Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thôi nhé đừng hờ hững giữa cuộc đời

2017-11-15 01:16

Tác giả:


blogradio.vn - Thôi tôi về, “thu xếp lại” những bừa bộn của cuộc sống, cho cuộc đời không nhập nhằng ảo thực, để cho đi và nhận được yêu thương. Thời gian không đợi ai, vậy nên “vội vàng thêm những lúc yêu người”, yêu đời hiện tại.

***


Nghe bài hát Chiếc lá thu phai - Thanh Long

Gió chiều lành lạnh lùa trên tóc, ngồi dưới mái hiên nhìn những giọt mưa thu bay lất phất, tôi đắm mình vào ca khúc "Chiếc lá thu phai" của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Giọng nam trầm ấm, từ tốn mà tha thiết, chân tình của Thanh Long... đưa tôi đến miền suy tư sâu thẳm về một đời người.

“Về đây đứng ngồi

đường xa quá ngại

để lòng theo chút nắng bên ngoài…”

Dù những giai điệu, ca từ bài hát đã quen thuộc, tôi cũng từng ngân nga, vậy mà giờ đây, khi tạm quên nhịp sống ồn ã của đô thị, lui vào khoảng lặng của mình, lòng tôi lại lắng chìm trong những ngậm ngùi, tiếc nuối... Chợt thấy mình quá nhỏ bé giữa chốn nhân gian vô tận...

"Mùa xuân quá vội

Mười năm tắm gội

Giật mình ôi chiếc lá thu phai"

Mùa xuân đi vội vã, mười năm qua nhanh. Thời gian cho một đời người hạn hữu, tuổi xuân con người càng vắn hơn, có thể đếm được như thế. Đời người là những ngày “ở trọ trần gian” nên cũng mong manh như một chiếc lá? Mới ngày nào ta oe oe cất tiếng khóc chào đời, rồi lên lớn rong ruổi mải miết với cuộc sống bộn bề, chợt một ngày ngoảnh lại: Tóc xanh đã nhuốm màu thời gian! Giây phút ấy khiến mỗi chúng ta không khỏi thảng thốt: “Giật mình, ôi chiếc lá thu phai".

blog radio, Thôi nhé đừng hờ hững giữa cuộc đời

Rồi thế, chiếc lá rồi sẽ tàn phai và cuộc đời con người cũng vậy, sớm muộn gì điều đó cũng xảy ra. Bởi chuyện hợp - tan, hạnh phúc - đau khổ, còn - mất cũng là lẽ thường tình! Tôi đồng cảm sâu sắc với nhạc sĩ Trịnh Công Sơn khi ông đúc kết điều này:

“Bao nhiêu năm làm kiếp con người

Chợt một chiều tóc trắng như vôi

Lá úa trên cao rụng đầy

Cho trăm năm vào chết một ngày”

(Cát bụi)

Thời gian và thân phận mong manh của con người giăng khắp, phủ đầy bụi trần trong những câu ca. Giọng hát đượm buồn hòa vào những hạt mưa thu ngày càng dày như ray bột kín không gian, cứ thấm lan trong tâm hồn tôi:

“Người đâu mất người

đời tôi ngốc dại

Tự làm khô héo tôi đây”

Bất chợt tôi nhìn lại mình và tự hỏi: Không biết mình có "ngốc dại" không? Đã bao giờ mình đứng bên lề cuộc sống, rong chơi mải mê hay chạy theo những ảo tưởng mông lung, để đi tìm những viễn vông, xa xôi? Mình có từng chán chường, buông xuôi, phó mặc mọi thứ hay cố chấp, đua chen, ganh ghét, đánh mất tình thân?

Trong màn mưa mờ ảo, tôi như thấy "Chập chờn lau trắng trong tay", vọng từ đâu đó "Điệu kèn ai buốt trong tôi". Những hình ảnh "lau trắng", "điệu kèn" trong câu hát ám ảnh! Những suy tư về cuộc sống, những triết lý sâu xa của ca từ lay tôi bừng tỉnh: Hình như tôi cứ ngỡ cuộc đời dài lắm thì phải? Hình như tôi đã "loanh quanh cho đời mỏi mệt" mà không hề biết. Hay đã bao giờ tôi "Tự làm khô héo tôi đây"?

