Tháng 5 có những ngày rất Ngọt
2013-05-23 11:37
Tác giả:
“Có một thời tôi đã yêu anh
Tính yêu đó tôi thay bằng ảo mộng
Nhưng hôm nay bỗng vỡ oà như song
Để hè về lưu bút nặng hành trang”
Anh – một chàng trai cung Bảo Bình hào hoa đa tình.
Cô – một cô gái Thiên Bình đa sầu đa cảm .
Định mệnh cho Anh và Cô gặp nhau. Tình yêu lớn dần qua những tin nhắn, những cuộc điện thoại. Yêu xa… Nhưng rồi họ phải xa nhau tại điểm bắt đầu.
Gặp gỡ
Cùng sinh ra và lớn lên ở một mảnh đất miền Trung đầy nắng và gió, cùng đi học xa nhà và rồi cùng gặp nhau trên một mảnh đất xa lạ. Chưa chắc là tình yêu sét đánh, nhưng những dòng tin nhắn anh gửi mang đầy tình cảm. Gần 2 tháng sau, Cô và Anh yêu nhau.
Vấn đề của tình yêu không phải là nhanh hay chậm, mà là ấn tượng ban đầu và tình cảm họ dành cho nhau.
.jpg)
Tình yêu
Biển về đêm tĩnh lặng và bình yên.
Cô dựa vào vai Anh, mỉm cười, bình yên.
Anh thì thầm một vài câu hát, đủ để cô nghe.
Nụ hôn đầu ngọt ngào và ấm áp của cô trao Anh.
Anh cõng cô trên vai đi dọc bờ biển, miệng khẽ hát những khúc tình ca.
Cô hạnh phúc.
Dây chuyền cùng chiếc nhẫn trên cổ Anh biến mất.
Anh cùng cô chạy dọc bờ biển mò mẫm tìm… tìm và tìm
Cô tìm thấy dây chuyền còn Anh tìm thấy chiếc nhẫn
Tưởng chừng như đánh mất, nhưng rồi cũng tìm thấy, phải chăng là định mệnh.
Cô yêu Anh bằng tất cả tấm lòng, bằng tình yêu chân thành của một người con gái miền Trung thật thà chân chất.
Tình yêu của họ trước biển giống như những câu chuyện trong những cuốn tiểu thuyết lãng mạn.

Chia ly
Trở về với bộn bề của cuộc sống, với những sách những vở trên giảng đường, tình yêu của Anh và Cô vẫn luôn sâu đậm. Tình yêu của họ được nuôi dưỡng và lớn dần theo những tin nhắn và những cuộc gọi. Yêu xa! Tin tưởng và yêu sâu đậm.
Gần 1 năm, trải qua bao nhiêu sóng gió , tình yêu của họ vẫn luôn đong đầy
Tháng 3 – định mệnh
Sóng gió
Cô mệt mỏi, chắc rằng Anh cũng rất mệt mỏi. Cô đã cố gắng để cứu vớt tình yêu của họ.
Nhưng tình yêu phải là sự cố gắng của cả hai thì mới bền vững.
Cô đã buông tay Anh mặc dù cô vẫn còn yêu, yêu Anh rất nhiều. Cô nghĩ chia tay sẽ làm cả hai hết mệt mỏi.
Cô đã khóc rất nhiều, những giọt nước mắt cho tình yêu của họ. Và rồi Anh và cô xa nhau!
Ở thì hiện tại
Hơn 1 năm sau ngày chia tay
Anh và cô mỗi người đi một con đường riêng. Thỉnh thoảng vẫn có những tin nhắn cho nhau, nhưng chỉ là những lời hỏi thăm, động viên nhau. Dù chia tay nhưng họ vẫn là những người bạn của nhau. Anh bắt đầu với tình yêu mới; cô nghĩ chắc là Anh đang hạnh phúc. Cô vẫn một mình, cô chưa sẵn sàng để bắt đầu và cũng có thể cô đang chờ đợi một nửa của mình… Mỉm cười, cô thầm chúc phúc cho Anh.
Sau bao nhiêu sóng gió của cuộc đời, chợt nhận ra Họ chỉ là những người đi lướt qua nhau trong cuộc đời nhau.
- Gửi từ T.3.M - trantramy2010@
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
Mùa xuân không nàng
Mùa xuân mai nở đầu sân, Ngỡ là nàng sẽ dừng chân bên mình. Nắng hồng dệt mộng lung linh, Tưởng người chung bước, thắm tình đinh ninh.
Một giờ lỡ hẹn, trăm năm không kịp!
Có những khoảnh khắc trong đời chỉ chậm một giờ thôi. Một giờ ấy trôi qua rất nhẹ, như nắng rời khỏi bậu cửa lúc trưa, như tiếng trang sách khép lại muộn hơn ở chương cuối. Nhưng cũng chính từ khoảnh khắc ấy, điều lẽ ra đã gặp bỗng trở thành không kịp nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 7)
Tôi đứng lặng nhìn cảnh ấy, lòng khẽ thở phào. Có lẽ…Lần này, tai nạn sẽ không xảy ra nữa.


