Thị trấn có mùa đông lặng im
2014-08-20 01:07
Tác giả:
Truyện Online - Em rất thích lắng nghe từng câu chuyện thuộc về cô đơn của những người bên cạnh. Chỉ lắng nghe thôi, và im lặng. Tự bản thân cũng chẳng thể thấu hiểu sự tuyệt vọng của chính mình thì sao có thể kể lể lời khuyên cho người khác. Nhưng em thích nghe.
Maria mặc chemise trắng, jean thủng đầu gối, màu xanh như mắt, tóc buộc vội, dăm cọng loăn xoăn rủ cạnh vành tai lấp lánh. Maria ngồi thật lâu trên chiếc ghế gỗ tí teo.
Thật lâu.
Đến tận khi hoàng hôn đỏ phủ lên tượng Đức Mẹ đồng trinh trước mắt, Maria mới hờ hững đặt điếu thuốc lên môi.
“Sao không đốt?”
“Chả biết hút.”
Nhớ không, Maria?
Ngày cuối cùng của tháng Mười, em đã bỏ lại tất cả yêu đương cùng mộng tưởng và một vết đau thương. Chạy điên cuồng tới nhà thờ cũ trên đồi để rồi lại trông thấy Maria cùng nỗi đau thương khác.

Bức ảnh anh lúc ấy, anh có muốn gặp em để nhận lấy?
Nhưng em không trả.
Nhớ không, Maria?
“Sao không đốt?”
“Chả biết hút.”
Em, bất giác bước lại gần Maria và hỏi như đứa mộng du, khi thấy anh cắn điếu thuốc gần nửa tiếng mà không châm lửa, em mò mẫm hộp diêm trong túi. Rồi ngay sau đó ngẩn người với câu trả lời chân thật đến nực cười của Maria. Nhưng em không cười, tiếp tục tò mò:
“Thì lôi thuốc lên môi chi vậy?”
Maria vẫn không chịu nhả điếu thuốc, anh nói với tôi qua kẽ răng:
“Tạo phong cách. Thấy em ngắm tôi suốt ba tiếng rồi.”
“Ừ. Từ khi mặt trời chưa tắt nắng.”
“Vì tôi đẹp trai phỏng?”
“Khuyên tai lấp lánh, và nỗi đau.” – Em đáp mơ màng, cầm máy ảnh mơ mang, bấm tách, lại đáp mơ màng - “Hệt như một vì sao, bỗng sợ anh biến mất.”
Trong ánh chiều tà hôm ấy, em đốt thuốc ngồi lặng lẽ bên Maria, ở một nhà thờ cũ trên đồi, em đốt điếu thuốc thứ tư và ngồi lặng lẽ bên Maria. Đến tận khi ngẩng đầu lên trời thấy nhưng vì sao đang lấp lánh.
Lấp lánh như vành tai Maria.
Chiều hôm sau, Maria gọi tên em khi em đang lúi húi bên một bụi hoa thạch thảo. Mũi giày đen giấm rột roạt trên đám sỏi vụn rải đầy con đường lên đồi.
“Tôi nghĩ em lại đến tìm tôi.”- Maria đưa tay cho em, em không nắm, một mình phủi đầu gối bết đất đứng dậy, đáp gỏn lọn rằng ừ, vì bỗng dưng em nghĩ Maria cũng muốn gặp em.
“Như những kẻ cô đơn à?”
“Ừ.”
Em rất thích lắng nghe từng câu chuyện thuộc về cô đơn của những người bên cạnh. Chỉ lắng nghe thôi, và im lặng. Tự bản thân cũng chẳng thể thấu hiểu sự tuyệt vọng của chính mình thì sao có thể kể lể lời khuyên cho người khác. Nhưng em thích nghe. Nghe rồi lại ôm luôn vào lòng nỗi đau xa lạ, và bằng cảm nhận của mình, đêm đêm khuya khuya em lấp đầy chục trang giấy.
Chuyện của người khác, em viết bằng mực đen.
Còn chuyện của Thy, em chọn cho cô ấy màu mực tím. Thy nhăn nhó- “Thy đâu có ướt át dữ vậy mà An lại nghĩ tới màu tím.” Em buột miệng nói màu tím luôn gợi nhớ về những thứ trong lý ức, màu tím hằn chất giấy vàng cũ kỹ, thấy đẹp, thấy đau.
