Phát thanh xúc cảm của bạn !

Thật may vì thanh xuân của chúng ta đều có nhau (Phần 1)

2025-08-27 18:10

Tác giả: Cỏ


blogradio.vn - Ban đầu, khi thấy Hạ khóc, Đông chỉ nhíu mày rồi bỏ đi, lòng nghĩ: "Ai mà chẳng có chuyện để buồn. Tự làm khổ mình." Nhưng chẳng hiểu sao, hình ảnh Hạ cứ lặp lại trong đầu cậu suốt cả buổi chiều. Nhỏ nhắn. Im lặng. Cô độc.

***

Mùa hạ vừa chạm ngõ, cũng là lúc Hạ bước vào năm học cuối cấp. Những ngày đầu lớp 12 không ồn ào, không háo hức - chỉ nặng trĩu những khoảng trống chưa kịp gọi tên. Ba mất chưa tròn ba tháng, mẹ đã tái hôn với một người đàn ông khác. Hạ không oán trách, chỉ lặng lẽ dọn về ở cùng bà ngoại, mang theo em gái bé nhỏ chưa đầy năm tuổi.

Trường mới, lớp mới, bàn ghế cũ kỹ nhưng lòng người thì còn nhiều ngổn ngang hơn cả.

- Chỗ này còn trống không? - Một giọng nam trầm khàn vang lên.

Hạ ngẩng đầu. Cậu bạn lạ có mái tóc rối nhẹ, đeo balo lệch một bên, ánh mắt như chẳng màng gì xung quanh. Cậu ta tên Đông - là học sinh mới, bị ở lại lớp, nghe người ta xì xào thế.

- Ừ, cậu cứ ngồi.

Không nói thêm câu nào, cậu ta ngồi xuống, đẩy bàn kêu kèn kẹt làm cô giật mình. Ngày học đầu tiên mở màn bằng một hiểu lầm nhỏ: Đông tưởng Hạ lén đọc trộm tin nhắn trong điện thoại cậu khi màn hình sáng lên. Hạ định giải thích, nhưng cậu ta đã hất tay, nhìn cô bằng ánh mắt khó chịu.

- Lo việc của mình đi.

Thế là hết. Ngồi cạnh nhau, nhưng như hai thế giới.

Không ai biết, mỗi người trong hai thế giới đó đều có một mảng tối riêng mình.

Suốt tuần đầu tiên, Đông gần như không nói câu nào với Hạ. Cậu đến lớp trễ, ngủ trong tiết, không làm bài, thỉnh thoảng biến mất sau giờ giải lao. Cô giáo chủ nhiệm nhắc nhở vài lần, rồi cũng thôi. Hạ ngồi cạnh, cũng không nói gì, mỗi ngày đều mang theo một cái gì đó ăn. Dáng vẻ của cô lúc nào cũng vội vàng như thể cô đang thi chạy đua vậy. Có hôm đang ăn dở thì bụng người bên cạnh kêu ột ột. Cả hai đều ngại ngùng. Cuối cùng cô đẩy chiếc bánh ngọt còn lại trên tay sang bên cạnh, đụng trúng tay Đông.

- Cho cậu!

Đông nhìn cái bánh được đặt khẽ bên mép bàn, không nói gì. Một lúc sau, khi Hạ quay đi, cậu mới cầm lên, ăn một cách thờ ơ.

Lần đầu tiên Hạ thấy cậu không như mọi khi - không phải kiểu bất cần, mà là... mệt. Một kiểu mệt lặng lẽ.

Một hôm trời đổ mưa. Hạ quên mang áo mưa, đứng tần ngần ở cổng trường. Đông bước ra, mở ô, định đi thẳng, rồi dừng lại.

- Đi chung không?

Hạ ngạc nhiên. Đông nhích ô về phía cô, nhưng mắt vẫn nhìn xa xăm.

- Coi như không ai nợ ai.

Trên đường về, không ai nói gì. Chỉ có tiếng mưa lộp bộp và bước chân xen lẫn tiếng tim đập nhỏ xíu.

