Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thì ra anh vẫn ở đây

2013-09-19 09:15

Tác giả:


Cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể - Để bình chọn bài viết này mời bạn để lại bình luận, phản hồi tại box phản hồi cuối bài viết hoặc chia sẻ đường link bài viết này đến bạn bè của bạn - 2 giải bài viết yêu thích nhất cuộc thi viết Hãy yêu khi còn có thể được hệ thống tính tự động dựa trên lượt xem và bình luận bài viết (Bạn đọc theo dõi qua box Đọc nhiều nhất/Bình luận nhiều nhất tại trang chủ blogviet.com.vn)

Chạy dọc theo những con phố Sài Gòn với tường gạch cũ kĩ giữa mưa rào mùa hạ, chạy thật nhanh vượt qua nỗi nhớ hay chạy rong chơi dạo bước để đong đầy cho nỗi nhớ vương vấn theo hạt mưa bay bay.


Gió thật nhẹ lướt qua gò má, rồi như hờn dỗi mà vỗ mạnh vào đôi má để đánh thức người con gái đang vu vơ nghĩ suy suốt dọc đường trầm tư. Em cứ đi như một thói quen khó bỏ, đi để dò dẫm để chiêm ngưỡng từng vết thương trên con đường, đôi khúc là nhựa đường bong tróc, đôi khúc là từng lát gạch không nguyên vẹn lật nhào theo dãy.

Ai làm con đường bị thương? Phải chăng do con người vô tình giẫm đạp, giày xéo hay do tai nạn. Ai làm con đường bị thương? Có chăng chẳng phải người dưng xa lạ mà là em, người quen, người thương, người yêu của con đường. Người con đường mong nhớ từng bước chân vô tình vô tâm và vô tư, em dùng mũi giày để lật thêm từng lát gạch đã bị xê dịch, để dẫm lên vết nứt chưa lành…

cô đơn

Em vẫn thế, dù thời gian có trôi bao lâu, em vẫn thích đi dạo trên con đường thương tật để băng qua những cột đèn xanh đỏ, để băng qua vạch trắng dưới trời mưa râm rĩ dưới cái thất thường của thành phố Sài Gòn. Để băng qua những kỷ niệm, để quay trở lại giữa lòng Sài Gòn, nhà thờ Đức Bà, để lặng ngắm cái cổ kính của Pháp giữa Việt Nam, rồi để đón nhận cơn mưa giận dỗi đổ ào lên thân thể, thật thất thường…chính em, người con gái của con đường ấy.

Em mỉm cười và đón nhận cơn mưa nặng hạt, để nắm tay con đường, để dạo bước cùng con đường chẳng vẹn nguyên. Đi bước nhanh thật dài, đi bước nhỏ thật chậm, em cảm nhận theo nhịp điệu bài hát, em đeo tai nghe, đội mũ phớt, mặc quần jean bạc màu cùng áo sơmi trắng rộng, mang giày cao gót và vòng những bước chân xoay quanh con đường mong nhớ.

Em cứ thế, cứ đi trên con đường quen, để quay về những ngày tháng có chút yên bình, để rồi từ nhà thờ Đức Bà, em đến trước Nhà hát lớn của thành phố, trước cái màu trắng trinh nguyên em mỉm cười ngẩn ngơ… em nhớ.

Rồi cũng chỉ là vô tình quay lưng em cứ bước, mặc mưa, mặc gió. Em cởi cả đôi giày cao gót và cầm nó trên tay. Để em có thể cảm nhận cái sần sùi của mặt đường, cái nham nhám với từng hạt cát nhọn đâm vào lòng bàn chân, em chỉ có thể cảm nhận bề mặt của con đường vì em chưa đủ lớn để cảm nhận sâu trong lòng con đường…


Đi và cảm nhận, giữa mưa bão của Sài Gòn, như bầu trời ấm ức bao lâu mới có thể khóc một lần, khóc cho thỏa nỗi lòng, để từng hạt mưa như giọt nước mắt của trời khóc cho con đường và để trách em… hạt mưa nặng…em để từng hạt đập gõ vào cơ thể, đau nhói, nhưng đầy nhung nhớ.

