Tháng chín: Cho nhạt nhòa bình yên
2012-09-24 15:50
Tác giả:
Mưa hoài thôi cô bé
Đừng đỏng đảnh nữa đi
Theo cô tôi mệt lắm
Sao cứ mãi thầm thì...
Tháng chín, mưa đỏng đảnh cứ đánh đố hoài với cảm xúc. Chẳng phải trời cũng biết, cái thứ mát lành trời ban làm con người ta dễ buồn lắm hay sao? Con đường cứ đổ dài lệ, trời cứ đổ dài lệ, ngày trở nên lê thê và những nỗi niềm cũng dìm con người ta vào những cơn mê bất tận...

Xanh và hỗn độn. Xa nhà, cô đơn, vật lộn với cảm xúc. Xin lỗi người nhé! Tôi đã bỏ cái tính đa cảm của mình một thời gian dài lắm, dài đến nỗi tôi cũng chẳng nhớ được tôi bỏ nó khi nào... Nhưng xin lỗi người lần nữa, cái tính ấy bỗng nhiên trở lại gần đây, với tôi, trong những ngày mưa cứ ầm ĩ trên mái tôn và trong phòng thì tiếng nhạc cố to lên để mặc tiếng mưa gào thét. Ồ! Tôi có biết trước đâu! Nhưng những chộn rộn và những va đập giữa người với người làm tôi khổ tâm như thế đấy! Ừ, lại đa cảm, lại bị chìm vào những cảm xúc vớ vẩn không tên.
Có thể lắm, khi con người ta mang đủ sẹo để cảm thấy mình đáng để có được một thứ yêu thương thật trọn vẹn, người ta thường cẩn trọng hơn với những xúc cảm của mình. Xin lỗi tôi ơi, vì đã không cho nhà ngươi bạo dạn mà bước tới. Nhưng hãy cứ đứng yên đi mà chờ đợi cái duyên thực sự với mình. Qua rồi thời nông nổi, cái thời cứ thích lên là tự cầm dao rạch ngang dọc lên tim và tâm hồn mình. Một tâm hồn đang trong quá trình điều trị vết thương cũng cần sự chở che của một tâm hồn khác, nhưng phải là tự nguyện và toàn tâm toàn ý chứ không phải do nó tự lê lết đi tìm. Biết đâu một ngày, nó sẽ lại ngang dọc sẹo khi bất chợt bị bỏ rơi ?...
Này cô bé lau ngay đi nước mắt
Tạnh mưa rồi, ô này hãy về đi
Anh che cho, hãy nép chặt vào đây
Đừng có khóc, đừng có mà nhõng nhẽo...

Xem một vài cuốn truyện tranh, thấy hình ảnh hai cô cậu nhân vật chính được tác giả múa bút cho đi cùng nhau dưới mưa, chung ô thật là ghen tị. Những cái lãng mạn như thế bây giờ thật là hiếm! Có chăng, họ chỉ cùng nhau thắp nến hình tim, cùng hát khe khẽ một bài rồi có thể, hôn nhau chẳng hạn. Như vậy thì ấm áp hơn. Chẳng ai mà điên rồ cầm ô nhong nhong ngoài mưa để mà bị cảm lạnh cả! Tự nhiên nhắc mới nhớ, có lẽ, tôi cũng điên chăng? Một ô, một tách cà phê nóng và mái nhà lồng lộng cái mát lành của đất trời. Xa rồi! Sài Gòn mưa đâu có mái nhà để cho mà dở chứng! Đôi khi tôi thấy cũng thật ngại vì mình có những sở thích và những trò khác người quá! Nhưng kệ, thú vị mà! Chẳng qua người ta bây giờ, không còn đủ thời gian, kiên nhẫn và tâm hồn cũng bị đời mài mòn những cái điên vu vơ như vậy chăng!
Rời rạc, rời rạc cho những cơn mưa tháng chín và cho những nhạt nhòa bị nước mưa cuốn trôi, để trả về hồn người những bình yên vốn dĩ đã từng giả vờ tồn tại... Cảm ơn! Vì đã xếp cho tôi một chỗ thật bé trong tâm hồn người. Nhưng người à, tôi không cần sự thương xót. Đừng tội nghiệp những kẻ đa cảm như tôi! Hãy tin rằng, đó là thú vui của những kẻ đa cảm, vậy nhé!...
Ai đi qua ngõ nhà ai
Cho mưa thăm hỏi sớm mai hạ vàng
Cho ai thổn thức tràng giang
Cho mưa thổn thức nhẹ nhàng... nhớ ai...
Jin Na Meo
- Gửi từ My mèo-kitty-meo - mymeokittymeo@
Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn
Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

