Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thu chưa hết mà lòng đã sang đông

2015-10-19 03:39

Tác giả:


blogradio.vn - Thu chưa hết, mà lòng tôi đã sang đông mất rồi, khẽ nhắm mắt tự nhủ: "Rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi, có thể bây giờ là bão tố, nhưng trời đâu thể mưa mãi được”. Ngoài trời, mưa ào ào, gió giật từng cơn, nhưng từng chùm hoa sữa vẫn cố bám trụ, đong đưa theo từng vạt gió.

***

Hà Nội những ngày cuối thu, cái nắng dường như cũng yếu ớt hơn, nhưng vẫn cố chen mình, đan xen vào những vòm lá đang nhuốm màu tàn phai. Thong dong dắt chiếc xe máy cũ ra khỏi phòng trọ, tôi đi lòng vòng trên phố. Hà Nội đấy, đông người lắm, thường hay gặp nhau lắm, nhưng cũng chẳng ai kịp giữ lại ai trong vạn vạn cái duyên cho nhau. Phải đâm sầm vào nhau mà to tiếng hay ngày ngày phải cùng ngồi lại với nhau họp hành, hay có khi là trùng lịch học ngán mà không cách nào né tránh mới chịu quen biết nhau. Như ngoài phố, người cạnh người cùng chờ chung cây đèn đỏ, đôi chục giây xanh sáng thì rẽ lối, đường ai nấy đi.

Bất giác tôi nhớ tới em, nhớ tới khoảng thời gian gắn bó giữa hai đứa, tôi tin vào duyên số, giữa tám tỷ người trên Thế giới này, gặp được nhau là cái duyên từ kiếp trước. Người ta vẫn nói, vạn sự tùy duyên, duyên sâu sẽ hợp, duyên cạn sẽ tan. Có lẽ giữa tôi và em, cái duyên nó ở giữa lưng chừng ấy, chênh vênh, vô định. Kể từ ngày ra trường đã hơn một năm rồi, tôi chưa gặp lại em. Ngày em đi, tôi vô thức đưa tay ra định giữ em ở lại, nhưng rồi lại buông xuống, tôi để em đi, để em tìm được hạnh phúc thực sự mà em cần, để em có được sự an yên trong tâm hồn. Tôi không đủ dũng cảm để trái tim em phải bơ vơ, thổn thức cùng tôi khi mà chính bản thân mình lúc ấy cũng chưa biết sẽ làm gì, sẽ đi về đâu.

thu Hà Nội

Từng con phố, từng ngóc ngách trong thành phố nhỏ này đều in dấu chân hai đứa, đều gợi nhớ cho tôi kỉ niệm về em. Tôi nhớ quãng đường từ Láng Hạ về Ngã Tư Sở, vì đi xem film muộn mà hết xe bus, tôi đã cùng em nắm tay nhau đi bộ về, khi ấy em vẫn cười rất tươi, đôi mắt sáng lấp lánh ánh đèn đêm. Tôi thấy trong đó là cả một khoảng trời trải dài về miền vô định. Cái cảm giác ấy không còn là kiểu đang dắt em đi trên một con đường, mà như đang đưa em đi tới tận cuối cuộc đời. Mãi sau này, khi tôi có xe máy, tôi muốn được đưa em đi thăm thú nhiều nơi hơn, nhưng nhìn vào sau gương chiếu hậu, hình ảnh em không còn ở đó, mà chỉ là hoàng hôn phía xa.

Tôi nhớ những cung đường quanh Hồ Hoàn Kiếm, em bên tôi luyên thuyên đủ thứ chuyện, còn nhớ rõ vị kem cốm Tràng Tiền mát lạnh nơi đầu lưỡi, tê tê nơi cuống họng. Chiếc khăn ống màu mận chẳng đủ làm em ấm áp, em run rẩy xoa xoa đôi bàn tay vào nhau, tôi khẽ choàng lên vai em chiếc áo của mình, cả thế giới nhỏ của tôi gói gọn trong đó, Hồ Gươm lặng gió, từng làn nước trải dài xa xăm.