Và chính những lời ca nối tiếp với ý tứ thâm sâu lại giúp tôi được “tắm gội”, ngộ ra nhiều điều. Tôi hiểu mình cần làm gì sau khi đã tự trả lời được những câu hỏi, những điều băn khoăn trên.

Về thu xếp lại

Ngày trong nếp ngày

Vội vàng thêm những lúc yêu người.

Cuồng phong cánh mỏi

Về bên núi đợi

Ngậm ngùi ôi đá cũng thương thay.

Thôi tôi về, “thu xếp lại” những bừa bộn của cuộc sống, cho cuộc đời không nhập nhằng ảo thực, để cho đi và nhận được yêu thương. Thời gian không đợi ai, vậy nên “vội vàng thêm những lúc yêu người”, yêu đời hiện tại.

blog radio, Thôi nhé đừng hờ hững giữa cuộc đời

"Cuồng phong" cũng sẽ dừng lại khi "cánh mỏi" rã rời. Một đời sống đẹp khiến đá cũng "ngậm ngùi" thương khi họ về với cõi vô thường. Hơn thế nữa, với Trịnh Công Sơn: "Sỏi đá cũng cần có nhau", thì lẽ nào người với người lại không trao nhau yêu thương! Nhạc Trịnh vượt thời gian, vượt cả không gian để trở thành những khúc kinh cầu sâu thẳm của tình yêu và phận con người là vậy!

Phải rồi, dẫu có muộn cũng phải tỉnh cơn mê thôi! "Thân người hữu hạn nhưng tình yêu thì vô cùng” (Trịnh Công Sơn). Tôi nhé, đừng hững hờ nữa khi còn có thể! Đừng ngần ngại, xin mở lòng lắng nghe âm thanh ngọt ngào của cuộc sống, trang trải tình yêu, bao dung, thứ tha... để làm chiếc lá đời mình thật xanh trước khi trở thành "chiếc lá thu phai"!

Cây sẽ chẳng thể quên được chiếc lá phai màu, rồi rời xa cành! Bởi một đời dù không lâu nhưng lá đã sống hết mình, một đời nó làm lá biếc, mang lại hạnh phúc cho cây. Chẳng phải trước khi là chiếc lá vàng lúc thu sang, lá đã rât mơn mởn vào mùa xuân, thắm đậm hơn trong mùa hạ đó sao? Và mỗi chiếc lá xanh góp phần mình tô điểm cho cây đời rạng ngời sắc màu cuộc sống, mang đến cho con người niềm tin yêu, cho vũ trụ ấm áp tình đời...

Dẫu chúng ta rồi cũng sẽ là những "chiếc lá thu phai", thì chiếc lá xanh vẫn hiện hữu trong quá khứ, cho tương lai nảy nở chồi non, tràn trề nhựa sống, bởi được cội nguồn soi sáng. Và sự tái sinh tuần hoàn muôn đời bất diệt!

"Sống làm thế nào cho tròn đầy sự có mặt và chết cho ngập tràn cõi hư không ..." (Trịnh Công Sơn). Vâng, tôi đang hòa cùng thanh âm giai điệu êm dịu, thanh thoát, bồng bềnh... mà gợi bao suy tưởng sâu lắng của "Chiếc lá thu phai". Tôi mong ước chiếc lá mình được thắm sắc, căng mọng, "tròn đầy"... để khi rời cành không phải hối tiếc!

“Nằm nghe giữa trời

Giòn vang tiếng cười


Mùi hương phấn người

Một hôm nhớ lại

Hẹn ngày sau sẽ mua vui.”

Tôi bỗng thấy lòng nhẹ tênh, bổng bay theo điệu nhạc... Ca khúc chở tôi về tìm lại tôi, thức tỉnh tình yêu cuộc sống trong tôi nếu trước nó có ngủ mê! Cảm ơn “Chiếc lá thu phai” của cố nhạc sĩ Trịnh Công Sơn, cảm ơn giọng ca êm ấm tuyệt vời của Thanh Long, cảm ơn những điều kì diệu mà đã âm nhạc mang đến cho tôi.

© Oanh Oanh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân về, Tết ở hai thời

Xuân xưa đến rất chậm thôi Theo làn khói bếp, tiếng cười sân quê Bánh chưng gói giữa đêm mê Cả nhà thức trắng, chuyện quê rì rầm.

