Phát thanh xúc cảm của bạn !

Mối quan hệ không tên tuổi 25

2017-11-09 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Đó là khi 25, người ta vẫn sẵn sàng yêu, sẵn sàng say đắm một vùng đất, một cô gái dẫu chưa một lần thổ lộ, chưa một khoảnh khắc thực sự để nhớ mặt đặt tên cho mối quan hệ ấy.

***
Atlanta một chiều cuối thu lạnh lẽo, tiếng nhạc acapella từ một quán cafe người Việt buông từng câu chữ lọt thỏm giữa không gian, chìm trong màu vàng của ánh nắng cuối ngày, của cái lạnh và của xào xạc tiếng lá rơi. Một không gian gần như hoàn hảo cho mọi cảm xúc ùa về, lắng đọc và xếp hàng chờ đợi để rung lên cùng vị đắng trong từng giọt café.

Ở cái ngưỡng đang vào độ chín của sự trường thành, con người ta không còn tìm đến những chốn náo nhiệt rực rỡ sắc màu, kém hứng thú với những quán bar hay trung tâm thương mại. Ở ranh giới mong manh đầy băn khoăn về cuộc đời ấy, ta dễ dàng bị thu hút bởi cái tĩnh lặng, dễ ngã đầu vào những tách cafe đầy suy tư hay những không gian gợi mở suy nghĩ, lột bỏ cảm xúc ướt nhòe trong tiếng mưa.

Nhưng cuộc sống vốn dĩ luôn sẵn lòng làm ngạc nhiên tất cả, ngạc nhiên những ai đã, đang và sẽ luôn tin vào yêu thương, lẽ sống và sự ngọt ngào của tạo hóa. Đó là khi 25, người ta vẫn sẵn sàng yêu, sẵn sàng say đắm một vùng đất, một cô gái dẫu chưa một lần thổ lộ, chưa một khoảnh khắc thực sự để nhớ mặt đặt tên cho mối quan hệ ấy.

Mối quan hệ không tên tuổi 25

Nếu chọn 18 là độ tuổi đẹp cho mối tình đầu, thì tình yêu tuổi 25 xứng đáng được chắt lọc, được trân quý bởi quảng thời gian mà mỗi con người đã trải nghiệm, đã ngã xuống và học cách đứng dậy, đã học yêu, học níu giữ và học cả buông bỏ. Nhưng tình yêu vốn sinh ra để dễ dàng bẻ ngược mọi quy luật, mọi lý giải mang tính logic của đất trời.

Vẫn có những chàng trai, cô gái dám dành một phần tuổi 25 để đơn phương một mối tình, để rung động trước cái đẹp, sự đáng yêu hay hồn nhiên của một góc phố. Thoạt nghe ắt hẳn bất kì ai cũng cho rằng đó là sự non nớt, nhưng vốn dĩ bản chất của yêu thương, của rung động không hề có chỗ cho cái gọi là lí trí hay sự trưởng thành vừa đủ. Tôi cũng đã chọn yêu, chọn "cảm nắng" thành phố và cả cô gái ấy như thế.

Trải mình trên cao nguyên phía Tây Bắc của tiểu bang Georgia, Atlanta như đóa hoa hướng dương rực rỡ nhưng cũng không kém phần duyên dáng nép mình bên những chỏm núi Stone moutain có chút gì đó thô kệch và trơ trụi. Với những người con xa xứ đến từ mảnh đất hình chữ S, đặc biệt với những ai trót yêu cái lãng mạn nên thơ của Đà Lạt, Atlanta sẽ mang đầy đủ cả một trời nhớ thương về cho bạn, cho tôi, và cho cả ai kia.

Những con đèo nhỏ uốn lượn, những cung đường xinh xẻ dọc những cánh rừng thông bạt ngàn, thỉnh thoáng ta bắt gặp những vạt khói lam chiều tỏa lên từ những ngôi nhà sơn trắng muốt, nhỏ nhắn nhưng ấp áp đến lạ kì. Vẻ duyên dáng của Atlanta không chỉ toát lên từ cảnh sắc, mà còn in dấu bằng sự mến khách, thân thiện của con người và cuộc sống nơi đây.

