Nhà là nơi trở về cho những bước chân lạc lối
2016-09-23 01:25
Tác giả:
Cô lang thang trên những con phố xuôi ngược đông đúc của Hà Nội giờ tan tầm.
Đường thì đông.
Xe thì nhiều.
Và người thì hối hả…
Một mình cô đi mãi, đi hoài, chẳng biết mình bắt đầu từ chỗ nào, và chẳng biết mình dừng lại ở nơi đâu. Chiếc xe cọc cạch thật may mắn hôm nay chẳng giở thói đỏng đảnh thường ngày, lặng lẽ đồng hành cùng với cô, như một người bạn già lâu năm luôn thấu hiểu. Hôm nay là một ngày quá đủ tồi tệ.
Sếp vừa mắng cô cả giờ vì một bản kế hoạch sai sót vốn dĩ cũng chẳng phải lỗi do một mình cô, chẳng qua cô là người cuối cùng kí tên, và rằng cần có một người đứng ra chịu trách nhiệm.
Rồi lại cãi nhau với anh, cũng chẳng phải việc gì to tát, vẫn là những bất đồng muôn thuở của những đôi yêu nhau đã lâu, quá hiểu nhau đến mức nhiều khi như nhàm chán. Nói một hồi, rồi người đã sai, ừ, lại là cô.
Ra ngoài giải quyết vài thủ tục, hậu quả để lại do một lần sơ sẩy đánh mất ví mất cả giấy tờ, cô lại tiếp tục phải nhìn nét mặt cau có cùng với những câu cằn nhằn không ngớt. Đâu phải cô nhớ nhầm, là tại người giải quyết giấy tờ cho cô lần trước sai sót hay không nắm rõ thủ tục, và rồi cuối cùng, người sai vẫn cứ là cô.

Hàng tá những việc không tên mang đến cho cô đủ loại rắc rối, đủ thứ cảm xúc. Lang thang, vô định, đến chính cô cũng không phân biệt nổi phương hướng nữa rồi. Đôi khi cuộc đời là như thế đấy. Một ngày kia mở mắt ra, bao nhiêu nỗi lo ập đến, và bạn chẳng có cách nào khác là hứng chịu tất cả, gồng mình lên chịu đựng, gồng mình lên đối phó, gồng mình lên giải quyết. Không ai có thể làm thay bạn, bạn chẳng thể nhờ ai giúp mình, bởi lẽ, ai cũng có những mối lo riêng, ai cũng có con đường cần phải đi giữa ngã rẽ cuộc đời.
Giữa hoang hoải cuộc đời, cô cũng chỉ là một cơn gió nhỏ, cúi mình trước bão tố, và đôi khi lạc lối hư vô…
Dừng lại bên một cái hồ chẳng biết tên, cô ngồi bệt ngay xuống thảm cỏ, nhìn đây đó vài bạn trẻ vừa đeo tai nghe vừa chạy bộ, nhìn vài đứa trẻ đạp xe ba bánh trong khoảnh sân hẹp, nhìn mấy cụ già tập dưỡng sinh, nhìn mấy chú chó nhỏ chạy loăng quăng tận hưởng giây phút hiếm hoi được tự do trong cả ngày dài,.. và cô nhìn lại mình. Cô ngồi đây khi tâm hồn rệu rã, khi tay chân chẳng muốn nhấc lên vì mỏi mệt, khi cô chẳng còn suy nghĩ thêm được gì nữa, khi mọi thứ dường như vượt ra khỏi tầm kiểm soát…
Hôm nay, cô đã thực sự lạc lối…
Một bác gái chừng hơn sáu mươi tuổi sau vài vòng đi bộ quanh hồ dừng chân lại chiếc ghế đá ngay gần nơi cô ngồi.
- Cháu làm gì mà giờ này vẫn ngồi đây thế?
- Dạ, cháu đi dạo loanh quanh chút thôi bác ạ. Bác đi tập thể dục ạ?