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ

90% người Việt không biết nguồn gốc ly kỳ về từ "Chạp" trong tháng Chạp nghĩa là gì?

Chúng ta quen miệng gọi tên, quen cái không khí hối hả của những ngày cuối năm, nhưng liệu có bao giờ bạn tự hỏi chữ "Chạp" ấy từ đâu mà ra? Đằng sau một âm tiết mộc mạc là cả một hành trình lịch sử của những lễ tế ly kỳ và sợi dây gắn kết tâm linh bền chặt của người Việt từ ngàn đời nay.

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, có 3 “quý nhân” mà bạn nhất định phải trân trọng

Sau 35 tuổi, điều quan trọng không còn là có bao nhiêu mối quan hệ, mà là giữ được những “quý nhân” giúp bạn tỉnh táo, vững vàng và bình yên hơn mỗi ngày.

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Hành trình trưởng thành - Phần 1: Phía sau lưng bố là cả bầu trời

Trưởng thành không phải là được đi xa, mà là khi ta nhìn người ta được bố đón về, còn mình thì phải tự học cách làm "người lớn" trong những cuộc gọi FaceTime đẫm nước mắt.

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá

Mùa đông này lạ quá Xen lẫn giữa mùa mưa Có lúc trời trở bấc Cái rét đậm hơn xưa.

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Hoa nở rồi hoa tàn, cớ sao ta nặng lòng đến thế?

Có những người chỉ có thể đồng hành cùng nhau suốt một thời tuổi trẻ rực rỡ, rồi thì sẽ có những ngã rẽ khác nhau, sống những cuộc đời khác nhau, có những hạnh phúc khác nhau, bên những người khác nhau.

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Đôi khi yêu một người lại là niềm đau khôn nguôi

Tôi từng nghĩ xã hội ngày càng phát triển thì giàu hay nghèo không có gì liên quan tới tình yêu nhưng sống lâu và nhìn thấy nhiều chuyện của mọi người xung quanh thì tôi nhận ra tôi đã nhìn nhận sai. Bởi khi hai người yêu nhau là một chuyện còn sau khi kết hôn rồi là một chuyện khác nữa. Tiền không ảnh hưởng đến tình yêu nhưng nó lại trực tiếp ảnh hưởng vào đời sống hôn nhau. Hai người yêu nhau cứ không thể sống mà không có tiền được. Tôi luôn mong những ai nếu đã thật lòng yêu nhau thì hãy cùng nhau vượt qua khó khăn gian khổ để đi đến bờ bến hạnh phúc cuối cùng.

Du Miên và Gió (Phần 2)

Du Miên và Gió (Phần 2)

Quán Gió để một cuốn sổ bên kệ sách – “Ký gửi tâm hồn” -. Một chàng trai trẻ – lần đầu bước vào, lặng lẽ – đó là Miên Nhiều năm trước. Cậu bước vào, không quen ai, không biết quán tên gì. Chỉ ngồi. Và ở lại. Để rồi nhiều năm sau, chính cậu trở thành linh hồn âm thầm của nơi này. Quán Gió – không phải quán cà phê. Quán Gió là một cuốn nhật ký viết chung. Mỗi người đến, đặt vào một dấu chấm câu. Không cần phải nổi bật, không cần phải ồn ào. Chỉ cần thật. Và nhớ.

Thanh âm mang tên cậu

Thanh âm mang tên cậu

Nữ chính An Nhiên từ nhỏ đã bị khiếm thính ở tai trái, kể từ đó khả năng thính lực của cô gái cũng vì thế mà bị suy giảm. Vốn có tính cách khá trầm lặng, hướng nội, cùng với những nổi đau do chính gia đình nội gây ra khiến Nhiên không còn vô tư vui vẻ lớn lên nữa, cô bé luôn nhìn đời theo sắc màu u ám nhất, và định nghĩa mọi thứ theo cách nhìn của riêng cô. Cho đến khi cô gặp được Hoàng Long, chàng trai mang màu nắng, cậu là ngày nắng là sắc màu trong thế giới của cô.

3 con giáp được

3 con giáp được "trời độ" đường quan lộ năm 2026

Người ta vẫn bảo "hay không bằng hên", nhưng với 3 con giáp này trong năm 2026, họ có cả hai: Vừa có thực lực đáng gờm, vừa được quý nhân nâng đỡ hết mình.

back to top