Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thì thầm bên bàn phím: Gửi chị nỗi niềm của em, người thứ ba

2011-04-01 14:10

Tác giả:


Blog Việt 
 
Các bạn thân mến,

Trong quá trình biên soạn bài vở, BBT Blog Việt đã nhận được rất nhiều tâm sự, trăn trở về các tình huống éo le trong cuộc sống rất cần một lời khuyên, sự đồng cảm, hay đơn giản là cần nói ra cho vơi bớt nỗi lòng.

Những chia sẻ ấy được chúng tôi tập hợp lại trong chuyên mục "Thì thầm bên bàn phím", nay đã đi được đến số thứ 54. Các tình huống đều đã nhận được nhiều phản hồi của quý độc giả, những lời khuyên chân thành từ bạn đọc ở nhiều lứa tuổi.

Với mong muốn để chuyên mục trở nên chân thực hơn, gần gũi hơn, đến gần hơn với bạn đọc, BBT đã chuyển thể những tâm sự thành chương trình radio "Thì thầm bên bàn phím", được phát trên Tổng đài Bạch Tuộc 1900 68 08, nhánh số 5.

Với nhánh số 5 "Thì thầm bên bàn phím" của Tổng đài 1900 68 08 - các bạn có thể trực tiếp chia sẻ với tác giả Thì thầm, cũng như trực tiếp thu âm những tâm sự, khúc mắc của chính bạn. BBT sẽ thường xuyên tổng hợp voice chia sẻ của bạn và thực hiện một số đặc biệt với những chia sẻ bằng giọng của chính bạn.

Hi vọng với thêm một kênh chia sẻ mới này, bạn đọc Blog Việt sẽ có thêm một nơi để sẻ chia và yêu thương cũng như được nói lên tiếng nói của chính bản thân mìnhh đồng thời được hàng vạn bạn đọc trên khắp nơi cùng đưa ra những lời khuyên có ích giúp bạn gỡ rối được tình huống của mình.

 
Số đầu tiên, Blog Việt trân trọng giới thiệu tới bạn.
 
  • Thì thầm bên bàn phím: Gửi chị nỗi niềm của em, người thứ ba
 
Những ngày chị em mình bắt đầu quen biết nhau cho đến khi chị không muốn nhìn em nữa thật chóng vánh đúng không chị? Em biết chị rất giận em vì em đã cướp đi người con trai mà chị yêu quý nhất, người mà em đã từng gọi là anh trai. Em đã bao lần muốn gửi mail cho chị, nhưng em nghĩ có thể người đó sẽ đọc được mail và có thể vô tình xóa nó đi. Em biết chị là một fan của Blog Việt, nên em muốn nhờ chuyên trang này gửi đến chị bài viết này, như một lời xin lỗi của em…
 
 Em biết đến chị, đã từ lâu, lâu lắm rồi kìa, kể từ 3 năm trước khi em bắt đầu có cảm tình với người đó. Nhưng em không thể làm gì hơn ngoài việc nén tình cảm mình lại và chúc phúc cho 2 người. Chị à, nếu như mọi chuyện có thể xoay ngược thời gian lại, thì em nên xoay ngược lại vào lúc nào đây? Xoay ngược lại vào lúc em quyết định học ngôi trường đó, nơi giảng đường đó, hay là lúc em lấy hết can đảm và dũng cảm để nhắn tin làm quen người mà em gọi bằng anh? Hay là lúc em đừng quá bon chen vào cuộc sống riêng của người đó để rồi càng ngày em như đeo một cái còng vào cổ mình? Hay là vào lúc em đừng nhận lời làm em gái người đó, đừng đứng trên phương diện là đứa em gái để làm quen chị qua Facebook? Em cứ suy nghĩ và cứ rối trong mớ bòng bong đó. Vì chính bản thân em, thề với lòng là chưa bao giờ em muốn làm chị tổn thương. Những ngày em làm quen chị, là những ngày người đó đang xoay trong sự đau khổ vì một người khác. Em hiểu rõ điều đó hơn ai hết. Em muốn chị quay lại với người đó, vì em biết tình cảm chị dành cho người đó như thế nào.
 