Maria biết không, Thy lúc ấy lặng người đi, cô ấy hỏi em môtj câu mà tới giờ em vẫn thấy muốn khóc.
“Tới hôm nào thì An sẽ đưa Thy vào cũ kỹ?”
Ngay lúc ấy thì em có nghĩ được là hôm nào đâu. Nhưng mà, hóa ra mọi thứ vẫn thế vào hôm này, khi mà tất cả về Thy chỉ còn là màu chữ tím trên nền giấy ố vàng tựa như đã xa xưa lắm rồi. Hóa ra. Nỗi đau tưởng chừng như mãi mãi mấy cũng chỉ giống một cơn đói bụng. À thì cũng thường xuyên đấy, nhưng lúc no thì em đâu có đói. Em đói một vài lần trong ngày và em đói những khi tủ lạnh trống rỗng.
Em đưa Thy tới bờ cũ kỹ vào một ngày cuối cùng của tháng Mười, Maria ạ.
Khi mà trời đã lạnh.
Lúc ấy em quàng vào cổ Thy chiếc khăn len màu tro tàn có duy nhất một viền len màu đỏ, dài, nối đầu này với đầu kia.
Em làm rồi buông tay ra ngay, không ôm Thy một cái nào.
Không giữ lấy Thy, một lần nào.
Chỉ nhìn cô ấy bằng ánh mắt gì làm sao em biết được. Có lẽ Thy biết đấy, cô ấy nhạy cảm lắm. Thy biết hết, biết hết biết hết nên dù đau lòng lắm đến chết thì cô ấy vẫn sẽ một mình mà đi.
Dù mọi thứ ngày trước hay hôm ấy đã vụn nát hết hệt như đám tàn tro của những bức ảnh về Thy mà mẹ cô ấy buộc em đốt đi. Thì cũng không sao, nhé.
Thy sẽ luôn đẹp xinh như thế. Sẽ luôn kết nối với bên ngoài dù tất cả chỉ còn lại một sợi len màu đỏ. Nhé.
Em biết Thy mạnh mẽ. Cô ấy vẫn sẽ một mình mà đi.
Em mấy Thy vào một ngày cuối cùng của tháng Mười, Maria ạ.
Khi mà trời đã lạnh.
Khi mà không dưng nước mắt lại rơi.
“Chiếc khăn em đang mang cũng màu tàn úa.”
“Ừ.”
“Không một sợi len nào.”
“ừ, không một sợi len nào.”
Dù là xanh. Dù là đỏ.
Maria biết không, từ rất lâu rất lâu, ngày trước ấy, Thy ở bên em và cứ ở bên em suốt. Và nói, nói chuyện Thy xem trên tivi, chuyện của Thy với con chó Louis nhà bên, chuyện Thy với cái cô nhà sau, chuyện của Thy với trai xinh nhà xéo xéo. Suốt như thế. Thy cười, nói, cười, nói. Mệt thì kéo cánh tay em đặt xuống, vùi mặt vào em mà ngủ.
Thy ngủ rồi. Mọi thứ bỗng cô đơn. Thật.
A, hóa ra, sự nối kết giữa em và cuộc đời này mỗi ngày, không là những tấm ảnh lặng im mà là cô gái nhỏ xíu đang nằm mộng mị bên em này. Em chợt không thấy mình nhạt nhòa đi giữa mọi thứ nữa.
“Sau này, An đi làm, An nấu cơm, An rửa chén.
Thy chỉ cần nói chuyện An nghe từ sáng cho đến khi Thy ngủ.”
Hóa ra. Maria à, hóa ra một đứa con gái như em, lúc nghĩ về tương lại cũng đã từng hạnh phúc như thế. Hạnh phúc chứ, lắm lắm chứ.
Có một nơi. Có một người. Là của em.
“Vì là ngắn ngủi, vì là màu tím, vì là đã mất, Maria ạ.
Nên hạnh phúc là nhờ về những thứ quá xa.”- Em đốt thuốc và triết lí dài dòng về…cuộc đời.
“Không phải đâu.”
