Ta cứ vô chừng bước qua tuổi 29
2017-12-06 01:25
Tác giả:
Đã qua rồi một nửa tuổi trẻ bồng bột theo đuổi những đam mê và chông chênh bước vào những dự định, kế hoạch cho tương lai, cho sự nghiệp của bản thân, hôn nhân ở ngưỡng cửa của cuộc đời và chăm lo cho gia đình.
Thì ra thời gian chẳng chờ đợi ai bao giờ! Chợt nhớ lại đã thấy mọi thứ đã thay đổi biết nhường nào, xã hội đổi thay, cái tình con người dành cho nhau cũng thay đổi... Ta cũng thay đổi qua từng ngày, chẳng phải mặt mũi thay đổi, già nua chưa đến vội đâu, chỉ là suy nghĩ đã tròn méo rõ ràng. Có thể đã có kha khá trải nghiệm để có thể tư vấn cho người khác, an ủi người khác nhưng bản thân lại cứ thẫn thờ mỗi khi buồn. Luôn giúp người khác thấy thoải mái vui vẻ nhưng lại chẳng mua nổi cho mình một niềm vui thật sự. Có thể đi với nhiều người, nói chuyện với nhiều người nhưng khi cô đơn thì chỉ mình ta với ta.
Có những sáng nhàn nhã, đọc báo uống cafe ở quán nào đấy vừa bất chợt thấy hứng thú. Rồi lăn tăn với những nỗi nhớ chẳng biết gửi vào đâu, nhìn người ra vào tấp nập đội nắng đội mưa hối hả lo toan tính toán cho một ngày dài lại tự thấy mình sao quá ư rảnh rỗi. Ừ thì rảnh rỗi, để biết được mình đang đứng đâu ở giữa cuộc đời đầy toan tính này để mà đặt chân bước đi sao cho đừng chông chênh. Vì vấp ngã rồi chẳng biết có ai đưa tay ra đỡ ta dậy hay không?
Muốn từ bỏ những công việc nhàm chán, những đường đi nước bước sắp sẵn thảnh thơi để đuổi theo đam mê, nhìn người ta chăm chăm cơm áo gạo tiền rồi bỗng cười nhạt, cuộc đời sống không có đam mê thì còn gì ý nghĩa. Có người bảo ta điên, ừ thì điên, cuộc đời người chỉ có một lần, chẳng có cơ hội mà bắt đầu lại, nên theo đuổi những gì mình thích chẳng màng đến sự yên bình trong cuộc sống như bao người có chăng chỉ có những người “điên” như ta mà thôi.
Có những đêm lang thang mang theo thương nhớ lẫn thẫn ra những nơi xưa cũ, những nơi ta từng tìm thấy cái gọi là hạnh phúc, rồi mặc cho mưa, cho gió từng hồi từng cơn lạnh buốt đến tận tâm. Tay chỉ biết nắm lấy tay tìm chút hơi ấm cũ kĩ, và rồi cũng thoáng nhận ra rằng ở nơi đây mình cũng đã từng được hạnh phúc. Rồi tự an ủi bản thân rằng cuộc đời này là ngắn hạn, hãy cứ yêu thương đi, sống hết mình cho những năm tháng của tuổi đôi mươi ít ỏi này. Ai cũng đau, có yêu có thương thì sẽ đau, chẳng ai hơn ai và chẳng ai thiệt cả.
Hãy cứ yêu thương đi, hãy cứ hoang dại đi, nhưng trong đầu vẫn phải giữ được một khái niệm, gia đình luôn là chỗ dựa vững chắc nhất! Gia đình là thế, chẳng ai bỏ ta dù ta có lầm lạc đến như thế nào. Thấy ta đau, gia đình cũng đau, cũng thương xót, thấy ta thất bại, gia đình chẳng bao giờ bỏ mặc ta. Vì thế hãy luôn giữ cho mình một niềm tin nơi ấy, đừng để những vụn vặt nhất thời làm nó lung lay. Và xin đừng để họ rơi một giọt nước mắt đau buồn nào cho ta, mà hãy để đó là những giọt nước mắt vì hạnh phúc, mãn nguyện dành cho riêng ta.
