Tạm biệt nhé một thuở thiên thanh
2016-05-24 01:27
Tác giả:
Chào “May” - Tháng của những ưu tư thương thớ!
“May” biết không! “May” đích thực là khoảng thời gian khiên người ta râm ran nhớ đến quá khứ, nhớ về thuở khăn quàng đỏ đầu trần tay ngắn tung tăng đến trường.
Thuở ấy, đám chúng tôi tổng cộng năm người, ba thằng con trai tinh quái cùng hai đứa con gái tinh anh và tất cả chúng tôi đều hồn nhiên.
Tình bạn của chúng tôi tuy nhẹ nhàng nhưng khắc dấu, đặc biệt với riêng tôi, bởi có một vài chuyện xảy ra, cứ làm tôi vui nhớ mãi.
Lần đó, tôi ở nhà với bố. Mẹ tôi vào Sài Gòn chữa bệnh. Biết bao nhiêu là tủi hờn dâng tràn trong tim, uất nghẹn thành thứ nước mằn mặn, lăn táp khắp mặt mũi. Tôi khóc nấc từ trạm xá về nhà, gặp bố lại càng tuôn trào nỗi sợ.
Tính luôn buổi chiều hôm đó, tôi nghỉ học hai hôm. Thằng bạn trong nhóm đi học về ghé nhà thăm hỏi tình hình.
“Tao vẫn bình an vô sự mà. Chỉ là sốt bang thôi. Cảm ơn mày.”
Nó nấn ná rồi đi về. Đó là năm lớp 8.
Lên lớp 9. Hậu họa mà thằng bạn khác trong nhóm đem lại ít có bàng hoàng. Lần đó, tôi tưởng mình sắp phải thành một cướp biển nữ duy nhất, chỉ nhìn sóng vỗ và trời mây xanh bằng mảnh tâm hồn còn lại. Kẻ gây họa mang cả bốn lốc nước yến đến xin lỗi, tôi bảo mang về cho bé út ở nhà uống, sự cố thôi, cũng không phải mày cố ý mà. Nghĩ nó mang về, hóa ra nó để ngoài lan can nhà. Chỉ biết lặng cười rồi cũng mang vào uống sạch.

Chỉ là một vài sự cố xảy ra với tôi, nhưng nó khiến tôi nhớ đời, đôi lúc nghĩ thấy mình thật xúi quẩy, đôi lúc lại thấy hạnh phúc khi tự cho mình là đứa hạnh phúc nhất xóm vì có đám bạn đẹp tâm hồn.
Phải. Những năm tháng đó thật tươi đẹp. Giờ nghĩ về nó cứ như thấy cả một khoảng trời trong xanh, nhẹ tênh, thênh thang. Thế nhưng ở đấy, năm con người chúng tôi, không có lấy một bức ảnh, không bè phái nhóm hội gì cả, chỉ đơn giản là cùng nhau đợi đi học, rồi chờ nhau cùng về, chia nhau mắt mía, trái ổi mỗi mùa tới, dọa nhau bằng đèn pin ma mỗi tối học thêm về không trăng,... Tất cả, nằm vắt vẻo khắp nẻo đường quê đầy đất đỏ thời ấy, bây giờ, in hằn thành những kí ức không tên, những nhầm lẫn dại khờ. Đường quê đất đỏ giờ thay áo mới, bê tông trắng cứng, kỉ niệm như cũng chôn sâu ít nhiều. Chúng tôi, cũng xa dần nhau. Như thứ đất đỏ dẻo vào mùa, mưa lầy lội rồi mưa trôi, chỉ còn đính lại một chút ít ỏi sau cùng. Nó nhỏ nhoi quá, chẳng đủ dẻo kẹo để níu kéo, gắn bền lâu hơn một chút.
Để đến bây giờ, tôi lại hối tiếc cho những ngày xưa, thầm nghĩ tại sao hồi đấy chúng tôi chẳng cùng nhau giữ lấy một vài kỉ niệm in bóng in hình. Thế nên giờ đây tôi đã biết trân trọng nhiều hơn cái giá trị kết nối mà những bức hình mang lại. Cũng xem như một bài học tự rút ra cho bản thân mình. Giờ, chỉ biết nhớ lại hình ảnh của năm nhóc sinh cấp hai, đua xe đạp trên đường quê nắng cháy, trêu hùa nhau vang khắp khoảng trời, rồi cũng tự nhiên cười nhớ bên mình.
Thôi thì, mỗi người cứ giữ lại cho riêng mình một chút gì đó đi để gọi là kỉ niệm.Thôi thì! Tạm biệt nhé, thuở ấy thiên thanh.
© Cacti – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Không có tình yêu mãi mãi chỉ có phút giây mãi mãi của tình yêu!
Thời gian chưa bao giờ là bạn tốt của con người. Nó không xoa dịu như ta vẫn tưởng, nó chỉ lặng lẽ lấy đi từng chút một – những ký ức mà ta đã từng tin rằng, cả đời này mình sẽ không bao giờ quên được.
Đừng bắt mình phải mạnh mẽ khi đang yếu đuối
Ừ thì mình phải tập trung vào bản thân. Ừ thì mình không làm thay đổi được ai, không thể thay đổi điều gì cả. Chỉ có thế chấp nhận, thích nghi và nếu có thể thì thay đổi chính bản thân mình để trở thành 1 phiên bản phù hợp hơn với thực tại. Tự hỏi, mình đang bị tổn thương? Ai làm tổn thương mình? Đừng lúc nào cũng bắt bản thân phải mạnh mẽ khi nó đang còn yếu đuối!
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.