Những hàng quán quen thuộc trong khu phố của cộng động người Việt dễ dàng dìu dắt ta về với quá khứ, hoài niệm về quê hương, về dự vị dân dã đọng lại nơi đầu lưỡi sau những món ngon nghi ngút khói giữa không gian se lạnh nhưng không hề gây giá buốt. Cởi mở thân thiện, nhưng Atlanta không phải là nơi cho những ai thích những chuyến đi "lướt sóng", "vồ vập", bởi nơi đây sinh ra để dành cho sự thư thái, kiên nhẫn, nhẹ nhàng, nên hãy đến với thành phố ấy bằng sự tinh tế, nhẹ nhàng, bằng một trái tim ấm và một cái tâm đủ yên tĩnh. Tất nhiên, thành phố ấy không chỉ có những mùa se lạnh xinh đẹp mộng mị.

Mối quan hệ không tên tuổi 25

Atlanta cũng có những tháng ngày sáng nắng chiều mưa, những khoảnh khắc trơ trụi lá cuối đông hay chút oi bức nhẹ nhàng đầu hè. Nhưng cũng chính sự bất chợt đó càng khiến tôi thêm say, thêm yêu cái "Đà Lạt" giữa lòng nước Mỹ này. Nhưng Atlanta sẽ thiếu đi dư vị của một vùng đất "hóa tâm hồn" nếu thiếu đi bóng dáng của cô gái Thiên Bình với gương mặt và tâm hồn tươi tắn, hồn nhiên như đóa hướng dương nở muộn giữa cao nguyên lạnh giá ấy.

Và Atlanta cũng giống như cô gái Thiên Bình đó, đã là thứ mà tôi đã từng giá như có thể bắt gặp sớm hơn trong cuộc đời này. Tôi yêu con phố ấy ở những tháng ngày cuối ở Mỹ, và tôi "cảm nắng" đóa hướng dương kia khi thời gian của tôi ở đây chỉ được tính bằng ngày. Sẽ có một thời điểm trong cuộc đời, bạn nhận ra có những tình cảm, vẫn đẹp, vẫn lung linh, ấm áp dù chưa một lần bày tỏ, bởi đơn phương hay ngắn ngủi vẫn là những rung động đẹp và đáng được trân trọng.

Đau khổ nhất của đời người không phải là tình yêu đến từ một phía hay cảm giác phản bội mà chính là không cảm nhận được yêu là gì, là sự trống rỗng ngay chính giữa thứ mà bạn vẫn luôn nghĩ đó là tình yêu. Danh ca John Lennon của The Beatle huyền thoại đã từng nói: "Nếu bạn thực sự hiểu cuộc đời là gì, thì bạn sẽ hiểu rằng hạnh phúc có giá trị hơn rất nhiều so với bài tập, với thi cử, danh vọng hay tiền bạc". 25 là cột mốc tuổi tác để mỗi chúng ta ý thức hơn về cuộc đời, sự nghiệp, nhưng không có nghĩa chối bỏ những cảm xúc từ trái tim, những rung động vô giá khiến ta thấy cuốc sống của mình thực sự ý nghĩa, để con người mãi là con người, để yêu thương mãi là câu chuyên của trái tim, chỉ trái tim mà thôi.

Mối quan hệ không tên tuổi 25

Tôi vẫn sẽ chọn yêu thành phố ấy, chọn yêu em dù đó có thể chỉ mãi là những rung động, mãi là một mối quan hệ không được đặt tên. Khi thanh xuân qua đi, bạn sẽ mãi cảm thấy biết ơn rằng đã dám rung động, đã dám yêu, đã dám ấp ôm mối tình đơn phương hay vô danh đó trong rất nhiều tháng ngày. Đó là chân giá trị của tình yêu, là sức mạnh nền tảng để làm nên chính con người bạn, những người dám sống bằng một niềm tin ý và chí sắt đá vào cuộc sống, dám yêu bằng cả trái tim yêu thương.

Ánh đèn đêm buông xuống, gió vẫn thổi nhẹ, những chiếc lá vẫn không thôi đong đưa rơi. Bầu không khí đơn điệu bị cắt ngang bởi hình ảnh hai ông bà cụ da trắng dìu nhau thong dong những bước an yên trên khung đường dành cho người đi bộ. Tôi yêu những hình ảnh khi được chứng kiến con người ta già đi cùng nhau. Thật khó để biết rằng họ đã yêu nhau bao lâu, đã rung động nhau ở độ tuổi nào trong cuộc đời mỗi người. Nhưng trượt ngang ánh nhìn của tôi là cái nắm tay ấp áp, ông vẫn dắt bà đi qua những mùa bão giông, nhưng thăng trầm giá lạnh và tất nhiên cả những mùa lá rơi cùng nhau.