Và đôi khi ta hãy nhớ quay đầu nhìn lại những gì ta đã trải qua mà cố gắng cho những ngày sau, đừng vấp phải những thứ ta đã khiến ta tưởng chừng như gục ngã, con đường đã đi qua rồi thì hãy nhớ nó đã từng chông chênh đến như thế nào. Hãy bước thật chậm nhưng chắc chắn, đừng tin vào lòng người, và cũng đừng mong thay đổi được lòng người, có chăng cũng chỉ là bề nổi, còn thật trong thâm tâm, ta cũng chẳng nghĩ ta có thể thay đổi được huống chi người!
Vội vã đến rồi vội vã đi chẳng mong chờ, tôi bước qua tuổi 29...
© Bùi Phương Dung – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Cảm ơn vì đã là một phần thanh xuân của tôi
Mười hai năm. Một chặng đường đủ dài để trở thành một phần thanh xuân. Cảm ơn tất cả. Hẹn gặp lại ở một phiên bản tốt hơn của chính mình và vẫn luôn mang theo niềm tự hào vì đã từng là một phần của đại gia đình này
Ánh Trăng Sáng Rơi Vào Lưới - Chương 1
Bữa tiệc kỷ niệm thành lập tập đoàn Hạ Thị được tổ chức tại sảnh tiệc của một khách sạn sáu sao ngay trung tâm thành phố. Tiếng ly thủy tinh va chạm lách cách, tiếng nhạc vĩ cầm du dương và những bộ lễ phục đắt đỏ của giới thượng lưu dệt nên một khung cảnh hoa lệ đến ngột ngạt.
Chiếc Vé Đến Ngày Hôm Qua
Mười năm trước, chúng tôi chỉ là những đứa trẻ mười mười tám tuổi, sở hữu cả bầu trời ước mơ ngây ngô cùng lời hứa về một chiếc vé thời gian giá hai mươi nghìn đồng. Mười năm sau, giữa cơn mưa rào tháng Bảy, liệu hai mươi nghìn đồng có giúp chúng tôi tìm lại được thanh xuân đã bỏ lỡ?
Phía sau một sự dung túng dịu dàng
Đây là một tản văn kể về tình bạn khác giới kéo dài từ những năm tiểu học đến tuổi mười bảy. Không có những rung động mập mờ hay một câu chuyện tình dang dở, bài viết là hành trình nhìn lại một người bạn đã luôn kiên nhẫn, bao dung và âm thầm dung túng những vụng về, bướng bỉnh của tôi. Qua những ký ức nhỏ bé và bình dị, tôi nhận ra điều quý giá nhất thanh xuân từng dành tặng mình không phải là một mối tình, mà là một người luôn cho tôi quyền được là chính mình.
Trả em về nơi bắt đầu
“ Em ngủ chưa? Mình quay lại đi em “ Điện thoại nó rung lên trong đêm vắng. Từ một số lạ, à không là số quen nhưng nó đã không còn lưu nữa. Số điện thoại mà hơn nửa năm qua đã không còn gọi và nhắn tin cho nó mỗi ngày, dù nó đã xoá nhưng từng con số vẫn lưu lại trong trái tim nó....
Có những chuyện không thành là do ông trời đang cố gắng bảo vệ bạn
Có người từng nói rằng: “Điều đau lòng nhất không phải là thất bại, mà là đã cố gắng hết sức nhưng vẫn không thể giữ được điều mình mong muốn.”
Lời hẹn gặp lại
Những ký ức cũ rồi một ngày nào đó sẽ ùa về trong bạn. Vào một ngày bình thường, giữa những câu chuyện bình thường, nhưng khi nhớ lại, chúng lại mang theo biết bao nỗi niềm bồi hồi và ao ước. Ao ước được gặp lại những người đã từng ở đó trong cuộc đời mình.






