Nhà là nơi trở về cho những bước chân lạc lối
2016-09-23 01:25
Tác giả:
Cô lang thang trên những con phố xuôi ngược đông đúc của Hà Nội giờ tan tầm.
Đường thì đông.
Xe thì nhiều.
Và người thì hối hả…
Một mình cô đi mãi, đi hoài, chẳng biết mình bắt đầu từ chỗ nào, và chẳng biết mình dừng lại ở nơi đâu. Chiếc xe cọc cạch thật may mắn hôm nay chẳng giở thói đỏng đảnh thường ngày, lặng lẽ đồng hành cùng với cô, như một người bạn già lâu năm luôn thấu hiểu. Hôm nay là một ngày quá đủ tồi tệ.
Sếp vừa mắng cô cả giờ vì một bản kế hoạch sai sót vốn dĩ cũng chẳng phải lỗi do một mình cô, chẳng qua cô là người cuối cùng kí tên, và rằng cần có một người đứng ra chịu trách nhiệm.
Rồi lại cãi nhau với anh, cũng chẳng phải việc gì to tát, vẫn là những bất đồng muôn thuở của những đôi yêu nhau đã lâu, quá hiểu nhau đến mức nhiều khi như nhàm chán. Nói một hồi, rồi người đã sai, ừ, lại là cô.
Ra ngoài giải quyết vài thủ tục, hậu quả để lại do một lần sơ sẩy đánh mất ví mất cả giấy tờ, cô lại tiếp tục phải nhìn nét mặt cau có cùng với những câu cằn nhằn không ngớt. Đâu phải cô nhớ nhầm, là tại người giải quyết giấy tờ cho cô lần trước sai sót hay không nắm rõ thủ tục, và rồi cuối cùng, người sai vẫn cứ là cô.

Hàng tá những việc không tên mang đến cho cô đủ loại rắc rối, đủ thứ cảm xúc. Lang thang, vô định, đến chính cô cũng không phân biệt nổi phương hướng nữa rồi. Đôi khi cuộc đời là như thế đấy. Một ngày kia mở mắt ra, bao nhiêu nỗi lo ập đến, và bạn chẳng có cách nào khác là hứng chịu tất cả, gồng mình lên chịu đựng, gồng mình lên đối phó, gồng mình lên giải quyết. Không ai có thể làm thay bạn, bạn chẳng thể nhờ ai giúp mình, bởi lẽ, ai cũng có những mối lo riêng, ai cũng có con đường cần phải đi giữa ngã rẽ cuộc đời.
Giữa hoang hoải cuộc đời, cô cũng chỉ là một cơn gió nhỏ, cúi mình trước bão tố, và đôi khi lạc lối hư vô…
Dừng lại bên một cái hồ chẳng biết tên, cô ngồi bệt ngay xuống thảm cỏ, nhìn đây đó vài bạn trẻ vừa đeo tai nghe vừa chạy bộ, nhìn vài đứa trẻ đạp xe ba bánh trong khoảnh sân hẹp, nhìn mấy cụ già tập dưỡng sinh, nhìn mấy chú chó nhỏ chạy loăng quăng tận hưởng giây phút hiếm hoi được tự do trong cả ngày dài,.. và cô nhìn lại mình. Cô ngồi đây khi tâm hồn rệu rã, khi tay chân chẳng muốn nhấc lên vì mỏi mệt, khi cô chẳng còn suy nghĩ thêm được gì nữa, khi mọi thứ dường như vượt ra khỏi tầm kiểm soát…
Hôm nay, cô đã thực sự lạc lối…
Một bác gái chừng hơn sáu mươi tuổi sau vài vòng đi bộ quanh hồ dừng chân lại chiếc ghế đá ngay gần nơi cô ngồi.
- Cháu làm gì mà giờ này vẫn ngồi đây thế?
- Dạ, cháu đi dạo loanh quanh chút thôi bác ạ. Bác đi tập thể dục ạ?
- Ừ, bác đi bộ cho khỏe người. Chiều muộn thế này đi làm về mà không về nhà hả cháu. Các cô các cậu bây giờ cứ thích là đi suốt thôi, con bác cũng thế, suốt ngày tụ tập bạn bè đồng nghiệp.