Rồi những chiều hè, tôi cùng em leo lên cái sân thượng tí hon của khu xóm trọ nghèo nàn, đổ nát. Tôi gọi nó bằng cái tên hóm hỉnh " Rạp chiếu phim di động", những khi rảnh rỗi tôi đem laptop ra download những tập phim hay để tôi và em cùng xem, rồi nghe em cười giòn tan khi xem film hài, hay giật mình thon thót, níu chặt vạt áo tôi khi xem film ma, hay đôi khi lại sụt sùi hỏi tại sao con khủng long kia lại chết? Tại sao hai người yêu nhau lại phải xa nhau? Khi ấy tôi chỉ lặng yên, khẽ xoa đầu em, "Em thật ngốc". Rồi chúng tôi sẽ lại cùng ngồi lại với nhau, chờ tòa nhà Visako phía xa bật đèn như một thói quen lặp lại. Trên cao, những tầng mây xếp lại gần nhau hơn cho những vì sao được tỏa sáng.

Tôi nhớ những ngày em làm thêm trong Royal City, đi dạy về tôi chờ em ngoài cổng để cùng về. Cái khoảnh khắc chờ ai đó thật kỳ lạ, đến giờ mỗi lần đi ngang qua đó, vô thức tôi lại có cảm giác em vẫn ở trong kia. Tôi lại chờ em, chờ mãi, cánh cửa mở ra, già trẻ trai gái, người ra người vào, có hình bóng ai đó bước ra...giống em...nhưng không phải là em. Lặng lẽ ra về, tôi đi ngược dòng người trên phố.

Hà Nội phố

Hôm nay Hà Nội vẫn thế, vẫn ồn ào, vội vã, nhưng lòng tôi chùng xuống đến lạ. Tôi nghe đâu đó có tiếng nói vọng về từ sâu thẳm kí ức. "Nếu được chọn lựa, em muốn tình yêu của mình như hai đường thẳng song song, luôn đi cạnh bên nhau nhưng mãi mãi chẳng thể chạm tới, hay chỉ như hai đường thẳng cắt nhau, vô tình chạm phải rồi vội vàng chạy xa ra những miền xa thẳm?". Em khẽ cười, nụ cười ấm áp tinh nghịch "Nếu có thể, em sẽ mong chuyện tình của mình giống như hai đường thẳng trùng nhau anh à, cứ mãi bên nhau như vậy, chẳng lo một ngày tỉnh giấc, người kia đã biến mất khỏi cuộc đời. Đến khi trưởng thành rồi, em mới hiểu rằng cái thực sự em cần, không phải là một tình yêu đẹp, mà là một người có đủ kiên nhẫn để có thể bao dung em suốt cuộc đời".

Về phòng, mở toang cánh cửa, bên trong ngập đầy mùi ẩm mốc, vẫn căn phòng trọ bừa bộn lười dọn dẹp, vẫn vài cây hoa nhỏ chăm sóc cho bớt buồn, vẫn nơi trời Hà Nội xa xôi, nhưng vắng em. Hôm nay tôi dành nốt một ngày cho em, một ngày nghĩ về em trọn vẹn hơn bao ngày khác, từ mai tôi sẽ trả em về nơi em cần tới. Gấp chiếc phong bì cưới lại, tôi mỉm cười, mừng cho em, mai em là cô dâu mới trong chiếc váy trắng tinh, cuối cùng em cũng hạnh phúc, nhưng không phải với tôi.

Dẫu vậy, tôi vẫn sẽ nhìn về em với tất cả sự quan tâm vốn có, không ghét bỏ, không hằn học, tôi muốn em khi không có tôi vẫn vui, muốn những điều tốt đẹp đã có sẽ không bao giờ mất đi và vẫn muốn ở bên sẻ chia nhưng không còn mong chiếm hữu. Điều đó có lẽ còn thiêng liêng hơn một tình yêu kết thúc trong ám ảnh và dằn vặt nhau. Thu chưa hết, mà lòng tôi đã sang đông mất rồi, khẽ nhắm mắt tự nhủ: "Rồi mọi thứ sẽ tốt đẹp thôi, có thể bây giờ là bão tố, nhưng trời đâu thể mưa mãi được”. Ngoài trời, mưa ào ào, gió giật từng cơn, nhưng từng chùm hoa sữa vẫn cố bám trụ, đong đưa theo từng vạt gió.

© Mon Lexy – blogradio.vn

Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.


Gửi những tâm sự, sáng tác của các bạn đến với các độc giả của blogradio.vn bằng cách gửi bài viết về địa chỉ email blogradio@dalink.vn
yeublogviet

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top