Tháng năm lạc bước
2016-11-22 01:15
Tác giả:
Những buổi chiều đi dạo bên bờ sông say sưa ngắm dòng nước trôi thật êm ả, mảnh lục bình chất chới giữa dòng nước làm lòng tôi đầy bối rối. Nhưng rất nhanh, tôi mỉm cười nhìn bầu trời trong trẻo. Rồi nhắm mắt lại tôi cảm nhận được làn gió quyện mùi hương của đất. Nơi tôi sông sao mà đẹp đến thế, mà cũng chẳng biết từ bao giờ tôi lại có thói quen nghĩ về cậu ấy mỗi ngày. Dù bận rộn đến đâu tôi vẫn luôn dành một quãng thời gian riêng để nhớ.
Cứ thế những kí ức ùa về bên tôi, hiển hiện rõ ràng như thời gian vừa quay trở lại vậy. Đó là lúc cậu ấy cùng tôi rong ruổi hết những hiệu sách, ở trong đó thật lâu nhưng chẳng mua mà chỉ đọc trộm thôi. Cậu ấy đã từng ru tôi ngủ qua điện thoại vào những đêm cơn đau bệnh tật hành hạ. Những lần tôi tuyệt vọng nhất chính cậu ấy đến bên tôi, an ủi, cho tôi khóc thỏa thích . Rồi đợi tôi nín, cậu ấy lại chọc tôi cười. Và cả những lần tôi giận mẹ, bỏ đi một nơi lạ lẫm để khóc một mình, lúc ấy, cậu ấy chính là người duy nhất tìm thấy tôi và ở bên tôi. Cũng chính nơi này là lần cuối cậu ấy tìm thấy tôi.

Cứ thế, cái thứ cảm xúc mơ hồ cứ lớn dần trong tôi. Cho đến một ngày tôi nhận ra, tôi đã đi lạc trong thời gian dài.
Trong buổi tiệc sinh nhật của một người bạn cùng lớp, mọi người đến rất đông. Nhưng cánh cửa bỗng mở ra và ngay sau đó là sự xuất hiện của hai con người. Họ đang rất vui, hai bàn tay siết chặt. Tôi đứng phắt dậy, ngỡ ngàng nhìn chằm chằm vào hai người họ. Một người là đứa bạn rất thân với tôi còn người kia chính là cậu ấy. Cả căn phòng đều bất ngờ nhưng mọi người thì réo hò, còn tôi sững sờ tròn xoe đôi mắt nhìn họ, tôi không còn tin vào mắt mình nữa. Một giây khi trái tim tôi co thắt lại, cổ họng tôi nghẹn cứng và rồi tôi lịm đi.
Mở mắt ra, tôi hốt hoảng nhìn cảnh vật xung quanh. Trần nhà màu trắng, chiếc giường màu trắng, tấm rèm còn đóng làm căn phòng càng thêm ngột ngạt. Tôi trấn tĩnh lại thì nơi này không xa lạ, với căn bệnh tim tôi mang trong mình thì những tháng ngày gắn bó với bệnh viện cũng đã quá quen. Tôi bất chợt nhớ lại những hình ảnh trước khi tôi ngất đi. Giờ tôi biết tất cả đều là sự thật, trước giờ chỉ có một mình tôi ảo tưởng. Nhỏ bạn thân của tôi nào có biết nó đang quen người tôi yêu sâu đậm. Còn cậu ấy chắc có lẽ cũng đâu biết đến thứ tình cảm tôi đã cố giấu.

