Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tản mạn với những yêu thương

2014-03-03 01:00

Tác giả:


Bài viết tham dự tuyển tập: "Yêu thương đầu tiên": Để bình chọn cho bài viết này mời bạn like, share và để lại bình luận bằng plug-in mạng xã hội ngay dưới chân bài đăng. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Café Blog - Những lúc ta cảm thấy chống chếnh ở trong lòng là lúc ta muốn được yêu thương nhiều nhất. Khi ta yêu là ta muốn được hoà mình cùng những cánh chim trời để bay thật cao vươn tới bầu trời xanh màu khát vọng. Là khi ta muốn lắng nghe nhiều hơn để thấu hiểu nhiều hơn. Là khi ta muốn đi xa hơn để biết yêu nhiều hơn những thứ ở gần.

***

Khi được hỏi ở trên đời cái gì là nặng nhất? Bố trả lời: “Đó là tình yêu”. Khi được hỏi ở trên đời cái gì là nhẹ nhất? Mẹ bảo rằng: “Thứ nhẹ nhất trên đời cũng chính là tình yêu”. Phải chăng vì thế mà cả bố và mẹ đều tìm cách giữ cho mình cái thứ vô cùng quý giá mà vừa nặng nhất lại vừa nhẹ nhất ấy.

Mỗi lúc nhìn thấy khuôn mặt của tôi buồn bã đang chuẩn bị “xị”ra và không muốn quan tâm đến thứ tình cảm đã đem đến cho tôi nhiều hi vọng nhưng cũng nhiều nỗi buồn đó, thì anh trai tôi lại chạy đến và bảo: “Tình yêu càng không giống những mớ rau để lúc nào ta thích thì ăn, không thích thì lại cất vào tủ lạnh. Do đó ta luôn phải thêm gia vị cho nó và luôn hâm nóng nó”. Vậy tình yêu là gì mà sao nó có nhiều định nghĩa đến thế?

Với người này yêu là được nhận, với người khác thì yêu là được cho. Khi thổ lộ tình cảm với ta, anh đã thì thầm vào tai ta rằng tình yêu chính là kết quả của cho và nhận. Người biết yêu là người biết cho biết nhận. Cũng vì thế mà tình yêu cũng có muôn hình vạn trạng. Có lúc tình yêu như những ánh hào quang sáng rọi đến với nhiều người ngày hôm nay nhưng lại là địa ngục của chính họ trong những ngày sau. Đó chính là tình yêu sét đánh. Nhiều lúc tình yêu xuất hiện sau những cảm thông, yêu thương và chia sẻ để rồi cứ thế được ấp ủ lớn dần lên. Đó là tình yêu được lớn lên từ tình bạn. Có những người khi yêu chỉ biết yêu thôi mà chẳng còn biết đến những thứ khác ở trên đời đã dẫn đến ghen tuông đem lại nhiều hậu quả đáng tiếc. Đó là thứ tình yêu mù quáng, vị kỷ, nhỏ nhen.

tản mạn yêu thương

Thỉnh thoảng có dịp trở lại thăm gốc phượng già nơi góc khuất của sân trường xưa, ta vẫn thấy những bài thơ được khắc lên thân cây từ ngày nảo ngày nào vẫn còn hằn sâu ở đó. Đó chính là vết tích đã hoá thạch của những tình yêu đơn phương của thời đèn sách. Những vết tích ấy chẳng thể phai mờ bởi thời gian, chẳng thể bị ăn mòn bởi mưa bởi nắng mà nó vẫn còn vẹn nguyên như lúc khờ khạo ban đầu khi mà “ai cũng hiểu chỉ một người không hiểu”. Nhiều những tình yêu chỉ vì những giận hờn vô cớ đã dẫn đến “lạc mất lối làm sao tìm nhau giữa bầu trời trắng xoá…” Để rồi ở giữa hai tấm lưng mỏng là những tiếc nuối dài và cả một miền quên nhớ mênh mông nhiều hoang hoải.