- Ừ, bác đi bộ cho khỏe người. Chiều muộn thế này đi làm về mà không về nhà hả cháu. Các cô các cậu bây giờ cứ thích là đi suốt thôi, con bác cũng thế, suốt ngày tụ tập bạn bè đồng nghiệp.
- Dạ, nhiều khi công việc cũng cần thiết phải xã giao mà bác.
- Ừ, thì bác cũng hiểu thế, nhưng cả ngày mới có bữa cơm tối cả nhà ăn cùng nhau, thế mà chúng nó cứ đi suốt. Bây giờ bác với bác trai đi tập thể dục, lát nữa mới về nấu cơm, rồi lại nhìn nhau ăn thôi cháu ạ. À, nhưng mai là thứ bảy rồi, tối mai con trai bác được nghỉ, bác lại gọi cả vợ chồng con gái bác về nữa, bác định nấu bún thang đãi cả nhà cháu ạ. – Nghĩ đến con, đến cháu, đến bữa cơm ngày nghỉ đông đủ cả gia đình, gương mặt bác sáng bừng, ánh mắt ngập tràn ấm áp và yêu thương không che giấu, niềm hạnh phúc ấy như lây lan sang cả cho cô.
- Ôi thế ạ, mẹ cháu cũng nấu bún thang ngon lắm bác, bác nhắc cháu mới nhớ, lâu lắm cháu không được ăn đồ ăn mẹ cháu nấu, cháu nhớ quá.
Bác gái bật cười nhìn cô:
- Đấy, chúng tôi già rồi chỉ mong các anh chị về nhà ăn bữa cơm, còn các anh chị thì cứ phải nhắc mới nhớ đến mấy ông bà già này thôi.

Phải rồi, đã mấy tháng nay cô chưa về nhà, đã mấy tháng nay cô quẩn quanh một mình giữa bốn bức tường, chỉ thay đổi giữa cơ quan và nhà trọ. Giữa bộn bề công việc hình như cô quên mất mình cũng có một mái nhà, nơi cô luôn được yêu chiều như công chúa, nơi mẹ luôn nấu sẵn những món ăn ngon lành nóng hổi, nơi ba ngồi đọc báo, nghe đài và thi thoảng lại cằn nhằn cô cứ mải lo công việc mà chẳng chịu lấy chồng… Nhà – nơi bình yên cho cả tâm hồn và thể xác, nơi bao lắng lo đều được quẳng ra sau đầu, nơi cô tự do, thoải mái là chính mình, nơi cô không phải nhìn sắc mặt ai mà sống, không phải nhăm nhe để ý từng lời nói hành động,… Nhà là nơi cô có đủ yêu thương không cần điều kiện…
- Này, cháu nghĩ gì mà ngẩn người thế?
- Dạ,… không có gì ạ. Mà bác ơi, từ đây ra bến xe gần nhất đi thế nào vậy bác? Cháu về quê bác ạ.
- Bến xe hả, cháu đi thẳng, hết đường này rồi rẽ phải là sang. Ơ nhưng còn xe của cháu thì sao?
- Dạ, chắc ở bến có chỗ gửi thôi bác ạ.
- Ừ, thế thì nhanh về đi không muộn lại hết xe cháu ạ. Đấy, cứ về nhà là vui nhất phải không?
- Vâng, cháu cảm ơn bác ạ, cháu chào bác.
- Ừ, đi đi.
Bác gái nhoẻn miệng cười, cô cũng cười theo, nụ cười nhẹ nhàng và đầy bình yên Đôi khi giữa bộn bề cuộc sống, chỉ cần nghĩ đến việc được về nhà cũng là một loại hạnh phúc, và yêu thương thì luôn dẫn lối ta về.
Đâu đó ở một quán café bên đường, bỗng nhiên vang lên những lời ca cũ của “Mama I’m coming home”
Times have changed and times are strange
Here I come, but I ain't the same
Mama, I'm coming home
Times gone by seems to be
You could have been a better friend to me
Mama, I'm coming home
Took me in and you drove me out
Yeah, you had me hypnotized
Lost and found and turned around
By the fire in your eyes
…
Mẹ ơi, con cũng đang về nhà…
© Libra289 – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.