Một mình gặm nhấm nỗi đau trong vô vọng. Trong lòng tôi dâng lên nỗi hờn trách tại sao lại là đứa bạn thân cướp đi người tôi thương nhất. Nhưng mà nó không có lỗi vì chưa bao giờ tôi kể cho nó nghe về cậu ấy và thứ tình cảm tôi luôn cố kìm nén đó chia ai biết cả. Chỉ trách tôi đã sống trong trí tưởng tượng xa xôi chỉ có tâm hồn chạm tới còn đấu chân chưa mảy may chút gì. Tôi cứ thế suy nghĩ miên man trong thế giới tối tăm mù mịt. Tôi thu mình lại, ngồi bó gối khép nép vào góc tường. Tôi xa lánh mọi thứ nhốt mình trong khoảng lặng đến đáng sợ. Một ngày rồi ba ngày trôi qua nỗi tuyệt vọng vẫn nặng trĩu trong tâm trí khiến tôi vô cùng sợ hãi. Căn phòng ngột ngạt đến nỗi tôi phải bỏ chạy. Đi dạo ngoài vườn hoa bệnh viện tôi cảm giác nhớ cái bờ sông mà bấy lâu như dài hàng thế kỷ tôi chưa được dạo chơi.
Chọn một chiếc ghế đá tôi ngắm nhìn bầu trời rộng lớn một màu xanh ngắt. Lòng tôi bỗng hé mở, những đau buồn có chút vơi đi. Bỗng có một em bé đến trước mặt tôi mỉm cười, đôi mắt ngây thơ đầy hồn nhiên trong sáng, bàn tay nhỏ xíu, giơ ra trước mặt tôi một tờ báo:
- Chị đọc cho em nghe nhé!
Câu nói nũng nịu đáng yêu của cậu bé làm tôi mỉm cười. Sẵn sàng thôi, tôi bỗng cậu bé lên ngồi cạnh rồi bắt đầu đọc. Được một lát thì cậu bé hỏi:
- Chị mới tới đây đúng không? Mấy hôm trước em không nhìn thấy chị.
Tôi mỉm cười xoa đầu cậu nhóc, chưa kịp nói cậu bé lại hỏi:
- Chị bị bệnh gì thế? Có giống bệnh của em không? Mẹ em bảo trí não của em chỉ có thể sống tốt ở thiên đường.
Câu nói ngây thơ của cậu bé làm tôi nghẹn lại, nắm lấy đôi tay nhỏ xíu đặt lên trước ngực:
- Là trái tim của chị không khỏe!
- Chị đừng khóc nhé! Em cho chị trái tim của em, nó khỏe lắm chị đừng lo, trí não sẽ về thiên đường với em còn trái tim em nhờ chị giữ hộ nhé!
Nước mắt tôi trực trào, sao lại có một thiên thần ở đâu đến an ủi tôi như thế. Nhìn nụ cười ngây thơ xa dần tôi cảm thấy ấm áp lạ thường. Một em bé lại muốn cho tôi hạnh phúc, vậy mà tôi lại nhẫn tâm hủy hoại chính mình. Một tia sáng lóe lên, tôi cảm thấy mình vừa mở tung cánh cửa để bước ra khỏi căn phòng tuyệt vọng u tối.
Ngay sau đó tôi quay về nhà với lời hứa cùng mẹ đi chữa bệnh. Dù phải gác lại việc học, dù ước mơ dang dở nhưng mà tôi cảm thấy tôi vẫn ổn. Chỉ là tạm gác lại thôi, chữa khỏi bệnh rồi tôi lại tiếp tục thực hiện ước mơ. Bảo lưu kết quả ở trường sau đó tôi hẹn gặp cậu ấy. Ở bờ sông đầy nắng sớm, trong cái không khí trong trẻo được rửa sạch sau cơn mưa đêm qua. Tôi đã dũng cảm nói lời tạm biệt với cậu ấy. Đó cũng là lần cuối cùng cậu ấy tìm thấy tôi. Mãi mãi tôi sẽ chôn sâu những cảm xúc ngây dại của một thời yêu say đắm. Giữa cái trong veo của không gian hai con người đi về hai hướng và sẽ mãi không còn gặp được nhau.
© Mọt Sách – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không
Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)
Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)
Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)
Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”
Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)
Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”
Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng
Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.
Khi tuổi tác trở thành gánh nặng
Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.
Tôi của những năm tháng 17
Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống







