Ta cứ vô chừng bước qua tuổi 29
2017-12-06 01:25
Tác giả:
Đã qua rồi một nửa tuổi trẻ bồng bột theo đuổi những đam mê và chông chênh bước vào những dự định, kế hoạch cho tương lai, cho sự nghiệp của bản thân, hôn nhân ở ngưỡng cửa của cuộc đời và chăm lo cho gia đình.
Thì ra thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ! Chợt nhớ lại đã thấy mọi thứ đã thay đổi biết nhường nào, xã hội đổi thay, cái tình con người dành cho nhau cũng thay đổi... Ta cũng thay đổi qua từng ngày, chẳng phải mặt mũi thay đổi, già nua chưa đến vội đâu, chỉ là suy nghĩ đã tròn méo rõ ràng. Có thể đã có kha khá trải nghiệm để có thể tư vấn cho người khác, an ủi người khác nhưng bản thân lại cứ thẫn thờ mỗi khi buồn. Luôn giúp người khác thấy thoải mái vui vẻ nhưng lại chẳng mua nổi cho mình một niềm vui thật sự. Có thể đi với nhiều người, nói chuyện với nhiều người nhưng khi cô đơn thì chỉ mình ta với ta.
Có những sáng nhàn nhã, đọc báo uống cafe ở quán nào đấy vừa bất chợt thấy hứng thú. Rồi lăn tăn với những nỗi nhớ chẳng biết gửi vào đâu, nhìn người ra vào tấp nập đội nắng đội mưa hối hả lo toan tính toán cho một ngày dài lại tự thấy mình sao quá ư rảnh rỗi. Ừ thì rảnh rỗi, để biết được mình đang đứng đâu ở giữa cuộc đời đầy toan tính này để mà đặt chân bước đi sao cho đừng chông chênh. Vì vấp ngã rồi chẳng biết có ai đưa tay ra đỡ ta dậy hay không?
Muốn từ bỏ những công việc nhàm chán, những đường đi nước bước sắp sẵn thảnh thơi để đuổi theo đam mê, nhìn người ta chăm chăm cơm áo gạo tiền rồi bỗng cười nhạt, cuộc đời sống không có đam mê thì còn gì ý nghĩa. Có người bảo ta điên, ừ thì điên, cuộc đời người chỉ có một lần, chẳng có cơ hội mà bắt đầu lại, nên theo đuổi những gì mình thích chẳng màng đến sự yên bình trong cuộc sống như bao người có chăng chỉ có những người “điên” như ta mà thôi.
Có những đêm lang thang mang theo thương nhớ lẫn thẫn ra những nơi xưa cũ, những nơi ta từng tìm thấy cái gọi là hạnh phúc, rồi mặc cho mưa, cho gió từng hồi từng cơn lạnh buốt đến tận tâm. Tay chỉ biết nắm lấy tay tìm chút hơi ấm cũ kĩ, và rồi cũng thoáng nhận ra rằng ở nơi đây mình cũng đã từng được hạnh phúc. Rồi tự an ủi bản thân rằng cuộc đời này là ngắn hạn, hãy cứ yêu thương đi, sống hết mình cho những năm tháng của tuổi đôi mươi ít ỏi này. Ai cũng đau, có yêu có thương thì sẽ đau, chẳng ai hơn ai và chẳng ai thiệt cả.
Hãy cứ yêu thương đi, hãy cứ hoang dại đi, nhưng trong đầu vẫn phải giữ được một khái niệm, gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc nhất! Gia đình là thế, chẳng ai bỏ ta dù ta có lầm lạc đến như thế nào. Thấy ta đau, gia đình cũng đau, cũng thương xót, thấy ta thất bại, gia đình chẳng bao giờ bỏ mặc ta. Vì thế hãy luôn giữ cho mình một niềm tin nơi ấy, đừng để những vụn vặt nhất thời làm nó lung lay. Và xin đừng để họ rơi một giọt nước mắt đau buồn nào cho ta, mà hãy để đó là những giọt nước mắt vì hạnh phúc, mãn nguyện dành cho riêng ta.
Và đôi khi ta hãy nhớ quay đầu nhìn lại những gì ta đã trải qua mà cố gắng cho những ngày sau, đừng vấp phải những thứ ta đã khiến ta tưởng chừng như gục ngã, con đường đã đi qua rồi thì hãy nhớ nó đã từng chông chênh đến như thế nào. Hãy bước thật chậm nhưng chắc chắn, đừng tin vào lòng người, và cũng đừng mong thay đổi được lòng người, có chăng cũng chỉ là bề nổi, còn thật trong thâm tâm, ta cũng chẳng nghĩ ta có thể thay đổi được huống chi người!
Vội vã đến rồi vội vã đi chẳng mong chờ, tôi bước qua tuổi 29...
© Bùi Phương Dung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.
Dù cho thế nào đi nữa thì con vẫn yêu mẹ nhiều lắm
Ai cũng có quyền sống cuộc sống mà họ mong muốn và chẳng ai có quyền áp đặt người khác phải sống theo ý mình cả. Bạn không thể sống hài lòng tất cả mọi người được thế nên hãy sống làm sao bạn cảm thấy hạnh phúc và vui vẻ là được.
Khó buông
Một tin nhắn “anh thương” nhưng tim Diệu lại rạn nứt đến tận cùng. Câu chuyện là hành trình của một cô gái vừa chăm sóc diện mạo bề ngoài, vừa cố níu lấy chính mình bên trong: giữa nỗi cô đơn, những lời hứa rỗng và một quyết định định mệnh. Đọc để thấy rằng đôi khi mạnh mẽ nhất là biết buông. Đâu dễ mà từ bỏ một người mình từng thương.
Đơn phương
Cuối cùng, anh chọn ra đi theo cách mà cô đã rời bỏ thế giới này. Trong suy nghĩ cuối cùng, anh không nghĩ đến cái chết mà nghĩ đến cô. Chỉ có một điều duy nhất: nếu đi cùng một con đường, có lẽ ở nơi nào đó, cô sẽ không phải ở một mình.