- Dạ, nhiều khi công việc cũng cần thiết phải xã giao mà bác.
- Ừ, thì bác cũng hiểu thế, nhưng cả ngày mới có bữa cơm tối cả nhà ăn cùng nhau, thế mà chúng nó cứ đi suốt. Bây giờ bác với bác trai đi tập thể dục, lát nữa mới về nấu cơm, rồi lại nhìn nhau ăn thôi cháu ạ. À, nhưng mai là thứ bảy rồi, tối mai con trai bác được nghỉ, bác lại gọi cả vợ chồng con gái bác về nữa, bác định nấu bún thang đãi cả nhà cháu ạ. – Nghĩ đến con, đến cháu, đến bữa cơm ngày nghỉ đông đủ cả gia đình, gương mặt bác sáng bừng, ánh mắt ngập tràn ấm áp và yêu thương không che giấu, niềm hạnh phúc ấy như lây lan sang cả cho cô.
- Ôi thế ạ, mẹ cháu cũng nấu bún thang ngon lắm bác, bác nhắc cháu mới nhớ, lâu lắm cháu không được ăn đồ ăn mẹ cháu nấu, cháu nhớ quá.
Bác gái bật cười nhìn cô:
- Đấy, chúng tôi già rồi chỉ mong các anh chị về nhà ăn bữa cơm, còn các anh chị thì cứ phải nhắc mới nhớ đến mấy ông bà già này thôi.

Phải rồi, đã mấy tháng nay cô chưa về nhà, đã mấy tháng nay cô quẩn quanh một mình giữa bốn bức tường, chỉ thay đổi giữa cơ quan và nhà trọ. Giữa bộn bề công việc hình như cô quên mất mình cũng có một mái nhà, nơi cô luôn được yêu chiều như công chúa, nơi mẹ luôn nấu sẵn những món ăn ngon lành nóng hổi, nơi ba ngồi đọc báo, nghe đài và thi thoảng lại cằn nhằn cô cứ mải lo công việc mà chẳng chịu lấy chồng… Nhà – nơi bình yên cho cả tâm hồn và thể xác, nơi bao lắng lo đều được quẳng ra sau đầu, nơi cô tự do, thoải mái là chính mình, nơi cô không phải nhìn sắc mặt ai mà sống, không phải nhăm nhe để ý từng lời nói hành động,… Nhà là nơi cô có đủ yêu thương không cần điều kiện…
- Này, cháu nghĩ gì mà ngẩn người thế?
- Dạ,… không có gì ạ. Mà bác ơi, từ đây ra bến xe gần nhất đi thế nào vậy bác? Cháu về quê bác ạ.
- Bến xe hả, cháu đi thẳng, hết đường này rồi rẽ phải là sang. Ơ nhưng còn xe của cháu thì sao?
- Dạ, chắc ở bến có chỗ gửi thôi bác ạ.
- Ừ, thế thì nhanh về đi không muộn lại hết xe cháu ạ. Đấy, cứ về nhà là vui nhất phải không?
- Vâng, cháu cảm ơn bác ạ, cháu chào bác.
- Ừ, đi đi.
Bác gái nhoẻn miệng cười, cô cũng cười theo, nụ cười nhẹ nhàng và đầy bình yên Đôi khi giữa bộn bề cuộc sống, chỉ cần nghĩ đến việc được về nhà cũng là một loại hạnh phúc, và yêu thương thì luôn dẫn lối ta về.
Đâu đó ở một quán café bên đường, bỗng nhiên vang lên những lời ca cũ của “Mama I’m coming home”
Times have changed and times are strange
Here I come, but I ain't the same
Mama, I'm coming home
Times gone by seems to be
You could have been a better friend to me
Mama, I'm coming home
Took me in and you drove me out
Yeah, you had me hypnotized
Lost and found and turned around
By the fire in your eyes
…
Mẹ ơi, con cũng đang về nhà…
© Libra289 – blogradio.vn
Bài dự thi cuộc thi viết "ĐỂ YÊU THƯƠNG DẪN LỐI". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn nhấn vào nút "Bình chọn" dưới chân bài viết, để lại bình luận tâm đắc và chia sẻ lên mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi, mời bạn xem tại đây.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