Chiều đó, về đến nhà, Hạ thấy em gái bị sốt. Bà ngoại đang lục tìm thuốc, tay run run. Hạ lao đi mua thuốc dưới mưa, lòng dâng lên nỗi lo mơ hồ - sợ mất thêm ai đó nữa.

Cùng lúc đó, ở một ngôi nhà khác, Đông đứng trước cánh cửa phòng đóng kín. Bên trong, tiếng ba mẹ cãi nhau vang vọng: lạnh lùng, dữ dội, đầy tổn thương.

"Chúng ta đã thống nhất với nhau rồi, anh cũng vừa vừa phải phải thôi, dù sao tôi và anh vẫn còn trên danh nghĩa vợ chồng"

"Cô nói câu ấy sao không xem lại mình đi"

"..."

Cậu đứng ngoài cửa, không lên tiếng. Chỉ siết chặt tay, rồi lấy vội chiếc áo khoác. Bóng dáng cậu mảnh khảnh trong màn mưa.

Mưa vẫn không ngớt, Hạ vừa ra khỏi cửa tiệm, chạy được vài bước thì ánh mắt cô dừng lại ở một góc nhỏ, ánh đèn đường chiếu lên nửa thân trên đủ để Hạ nhận ra. Một dáng người quen đang tựa lưng vào tường, hai tay đút túi, áo hoodie ướt sũng, tóc rối bết vào trán.

Đông.

Cả hai chạm mắt. Một giây. Rồi Đông nhanh chóng rời đi. Chưa kịp để Hạ phản ứng.

Cầm thuốc trên tay, Hạ khó hiểu nhìn theo bóng lưng Đông. Lòng lại thấy chênh vênh. Cô chưa từng thấy ánh mắt Đông buồn như vậy - một nỗi buồn không thể gọi tên.

Hôm sau, Đông đến lớp muộn. Trời vẫn còn mưa. Cậu bước vào lớp, tóc còn ướt.  Chỗ ngồi bên cạnh trống, sách vở trên bàn hơi ngổn ngang. Đông nhìn quanh dò xét, chạm vài ánh mắt nhưng tất cả đều im lặng. Cuối cùng cậu ngồi xuống, lấy ba lô làm gối, gục đầu ngủ thiếp đi.

Đông bị đánh thức bởi tiếng động bên cạnh. Cậu nheo đôi lông mày, định ngủ tiếp thì:

- Cậu đã làm gì vậy? - Hạ khó chịu chìa quyển vở đã bị xé mất bìa sang phía Đông.

- Ngủ! – Đông lười biết đáp mà không quay mặt lại, mắt vẫn lim dim.Giờ giải lao, cô chỉ vừa xuống thư viện một lúc, quay lên thì quyển vở đã mất bìa. Đông nằm đây, không cậu ta thì còn ai. Nghĩ vậy nên Hạ lay Đông dậy để hỏi cho ra lẽ, vậy mà thái độ của cậu ta cứ dửng dưng.

- Bìa vở của tui bị xé mất rồi đó.

- Liên quan?

- Không phải cậu thì ai?

Đông quay sang, lần đầu tiên nhìn cô lâu như vậy.

- Chuyện nhỏ vậy mà cũng tra hỏi, phiền.

- Với cậu nhỏ, với tui không nhỏ. Tui không giống bạn, không thích bất cần, không thích lôi mọi thứ ra trút lên người khác.

Không khí trong lớp chợt căng thẳng. Vài ánh mắt quay lại.

Đông đứng phắt dậy.

- Tốt, vậy ngồi một mình đi.

Cậu kéo ghế, xách balo, đi sang bàn bên cạnh ngồi. Cả lớp bắt đầu xì xào.

Hạ ngồi im, tay siết chặt. Cô không hiểu nổi con người này. Cô không nói gì. Nhưng lòng thì cứ ướt dầm như cơn mưa ngoài cửa.

Từ sau ngày chuyển chỗ, Đông và Hạ xem nhau như người dưng. Cùng lớp nhưng không còn ánh nhìn. Không lời chào hỏi. Nhưng đâu đó, vẫn có thứ gì âm ỉ chưa gọi thành tên.