 

 

Chị à, có thể chị trách em đã để cho chị hy vọng để rồi thất vọng vào những ngày tháng ấy. Nhưng là con gái, lại đang có được thứ tình cảm mà em ao ước trong ngần ấy năm, em như mụ mị đi tất cả. Em yêu người, rất yêu, em muốn cho người đúng những điều mà người mong muốn. Có lẽ em đã vị kỷ đúng không chị? Em không lấy bất kỳ lý do nào để biện minh cho mình cả. Vì em biết em sai từ khi nhận lời làm bạn gái người, phá vỡ lằn ranh mà bao nhiêu năm nay cả em và người không được phép vượt. Dù lúc đó, em biết trong cơn chênh chao, em như một cái gì đó cho người bấu víu sau hơn nửa năm bị tổn thương vì một người con gái khác. Em biết tình cảm đó dành cho em là một thứ chóng vánh, là một cơn say nắng nhưng em vẫn chấp nhận. Vì em muốn người quên đi những tổn thương và vui cười trở lại, và nếu sau đó người muốn ra đi khi tinh thần đã ổn định em vẫn sẽ chấp nhận mà mỉm cười giấu nỗi đau riêng vào lòng. Nhưng điều đó đã làm tổn thương đến một người mà em rất mến. Những nỗi ích kỷ trong một con người cứ chực trào khi người ta mụ mị trong sự ấm áp của thứ tình cảm thiêng liêng đó. Em sai rồi chị ạ… Em nghĩ có thể chị sẽ hiểu cảm giác này của em. Như bây giờ người đó đã về với chị, em thấy chị lại cười rồi. Ai cũng có một phút yếu lòng và vì bản thân mình, đôi khi lý trí không làm chủ được sự lấn át của trái tim. Em cũng vậy chị ạ… Chị biết không, khi tình cờ thấy được những tấm ảnh đó, em không biết em nên vui hay nên buồn, chỉ biết một điều là em rất sốc. Em chênh chao mấy ngày liền như một người mất hồn, vì những ân cần người đó đối với em cứ như ngày hôm qua… Em không đủ cao thượng để tha thứ cho người chị ạ. Đôi lúc trong cơn cùng quẫn, em như không còn đủ can đảm để đối diện với cái thực tại chua chát này nữa. Em không còn lý do nào để nghĩ tốt về người khi những điều đã xảy ra với em. Sự thật đúng là làm cho tất cả xung quanh trở nên giả dối…

Có thể em còn nông nổi và bồng bột đúng không chị? Một tháng đã đi qua, em cũng đã bình tâm trở lại để chúc phúc cho một người mà em yêu quý và một người đã từng yêu quý. Đến ngày hôm nay khi ngồi viết những dòng này, tâm em đã an lại, và suy nghĩ cũng đã khác hơn. Em thương chị lắm. Bởi có những điều thánh thiện và nhân hậu như vậy em không làm được. Điều duy nhất là em mong cả hai đừng đánh rơi một nửa của mình… You’ve got my blessing…

Em xin lỗi chị…

  • Gửi từ email Nguyễn Mai Thanh - nguyenmaithanh1988@

 Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn

Bạn có những tình huống khó xử, những câu chuyện đầy khúc mắc chưa biết giải quyết ra sao? Bấm phím chia sẻ ngay với Thì thầm bên bàn phím để nhận được sự đồng cảm và những lời chia sẻ, lời khuyên chân thành từ các bạn đọc ở nhiều lứa tuổi đang sẵn lòng lắng nghe và giúp đỡ bạn!

Click chuột để trở thành Fan của Blog Việt, bạn sẽ thấy nhịp sống Blogging mang tiếng đồng điệu với bản thân mình...

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Nếu cả đời không rực rỡ thì sao?