Maria chậm rãi đưa cho em xem tấm ảnh anh vừa chụp bằng máy của em. Tấm ảnh nhạt nhòa trong khói thuốc. Tấm ảnh nhạt nhòa trong màu héo úa của mùa đông. Tấm ảnh nhạt nhòa trong đôi mắt em.
“Thế này, không phải là hạnh phúc đâu.”- Maria lại nói.

Mùa đông ở mảnh đất câm lặng này thật nhạt nhòa và héo úa, Maria nhỉ. Thế tại sao anh lại đến đây? Maria nói anh thấy gió thổi từ đây.
Lại một ngày lạnh lẽo nữa, em quấn khăn xám tro, ngồi lặng lẽ bên Maria. Không thuốc lá. Mải mê ngắm vành tai Maria lấp lánh.
Cuộc đời này, chỉ tiếc rằng, suốt đời này, tiếc rằng.
Em chẳng thể yêu được một người con trai nào.
Maria nói rằng, Maria chưa bao giờ hạnh phúc.
Maria nói rằng, Maria chưa bao giờ yêu ai.
“Tôi đi, đi mãi. Tới mỗi thành phố lại chọn cho mình một nhà thờ. Thường là một nơi thật nhỏ, thật cũ, thật xa cách với người ta. Để làm gì à, tôi không biết. Tìm kiếm gì à, tôi không biết. Tiền đâu à, tôi đã từng làm việc như bị nguyền rủa vậy. Như thể tôi đã có một tuổi trẻ tuyệt vời.
Ừ, tuyệt vời và cô đơn.
Tôi hẹn hò vài cô gái, make love dăm ba lần.
Vẫn tuyệt vời, và vẫn cô đơn.”
“Như chiếc khuyên tai lấp lánh của Maria nhỉ.”- Tôi mỉm cười, đưa năm ngón tay lên bầu trời mùa đông có chút bớt rực rỡ trong đêm tối. Chỉ duy nhất một vì sao. Em nheo mắt lại:
“Lấp lánh. Đẹp tuyệt vời. Đầy cô độc.”
Maria vẫn chemise trắng, lại jean xanh rách tươm, tóc xoăn không buộc, vành tai lấp lánh sau mớ tóc rối. Anh ngồi thật lâu trên chiếc ghế gỗ tí teo.
Thời gian chậm rãi phủ một màu đỏ lên tượng Đức Mẹ đồng trinh.
Maria đốt thuốc.
“Maria đừng hút thuốc.”
“Sao vậy?”
“Maria không cô đơn.”
Em nói Maria không cô đơn, Maria đừng làm một vì sao trên bầu trời mùa đông nữa. Mãi mãi, mãi mãi vẫn chẳng thể chạm tới. Maria hãy là một cơn gió lấp lánh. Đi khắp nơi và tìm cho mình một nơi ngừng lại mà anh thuộc về.
“Quay lại đây. Vào một mùa hè rực rỡ nào đó cùng với hạnh phúc của Maria.
Nhé.”
Maria dụi điếu thuốc tàn lụi, anh đặt một ngón tay mình lên gò má em. Môi Maria khẽ cong lên như mỉm cười:
“Giá như, em có thể trở thành hạnh phúc ấy.”
Nói với em vậy rồi Maria đi. Khỏi thị trấn có mùa đông lặng im.
Không lâu sau, em nghe tin Maria mất, lao xuống suối, cứu một đứa trẻ xa lạ. Cuối cùng Maria đã tìm thấy một nhà thờ vắng người của riêng anh.
Cuối cùng. Em nghĩ, anh cũng đã hạnh phúc, thật rất hạnh phúc.
Em thu dọn đồ đạc sau khi Maria đi, một vài ngày.
Là một vài ngày trời lạnh rạn tim.
Cả mưa suốt. Tầm tã.
Em à, em chạy theo hạnh phúc vốn dĩ thuộc về em.
Sợi len màu đỏ, là của em.
“Vì là ngắn ngủi, vì là màu tím, vì là đã mất, Maria ạ.
Nên hạnh phúc là nhờ về những thứ quá xa.”
“Không phải đâu.”
- Thùng Rỗng
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.
Giấc mơ ở bên kia biển
Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.
Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ
Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”
Bó rau giữa mùa gió núi
Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.
Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi
Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.
Không thể níu giữ chân anh
Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.
Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em
Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.
Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp
Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.


