. Cá để nguyên con, xỏ qua thanh tre, nướng trên than hồng rồi gỡ thịt cho vào cối quết với chuối chát, lá gừng, me trái,.. thêm ít mắm, ớt, gia vị,... tạo nên một hương vị khó tả, mà mình gọi đó là hương vị mùa lụt...
Nhớ những năm tháng mùa lụt, cả nhà quây quần bên mâm cơm của mẹ, chỉ có mắm tiêu rồi đọt lang luột, mà sao ấm lòng da diết đến thế. Đến nỗi sau bao năm, ai hỏi món ngon nhất mình từng ăn, thì chắc chắn với mình chỉ có mắm tiêu chấm đọt lang luộc của mẹ.
Nhớ những năm tháng ở nhà ngoại, lụt về, xách cần câu ra suối câu cá óc mít. Đào một ít trùn, xách cần câu nhong nhong đi từ làng trên xóm dưới lựa chỗ nào dòng nước suối lượn vào một vũng trong bờ, nước chảy chậm, thả cần, tha hồ mà giật. Những con cá óc mít theo dòng nước lũ từ đầu nguồn về, nép vào những hốc ven bờ, tròn ú, mập mạp, hai vây có hai chấm đỏ, miệng thở hỗn hển, háu ăn, cứ bập vào là dính. Đem về ngoại kho với lá gừng, ăn hoài mà không biết ngán.
Nhớ những lần ngồi ghe long nhong theo mấy cậu bắt chuột, bắt cúm núm, bắt rắn. Trời lụt, mấy con sống ngoài đồng cũng mất chỗ ở, chúng tị nạn lên một gò đất trống nào đó tránh lũ, chỉ việc đến đó bắt. Vui nhất là đi bắt chuột, lụt ngập hết, chúng thường tập trung lên mấy đám cỏ, bụi rậm trên đường rầy xe lửa. Một người phát một rãnh ở đầu này giăng lưới ngang qua, mấy người xúm lại đầu xa xa bên kia, hò hét, lấy gậy đập vào bụi rậm đuổi chúng chạy lại đầu này, chạy đến rãnh, dính lưới, giãy đành đạch, một người đứng canh ở lưới, chỉ việc nhảy ra gở, bẻ răng và cho vào giỏ.
Chuột bắt về, được lùi trên lửa rơm cho cháy xém lớp da bên ngoài, rồi được lột da, bỏ đầu chân. Ở ngoài mình tuyệt đối không rửa chuột với nước, rồi sau đó đi nướng, nấu sả ớt hay giả cầy. Rất tuyệt vời. Mấy cậu mấy anh ngồi nhậu, còn mình ngồi ăn, hóng mỏ lên ngồi nghe nói chuyện, rồi ngủ quên lúc nào không biết, rồi mấy cậu lội nước cõng về vì lụt ngập hết, nước dô tận trong nhà mà. Sáng mai ngủ dậy mà còn vương mùi...thịt chuột.
Nhớ những lần giẫm nước trời mưa cùng tụi nhỏ trong xóm, tạt nước làm ướt áo chị Bé con dì Kiều, chị khóc nức nở, sợ quá trốn luôn để rồi tới giờ nghe đâu chị có chồng ở Bác Ái, có con hơn hai tuổi rồi mà mình vẫn chưa được gặp lại một lần để nói lời xin lỗi.
Lụt về, nhớ tiếng trống báo lụt giữa đêm khuya, đêm mưa rả rích cuộn tròn trong mền nằm nghe tiếng trống. Nước nhỏ thì tiếng trống thưa thớt, văng vẳng. Nước lớn thì tiếng trống dồn dập, như hối thúc. Tiếng í ới của người lớn trong xóm hỏi thăm nhau dọn nhà xong chưa, cần phụ khiềng đồ đạc kê lên, hay lùa trâu, bò, heo, gà gì không.
Ấm áp, nồng hậu và thấm đậm tình làng nghĩa xóm.
Lụt về, lũ trẻ con mình vui lắm, nhưng ba má thì lo lắng, lo cái đói. Như bà nội Hai nói:" Nghề của ba mình khổ. Trời nắng người ta ở trong nhà, phải dang ngoài nắng mới có ăn. Mùa mưa về thì đói". Mưa cả tháng trời thì đói thật. Nhớ khi mùa mưa về, thất nghiệp ba với chú Lộc xách cần đi câu, cả tháng trời ăn toàn cá bống kho. Đến nỗi, cho tới tận bây giờ, mình vẫn còn ám ảnh mùi cá bống kho, như một hương vị đặc sản của mùa lụt, chỉ cần đi đâu, nghe mùi cá bống kho tiêu là nhớ tới mùa lụt.
Nhớ chú Lộc, bữa nào đi câu về, trong một giỏ toàn cá bống, chú lựa cho mình vài con cá ong, cá dìa vò lá me ăn cho đỡ ngán hay cho mình con cá bống to nhất. Mình thích lắm, nhớ mãi. Đến nỗi chú đi câu là mình ở nhà hái lá me chờ sẵn. Chú mất trong một tai nạn giao thông, rất trẻ, bất ngờ và ngỡ ngàng. "Chú ơi, hàng me còn đó nhưng còn ai đi câu về, lựa cho thằng B. vài con cá nó vò nấu chua".
Nhớ lắm QUÊ HƯƠNG ơi!
• Dinh Tan Hung

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.
Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)
Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.


