Tạm biệt mùa thu
2014-12-01 01:00
Tác giả:
Anh tôi vẫn nằm ngủ yên trên chiếc giường đơn chưa tỉnh. Ngồi cạnh đó là vẻ hốc hác của mẹ sau nhiều đêm thức trắng đợi một chuyển động nhẹ nhàng của cơ thể. Tôi chẳng nói gì. Chỉ đứng dựa vào lan can bệnh viện nhìn về phía những cánh đồng ngô trơ hạt vàng dưới những đợt gió heo may. Tiếng bước chân đi lại của y tá, tiếng khóc của bọn trẻ bị tiêm, tiếng rên rỉ của vài bệnh nhân chịu đau kém không làm lòng tôi xáo trộn. Bóng người di chuyển về phía tôi, một người con trai lạ có màu da rám nắng. Anh cười để lộ hàm răng trắng và núm đồng tiền khi nhìn vẻ mặt non nớt của tôi với những ý nghĩ trong đầu chẳng ai biết được.
- Anh trai em tỉnh lại chưa?
Vì không quen, tôi đáp lại cụt ngủn:
- Chưa ạ…
Chẳng biết hỏi han anh điều gì, tôi bảo với anh phải xuống sân phơi rút đồ đã hong khô. Cánh cửa thang máy đóng lại. Hai người, bốn con mắt nhìn nhau.
- Anh cũng xuống lấy đồ.
Trong bệnh viện, tôi có nhiều khoảng trống để suy nghĩ về chuyện này, chuyện nọ. Tôi ngồi một mình ở hàng ghế đợi ngoài sảnh. Tiếng trẻ khóc cắt ngang dòng suy nghĩ xa vời. Mắt tôi bắt đầu kiếm tìm âm thanh ngây thơ ấy. Tôi lại bắt gặp người con trai có nước da rám nắng. Anh đang dỗ dàng một đứa trẻ khóc.
- Anh làm nó khóc à?
Không tỏ vẻ ngạc nhiên hay khó chịu, anh đáp lại:
- À, không.
Anh ôm đứa trẻ, má còn ướt nước mắt tiến lại gần, ngồi xuống chiếc ghế trống cạnh tôi:
- Sáng mai con bé mổ. Nó chẳng chịu ăn cứ quấy khóc suốt.
Tôi tưởng đứa bé là cháu anh nhưng chẳng phải. Chỉ là một bệnh nhi nằm cạnh giường mẹ anh trong phòng B304. Chúng tôi chẳng có nhiều chuyện để nói với nhau. Tôi chỉ hỏi để biết anh đến chăm ai trong viện, và kể qua loa chuyện anh trai mình bị tụ máu não do tai nạn giao thông. Anh cũng đi chăm người thân. Mẹ anh bị thương ở chân. Bác chỉ nằm một chỗ. Mỗi chiều muộn, anh hay dìu bác đi lại để cơ chân hoạt động trở lại.

Ở bệnh viện, người ta chỉ mong ngóng ngày người thân của mình được xuất viện. Trong khoảng thời gian đợi vết thương lành hẳn, dây thần kinh âm thanh của anh tôi tạm thời ngừng hoạt động. Anh không trò chuyện được, cũng không nhận ra người thân. Anh chỉ thở dài và lắc đầu. Người bạn mới hơn tôi ba tuổi. Anh trai tôi mỗi lần thấy anh đứng trò chuyện với tôi bên ngoài hành lang thường nhìn ra chăm chú, rồi mỉm cười một cách dễ chịu. Anh tôi không nhận ra bố mẹ, không nhận ra tôi nhưng lại xem anh bạn kia như người thân quen duy nhất. Anh bạn tôi nói chuyện, còn anh trai tôi chỉ cười và nhìn khẩu miệng. Tôi không biết câu chuyện của họ. Chỉ thấy anh bạn tôi hả hê cười cười, nói nói. Hai cánh tay rám nắng, chắc khỏe hoạt động liên tục từ khuỷu tay đến những ngón tay với thứ ngôn ngữ hình thể. Còn anh trai tôi nghiêng đầu về phía anh bạn chăm chú theo dõi câu chuyện, thỉnh thoảng gật đầu hưởng ứng, hoặc lắc đầu phản đối lại.
Mùa thu ấy, gia đình tôi trải qua những ngày dữ dội trong bệnh viện. Hiệu ứng của bệnh khiến anh tôi giẫy giụa làm cả nhà vất vả. Những lúc anh tôi đau, tôi không dám đứng nhìn thẳng vào anh. Bao giờ tôi cũng bụm miệng chạy ra ngoài, lẩn vào một xó tối thút thít khóc không thành tiếng. Anh ở đây, và cùng tôi đi qua những ngày giông bão. Anh không nói gì, chỉ ôm tôi vào lòng vỗ về.
Thời gian trôi qua không ngừng, anh cứ lặng lẽ bên cạnh, lo lắng cho tôi. Anh bảo “để em đỡ phải đi đâu, làm gì đó một mình”. Mỗi lần mẹ anh nằm nghỉ, anh lại sang trò chuyện để anh tôi phục hồi dần hệ thần kinh tiếng nói.
Ba ngày trước lúc xuất viện, anh tôi đã có thể trò chuyện với mọi người. Anh bạn tôi đứng cạnh tôi, nhìn về phía giường bệnh hỏi:
- Cậu có nhận ra tôi không?
- Tôi không quen cậu.
Cả nhà cười vui vẻ, chẳng ai nhắc lại tình bạn “nhận vơ” của anh tôi trước đó.
Chiều muộn buông xuống, nền trời rực ánh hoàng hôn hắt xuống mặt đất. Anh rủ tôi xuống phố. Tôi đứng như phỗng một chỗ. Anh nắm tay tôi, bước xuống cầu thang bộ. Ngày mai, mẹ anh được xuất viện. Chắc là anh không quay lại nữa…
Chúng tôi trở về tầng 3 khu điều dưỡng khi trời vừa sẫm tối. Từ dưới mặt đất nhìn lên cao, về hướng những tấm kính lớn, hai bóng người chạm vào nhau. Anh hôn nhẹ lên bờ môi tôi vụng dại. Tôi không cười, cũng không hề phản ứng lại. Anh nói với tôi đó là nụ hôn tạm biệt nhau, tạm biệt mùa thu.
- Lynh Trang
Bài viết tham dự tuyển tập "Mở lòng & Yêu đi!". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn like, share và bình luận bằng plug-in mạng xã hội ở chân bài viết. Lượt like, share và comment được tính bằng hệ thống đếm tự động.

Click vào đây để theo dõi thông tin chi tiết
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