Để mưa làm ướt cả thân thể, để chiếc sơmi trắng rộng dính bết vào cơ thể, để hạt mưa cảm nhận lấy những xúc cảm trong em, để bao nỗi nhớ nhung, hối tiếc lẫn tình yêu đó lộ hẳn ra ngoài nội tâm từng bị em chôn vùi dưới trời mưa nặng hạt.

Có bao giờ? Người ơi? Có bao giờ thử đi dưới mưa lớn của Sài Gòn, để ngắm những tòa nhà phủ mờ trên phố. Có bao giờ thử chân trần trên phố? Có bao giờ đi như thế để quần áo trở nên nặng trịch và ôm sát lấy thân thể để mưa ướt làm lộ ra cả nội y bên trong như lộ rõ cả nỗi lòng? Để rửa trôi tất cả vấn vương…

Thử đi rồi bạn sẽ biết nhiều hơn cái “yêu” cái “nhớ” cái “mong” cái “chờ” và… cái “hối tiếc”.

Em đi mặc kệ những người dưng, em lướt qua họ kệ cho bao ánh mắt hiếu kì, tò mò lẫn kì thị em.

cafe đắng

Rồi em đến tiệm bánh quen thuộc, em đẩy cửa vào, anh chủ tiệm như thường lệ đưa cho em một chiếc khăn trắng để em lau khô những hạt mưa còn vương trên cơ thể, để lau khô nỗi lòng. Em vẫn gọi hai suất, một bánh kem cà phê, cà phê sữa nóng, một bánh dâu phủ sô cô la và ly trà sữa mật ong… em nhâm nhi dĩa bánh dâu và trà sữa mật ong. Để lại đó là phần còn lại.

Em tính tiền và phần đóng gói đem về, trời đã dịu cơn mưa nhưng vẫn còn vương vấn nỗi buồn lất phất, em dạo quanh và đến dưới góc cây ngày cuối em tiễn con đường xa mãi. Em ngồi xuống và ăn nốt nỗi nhớ còn thừa. Gió từ đâu khẽ lướt qua tóc em như từng ngón tay của con đường từng vuốt lấy, để ngửi mùi nắng trên mái đầu thấp.


“Anh nhớ em.” – tiếng thì thầm trong gió, em nghe tiếng con đường bâng quơ hờn dỗi.

“Nhớ nhiều lắm”

“Ừm”

Em vẫn chỉ “ừm” nhẹ trong cổ họng. Nắng nhẹ sưởi ấm và gió hong khô cho nỗi nhớ.

Em ngủ quên dưới cái bóng mát của góc cây, để nắng len lói xuyên qua tàn cây lung linh hạt mưa và từng tia lấp lánh bóng anh thoáng qua.

“Một năm, mười hai tháng, ba trăm sau mươi lăm ngày, 14 giờ hối tiếc nhớ anh”.

“Một giây, một phút, một ngày một tháng….yêu em, còn được bên em”

Hồn anh thì thầm.

Kỉ niệm ngày nhớ một người đã xa mãi.

•    Bài dự thi của Sẹo <sejkjm_yamaguchj@>




Mời bạn click vào đây để tìm hiểu thông tin chi tiết về tuyển tập mới nhất do Blog Việt - Blog Radio tuyển chọn

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.



Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân

Học cách yêu thương bản thân nhiều hơn, biết lắng nghe cảm xúc của mình và đừng quá khắt khe với bản thân- có lẽ đây là những bài học mà chúng ta phải học suốt đời. Bởi sau cơn mưa sẽ có cầu vồng, sau giông bão rồi cũng sẽ có những ngày bình yên ghé đến.

Âm vang tháng Tư

Âm vang tháng Tư

Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

back to top