Một lần, Hạ đi trễ do em gái trở bệnh. Cô cố gắng lách vào lớp thật khẽ, không ai để ý. Nhưng vừa vào thì cô giáo đã nhắc:

- Hạ, hôm nay em lại đến trễ. Có bạn báo là em thường xuyên vắng tiết đầu.

Hạ sững sờ.

Cô chỉ đi trễ đúng hai lần. Ai lại đi nói…?

Ánh mắt cô lướt ngang dãy bàn cuối, nơi Đông đang cúi đầu viết gì đó. Trái tim bỗng siết lại. Cô ghét cậu ta. Cuộc sống của cô vốn đã không dễ thở rồi, tại sao cậu ta còn kiếm chuyện với cô nữa chứ

Hết giờ, cô ném ánh nhìn về phía cậu:

- Cậu vui lắm hả? Khi đi mách người khác.

Đông ngẩng đầu, cau mày:

- Tui không rảnh.

- Không rảnh mà biết tui đi trễ à?

- Cậu nghĩ ai cũng quan tâm đến bạn chắc?

- Ít nhất thì tui không hèn đến mức dùng miệng nói sau lưng.

Đông đứng bật dậy, tức giận đến mức suýt ném cả cuốn vở xuống bàn, nhưng rồi… kiềm lại. Cậu rời khỏi lớp mà không nói thêm câu nào.

Một ngày khác, Hạ cười đùa vui vẻ với Khải - bạn cùng lớp. Họ đơn thuần chỉ trao đổi bài tập, nhưng Đông nhìn từ xa, ánh mắt tối sầm lại.

Trưa hôm đó, vô tình cùng đi ra cổng, Đông buột miệng:

- Đúng là giỏi diễn.

Hạ sững người:

- Cậu nói gì cơ?

- Đừng giả bộ ngoan hiền nữa. Ai cũng có hai mặt thôi.

- Tui không hiểu cậu đang nói gì, nhưng nếu cậu không thích ai, cũng không có quyền xúc phạm họ.

- Vậy cậu cũng không có quyền phán xét tui hôm trước.

Vết nứt giữa hai người ngày một lớn dần. Đôi lúc, tổn thương làm người ta tự dựng hàng rào, và rồi… vô tình lấy chính hàng rào đó đâm vào người khác.

Buổi chiều trời râm, nắng nhạt như tâm trạng của những đứa học sinh đang lớn.

Hạ ngồi trong căn phòng yên ắng, ánh mắt dán vào tờ giấy mời phụ huynh nhàu nhĩ trong tay. Em gái đang bệnh, bà cũng đau nhức nhiều. Thời gian này Hạ vì thế mà hay trốn tiết hoặc bỏ buổi. Trong đầu Hạ là chuỗi suy nghĩ không lối thoát:

Nếu bà biết, bà sẽ buồn lắm. Nếu bệnh suyễn của em gái nặng hơn, thì phải làm sao? Mình có nên nghỉ học không?

Nước mắt Hạ rơi xuống, lặng lẽ. Không tiếng nấc, chỉ có gương mặt nhỏ bé run lên vì quá sức chịu đựng.

Cùng lúc đó, Đông cũng trốn học. Cậu lang thang quanh trường, chán nản như thường lệ. Tờ giấy mời phụ huynh bị vo tròn, nằm trong đáy cặp - từ lâu đã chẳng còn ý nghĩa gì với cậu.

Tình cờ, khi đi ngang qua lớp học trống phía sau dãy nhà B, Đông thoáng thấy bóng Hạ một mình bên cửa sổ.

Cậu khựng lại.

Hạ đang khóc.

Không ồn ào, không than vãn - chỉ âm thầm rơi nước mắt, như cả thế giới đang dồn lên vai một cô gái nhỏ.

Ban đầu, khi thấy Hạ khóc, Đông chỉ nhíu mày rồi bỏ đi, lòng nghĩ:

"Ai mà chẳng có chuyện để buồn. Tự làm khổ mình."

