Thôi nhé đừng hờ hững giữa cuộc đời
2017-11-15 01:16
Tác giả:
“Về đây đứng ngồi
đường xa quá ngại
để lòng theo chút nắng bên ngoài…”
Dù những giai điệu, ca từ bài hát đã quen thuộc, tôi cũng từng ngân nga, vậy mà giờ đây, khi tạm quên nhịp sống ồn ã của đô thị, lui vào khoảng lặng của mình, lòng tôi lại lắng chìm trong những ngậm ngùi, tiếc nuối... Chợt thấy mình quá nhỏ bé giữa chốn nhân gian vô tận...
"Mùa xuân quá vội
Mười năm tắm gội
Giật mình ôi chiếc lá thu phai"
Mùa xuân đi vội vã, mười năm qua nhanh. Thời gian cho một đời người hạn hữu, tuổi xuân con người càng vắn hơn, có thể đếm được như thế. Đời người là những ngày “ở trọ trần gian” nên cũng mong manh như một chiếc lá? Mới ngày nào ta oe oe cất tiếng khóc chào đời, rồi lên lớn rong ruổi mải miết với cuộc sống bộn bề, chợt một ngày ngoảnh lại: Tóc xanh đã nhuốm màu thời gian! Giây phút ấy khiến mỗi chúng ta không khỏi thảng thốt: “Giật mình, ôi chiếc lá thu phai".

Rồi thế, chiếc lá rồi sẽ tàn phai và cuộc đời con người cũng vậy, sớm muộn gì điều đó cũng xảy ra. Bởi chuyện hợp - tan, hạnh phúc - đau khổ, còn - mất cũng là lẽ thường tình! Tôi đồng cảm sâu sắc với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khi ông đúc kết điều này:
“Bao nhiêu năm làm kiếp con người
Chợt một chiều tóc trắng như vôi
Lá úa trên cao rụng đầy
Cho trăm năm vào chết một ngày”
(Cát bụi)
Thời gian và thân phận mong manh của con người giăng khắp, phủ đầy bụi trần trong những câu ca. Giọng hát đượm buồn hòa vào những hạt mưa thu ngày càng dày như ray bột kín không gian, cứ thấm lan trong tâm hồn tôi:
“Người đâu mất người
đời tôi ngốc dại
Tự làm khô héo tôi đây”
Bất chợt tôi nhìn lại mình và tự hỏi: Không biết mình có "ngốc dại" không? Đã bao giờ mình đứng bên lề cuộc sống, rong chơi mải mê hay chạy theo những ảo tưởng mông lung, để đi tìm những viễn vông, xa xôi? Mình có từng chán chường, buông xuôi, phó mặc mọi thứ hay cố chấp, đua chen, ganh ghét, đánh mất tình thân?
Trong màn mưa mờ ảo, tôi như thấy "Chập chờn lau trắng trong tay", vọng từ đâu đó "Điệu kèn ai buốt trong tôi". Những hình ảnh "lau trắng", "điệu kèn" trong câu hát ám ảnh! Những suy tư về cuộc sống, những triết lý sâu xa của ca từ lay tôi bừng tỉnh: Hình như tôi cứ ngỡ cuộc đời dài lắm thì phải? Hình như tôi đã "loanh quanh cho đời mỏi mệt" mà không hề biết. Hay đã bao giờ tôi "Tự làm khô héo tôi đây"?
Và chính những lời ca nối tiếp với ý tứ thâm sâu lại giúp tôi được “tắm gội”, ngộ ra nhiều điều. Tôi hiểu mình cần làm gì sau khi đã tự trả lời được những câu hỏi, những điều băn khoăn trên.
Về thu xếp lại
Ngày trong nếp ngày
Vội vàng thêm những lúc yêu người.
Cuồng phong cánh mỏi
Về bên núi đợi
Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay.
Thôi tôi về, “thu xếp lại” những bừa bộn của cuộc sống, cho cuộc đời không nhập nhằng ảo thực, để cho đi và nhận được yêu thương. Thời gian không đợi ai, vậy nên “vội vàng thêm những lúc yêu người”, yêu đời hiện tại.

"Cuồng phong" cũng sẽ dừng lại khi "cánh mỏi" rã rời. Một đời sống đẹp khiến đá cũng "ngậm ngùi" thương khi họ về với cõi vô thường. Hơn thế nữa, với Trịnh Công Sơn: "Sỏi đá cũng cần có nhau", thì lẽ nào người với người lại không trao nhau yêu thương! Nhạc Trịnh vượt thời gian, vượt cả không gian để trở thành những khúc kinh cầu sâu thẳm của tình yêu và phận con người là vậy!
Phải rồi, dẫu có muộn cũng phải tỉnh cơn mê thôi! "Thân người hữu hạn nhưng tình yêu thì vô cùng” (Trịnh Công Sơn). Tôi nhé, đừng hững hờ nữa khi còn có thể! Đừng ngần ngại, xin mở lòng lắng nghe âm thanh ngọt ngào của cuộc sống, trang trải tình yêu, bao dung, thứ tha... để làm chiếc lá đời mình thật xanh trước khi trở thành "chiếc lá thu phai"!
Cây sẽ chẳng thể quên được chiếc lá phai màu, rồi rời xa cành! Bởi một đời dù không lâu nhưng lá đã sống hết mình, một đời nó làm lá biếc, mang lại hạnh phúc cho cây. Chẳng phải trước khi là chiếc lá vàng lúc thu sang, lá đã rât mơn mởn vào mùa xuân, thắm đậm hơn trong mùa hạ đó sao? Và mỗi chiếc lá xanh góp phần mình tô điểm cho cây đời rạng ngời sắc màu cuộc sống, mang đến cho con người niềm tin yêu, cho vũ trụ ấm áp tình đời...
Dẫu chúng ta rồi cũng sẽ là những "chiếc lá thu phai", thì chiếc lá xanh vẫn hiện hữu trong quá khứ, cho tương lai nảy nở chồi non, tràn trề nhựa sống, bởi được cội nguồn soi sáng. Và sự tái sinh tuần hoàn muôn đời bất diệt!
"Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không ..." (Trịnh Công Sơn). Vâng, tôi đang hòa cùng thanh âm giai điệu êm dịu, thanh thoát, bồng bềnh... mà gợi bao suy tưởng sâu lắng của "Chiếc lá thu phai". Tôi mong ước chiếc lá mình được thắm sắc, căng mọng, "tròn đầy"... để khi rời cành không phải hối tiếc!
“Nằm nghe giữa trời
Giòn vang tiếng cười
Mùi hương phấn người
Một hôm nhớ lại
Hẹn ngày sau sẽ mua vui.”
Tôi bỗng thấy lòng nhẹ tênh, bổng bay theo điệu nhạc... Ca khúc chở tôi về tìm lại tôi, thức tỉnh tình yêu cuộc sống trong tôi nếu trước nó có ngủ mê! Cảm ơn “Chiếc lá thu phai” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, cảm ơn giọng ca êm ấm tuyệt vời của Thanh Long, cảm ơn những điều kì diệu mà đã âm nhạc mang đến cho tôi.
© Oanh Oanh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.