Có những ngày 8/3 khi mẹ tất tả đi làm về đã thấy bố đang nấu một nồi cá kho chín nục. Khi gắp lên ai cũng nhăn mặt lại vì vị đắng của những miếng cá bị cháy đen nhưng mẹ lại cười rất tươi và nói với cả nhà: “Cá hôm nay bố kho thơm và ngon lắm các con à”. Bố được thể hùa theo: “Đấy, các con xem. Nụ cười của mẹ hôm nay rạng rỡ chưa kìa”. Đó chính là tình yêu đến từ hai phía đang ở thời kỳ chín đẹp nhất.

Thật có lý khi nhiều người cho rằng con gái yêu bằng tai, con trai yêu bằng mắt. Con gái biết lắng nghe để chia sẻ. Con trai biết ngắm nhìn để bao bọc cảm thông. Bạn đã yêu chưa vậy? Chưa. Vì bạn chưa tìm thấy trái tim có cùng nhịp đập, chưa tìm thấy sự thông cảm sẻ chia. Đồng nghĩa với việc bạn chưa tìm thấy người có những kẽ tay có thể nắm vừa và đan kín những khe nhỏ trên tay bạn. Bạn đã yêu chưa vậy? Bạn đã yêu rồi khi bạn thấy nơi cuối con đường bạn đang đi có ai đó đang đợi bạn và chìa tay về phía bạn. Bạn thấy ấm áp hơn khi giữa lúc gió đông ùa về ào ạt, có ai đó lặng lẽ bước tới bên bạn và hỏi: “có lạnh không”? Và cũng từ đó bạn biết ước mong: “Xin hãy gom mây đừng để mưa mãi rơi lối ấy, muốn đến bên người cầm tay và sưởi ấm đôi vai gầy…”

Gần đây nhiều vấn đề được tranh cãi xung quanh việc “giới trẻ có nên yêu sớm” khi mà hiện tượng dậy thì sớm ngày càng nhiều. Việc yêu sớm của giới trẻ đã tạo nên những xung đột trong gia đình và nhà trường dẫn đến nhiều hậu quả đáng lo ngại. Lỗi tại ai đây? Phải chăng lỗi tại ông trời. Hỏi trời, trời thủng thẳng:

- Tình yêu là một trò chơi, ông trời kêu đến tên ai thì người ấy “dạ”. Đơn giản chỉ là thế mà thôi.

Những lúc ta cảm thấy chống chếnh ở trong lòng là lúc ta muốn được yêu thương nhiều nhất. Khi ta yêu là ta muốn được hoà mình cùng những cánh chim trời để bay thật cao vươn tới bầu trời xanh màu khát vọng. Là khi ta muốn lắng nghe nhiều hơn để thấu hiểu nhiều hơn. Là khi ta muốn đi xa hơn để biết yêu nhiều hơn những thứ ở gần. Là khi ta muốn dang rộng đôi tay để chạm vào cõi mênh mông của nắng, gió và những xúc cảm dạt dào ngọt ngào bất tận.

Khi ta yêu là khi ta biết thứ tha để cho những yêu thương thật sự lại quay trở về. Yêu là khi ta nhận ra rằng cỏ cây chỉ có thể tái sinh mọc những chồi non khi có đủ đất và nước. Cũng là khi ta biết đi tìm những toa thuốc ngọt ngào để làm xoa dịu những vết đau mà không cố tình chạy trốn nỗi đau này để rồi lại vô tình gây nên những nỗi đau khác. Là khi ta biết đan dệt từng mảnh ghép yêu thương nhỏ bé thành những thảm lụa rộng dài muôn vàn màu sắc lấp lánh diệu kì. Là khi ta biết thắp nên những ngọn nến ấm áp đủ ánh sáng để viết tiếp những bản tình ca còn dang dở. Để mỗi khi những cơn bão đi qua ta vẫn được bình yên, vẫn nghe thấy từ phía mênh mông giữa một miền yêu lớn rộng, vọng lại đâu đây những tiếng gió cười.

•    Gửi từ Vietseri




Click vào đây để tìm hiểu thêm thông tin chi tiết

Để những câu chuyện và tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.


Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top