Nhưng chẳng hiểu sao, hình ảnh Hạ cứ lặp lại trong đầu cậu suốt cả buổi chiều. Nhỏ nhắn. Im lặng. Cô độc.

Hôm sau, cô giáo chủ nhiệm gọi Đông vào nhắc nhở:

- Ba mẹ em liên tục gọi hỏi tình hình học tập. Họ đang rất lo lắng, em nên nghiêm túc hơn.

Đông cười gằn.

- Lo lắng vì muốn nhanh được giải thoát thôi mà.

Chiều đó, một trận cãi vã dữ dội nổ ra tại nhà Đông. Ba mẹ trách móc, mắng nhiếc, ném hết lỗi lên đầu cậu. Đông hét lớn, bỏ ra khỏi nhà.

Cậu đi lang thang tới tối. Bị đám thanh niên gây sự vì hiểu lầm, Đông đánh nhau, rồi phải chạy trốn. Trong lúc tuyệt vọng, điện thoại hết pin, tiền không mang theo, không hiểu sao người cậu nghĩ tới đầu tiên... là Hạ.

Hạ giật mình khi thấy Đông gõ cửa nhà mình lúc gần nửa đêm, quần áo lấm lem, mặt mày xước nhẹ.

- Gì vậy? - cô nói nhỏ, nhìn cậu với ánh mắt cảnh giác.

- Tui không có nơi nào để đi... - Đông đáp, giọng nhỏ hơn mọi khi.

Không hỏi thêm, Hạ len lén mở cửa, dẫn Đông vào ngồi tạm ở gian bếp.

Chỉ trong vài giờ ngắn ngủi, Đông thấy hết: Căn nhà cũ kỹ, lạnh lẽo. Bà ngoại thở khò khè trong phòng. Em gái Hạ nhỏ bé nằm thiêm thiếp trên giường. Hạ - trong chiếc áo cũ rộng thùng thình - vừa đang đun thuốc cho bà; vừa sặp xếp lại thuốc, bình xịt cho em. Hạ làm mọi thứ trong yên lặng, động tác thuần thục như đã quá quen thuộc. Phía góc bàn học, leo lét ánh đèn nhỏ rọi xuống quyển vở đang mở, có vẻ Hạ vẫn chưa học bài xong.

Đông đứng đó, không nói gì. Cảm giác nghẹn nghẹn nơi cổ. Cậu quay đi, chạm tay vào vết trầy trên má - mà thấy đau không bằng thứ đang nhói trong lòng.

Lần đầu tiên, Đông thấy mình nhỏ bé, vô nghĩa... và ích kỷ.

 

(Còn tiếp)

 

© Cỏ - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Cứ Đi, Cứ Sống, Cứ Sai Nhưng Đừng Bỏ Cuộc | Radio Tâm Sự

Cỏ

Trên đời này, không thể mất đi ai đó mà mình không sống được cả. Chỉ có mất mạng thì mình mới chết đi mà thôi. Vậy nên hãy sống cho tử tế vào!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Những sự thật không cần đẹp, chỉ cần đúng

Cuộc đời chẳng bao giờ dừng lại để đợi ta hiểu. Nó cứ trôi, cứ lạnh lẽo, cứ thản nhiên nhìn ta vấp, ngã, rồi đứng dậy. Không ai thực sự quan tâm bạn đang mệt ra sao, họ chỉ nhìn vào kết quả. Và nếu bạn ngã, họ sẽ nói: “Tôi đã biết mà.” Nếu bạn đứng dậy được, họ lại bảo: “Gặp may thôi.” Thế nên, thay vì tìm người thấu hiểu, hãy học cách tự hiểu chính mình.

Có lẽ,

Có lẽ, "thương" anh là điều em không thể ngờ

Đời người được mấy năm, con chỉ ước với trời cao rằng cho con tìm được người thương con, để có thể nắm tay cùng đi hết quãng đường còn lại. Nhưng cuộc đời không dễ dàng như những gì con tưởng tượng. Có lẽ, bản thân con không phù hợp với việc thương một ai.

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

back to top