Hãy sống như một ngôi sao nhỏ, không cần tranh giành vị trí với Mặt Trời. Chỉ cần bạn là chính bạn, yêu thương những điều mình đang có, làm những điều mình tin là đúng, cảm thấy vui vẻ và thong dong mỗi sáng thức dậy, thì bạn đã thành công rực rỡ trong chính cuốn phim cuộc đời mình rồi.

Mùa Xuân của Mẹ

Mùa Xuân của Mẹ

Hạnh phúc không ở đâu xa. Hạnh phúc là được lớn lên trong vòng tay mẹ, nơi mùa Xuân của mẹ đã hóa thành mùa Xuân của đời tôi, còn nguyên vẹn, chưa bao giờ nhạt phai.

Giông bão rồi cũng qua

Giông bão rồi cũng qua

Tôi đứng trước ban công nhìn thật xa về thành phố quê hương mình, nghe tình thương dạt dào dâng lên trong tim, như năm ấy tôi đã nhìn và đã nói, ba mẹ ơi, bão đã tan rồi, chỉ còn bình yên mãi ở lại, con cầu mong biết bao.

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần cuối)

''Người ta nói nhiều về duyên phận. Riêng tôi, không biết duyên phận được diễn tả như thế nào. Chỉ là năm tháng ấy, cảm ơn người đã đến. Chỉ là năm tháng sau này, nhớ mong người đã ra đi".

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

4 con giáp khổ tận cam lai, nửa đầu năm rũ sạch muộn phiền, ví tiền cứ vơi rồi lại đầy

Dù những tháng đầu năm có đôi lúc chật vật hay mệt nhoài vì guồng quay cơm áo gạo tiền, thì bạn ơi đừng vội nản lòng.

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Những người cực kỳ thông minh thường có 9 thói quen kỳ lạ này

Người thông minh thường tư duy vượt ra ngoài khuôn mẫu, tìm kiếm những giải pháp sáng tạo cho vấn đề. Điều này có thể khiến họ hành xử hoặc có sở thích khác lạ, “kỳ quặc” trong mắt người khác. Ví dụ, họ có thể tìm niềm vui trong việc sưu tầm các đồ vật ít ai nghĩ tới, thích các môn thể thao kỳ lạ, hoặc dành nhiều thời gian cho sở thích “không thực tế”. Hãy cùng ELLE khám phá 9 thói quen kỳ lạ của những người sở hữu trí thông minh cao để lý giải phần nào cho sự khác biệt nổi bật và thành công của họ nhé!

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 2)

Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

Mùa xuân đi qua

Mùa xuân đi qua

Một mùa xuân lặng lẽ Đã nhè nhẹ đi qua Từng cánh khô vừa khép Cho cành lá xanh màu.

Ngày Xuân Còn Nhau

Ngày Xuân Còn Nhau

“Xuân ở quê đến rất nhẹ. Chỉ là sáng sớm nghe tiếng chổi quét sân, thấy khói bếp bay lên, rồi chợt nhận ra trong căn nhà nhỏ này, mọi người vẫn còn đủ mặt vậy là xuân đã về.”

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Ráng chiều trong đôi mắt em (Phần 1)

Câu chuyện này không kể về hẹn ước trăm năm, chỉ ghi lại một đoạn nhân gian rất ngắn: Có một người đã yêu rất sâu, rất lặng, trong khoảng thời gian mà vận mệnh cho phép. Và hoàng hôn hôm ấy, đã nhìn thấy tất cả. Trần Lâm và Trúc Nhi hai con người với hai mảnh ghép của đời sống nghệ thuật, một người sáng tạo nghệ thuật, một người cảm thụ nghệ thuật, họ sinh ra vốn để dành cho nhau. Tình yêu của họ êm đềm, thấm đẫm mà thanh mát, nhưng chẳng ai ngờ rằng, tháng năm hữu hạn, đời người vốn dĩ không tròn đầy, để lại trong đời nhau những xúc cảm mãi mãi không thể xóa nhòa.

back to top