Nó nhắc nhở tôi về niềm tin vào sự tồn tại của tình yêu, của sự rung động nơi trái tim mà không một ngôn ngữ của lí trí nào có thể cắt nghĩa đầy đủ. Trong những tháng ngày còn lưu lại ở quê hương thứ 2 này, tôi vẫn sẽ yêu Atlanta, yêu cô gái Thiên Bình giữa đồi hoa hướng dương rực rỡ sắc vàng ấy. Xanh là màu của lá, của tuổi trẻ, còn vàng là trong văn hóa Mỹ là màu của sự rung cảm, lòng thủy chung.

Nếu màu xanh, nếu tuổi trẻ là thứ duy nhất tôi có, tôi vẫn sẵn sàng dùng nó để yêu thành phố ấy, yêu cô gái ấy. Bởi dẫu sẽ phải cách xa, màu xanh tuổi trẻ nếu được kết hợp với lòng thủy chung thì tuyệt nhiên cuộc sống, vị thần tình yêu sẽ trả lại cho bạn màu vàng của rung động, của hạnh phúc viên mãn. Màu vàng như từng loạt lá cuối thu vẫn đang rơi trên khắp các con phố Atlanta, và không quên rơi cả vào nơi sâu thẳm, nằm trang trọng và vĩnh hằng ở một góc xinh đẹp của trái tim tôi. Mãi yêu!

© Sin Vo Anh – blogradio.vn

Bài dự thi cuộc thi viết CHỈ MUỐN YÊU NHAU BÌNH YÊN THÔI. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận, nhất nút "Bình chọn" ở chân bài viết và chia sẻ lên các mạng xã hội. Thông tin chi tiết về cuộc thi viết mời bạn xem tại đây.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Kỳ Thi Có Đáp Án, Còn Nỗi Nhớ Thì Không

Em nghĩ rằng chỉ cần đủ bận, mình sẽ quên được. Nhưng hóa ra có những người không cần xuất hiện mỗi ngày vẫn có thể ở lại rất lâu trong lòng người khác. Điều đó khó hơn em tưởng. Khó hơn cả những kỳ thi mà em từng thức trắng đêm để vượt qua. Bởi kỳ thi nào rồi cũng có đáp án. Còn nỗi nhớ thì không.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần cuối)

Mãi một lúc lâu sau, anh mới quay trở lại khoang tàu. Lúc này, mẹ anh đã ngủ thiếp đi trên giường nghỉ phía trong. Tấm chăn mỏng được kéo ngay ngắn đến ngang vai, ánh nắng nhạt ngoài cửa sổ lặng lẽ phủ lên mái tóc đã bạc trắng của bà, khiến gương mặt trở nên hiền hòa hơn. Chỉ còn Tường Lan ngồi chống cằm cạnh cửa sổ, lơ đãng nhìn cảnh vật đang chậm rãi lùi về phía sau. Nghe thấy tiếng bước chân, cô mới khẽ quay đầu lại.

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 5)

Nói đến đây, anh lại ngước mắt nhìn cô. Sau một khoảng lặng rất dài, anh mới cất tiếng, vẻ mặt dần trở về với sự bình thản quen thuộc. “Những gì em muốn nghe anh đều đã nói hết rồi...”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 4)

Hai người ngồi ở khuôn viên thêm một lúc rồi Tường Lan mới dìu bà trở về phòng. Khi đi ngang qua hành lang, cô vô thức nhìn về phía anh. Anh vẫn đứng ở đó, Vừa thấy hai người bước tới, anh lập tức cúi đầu, lảng tránh ánh mắt cô. Tường Lan đưa bà vào trong phòng rồi nhanh chóng bước ra ngoài. Cô đi đến trước mặt anh, khẽ nói: “Vào trong với em một lát nhé!”

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Chúng Ta Đã Đi Qua Mùa Hạ Năm Ấy (Phần 3)

Bảy giờ tối, Tường Lan lại giữ thói quen đi dạo. Cô không có ý định trở về khách sạn quá sớm, mà anh dường như cũng vậy. Hai người sóng bước bên nhau trên con phố lên đèn, anh vừa đi vừa hỏi: “Ngày mai em có dự định đi đâu chưa? Dù sao cũng lâu rồi em mới về Việt Nam mà”

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Bước Qua Cơn Mưa, Mới Thấy Được Cầu Vồng

Sau cơn mưa, bầu trời bỗng trở nên thoáng đãng, mây xanh hơn và nắng cũng dịu dàng hơn. Cô không còn đứng từ xa để ngắm nhìn một bóng hình nào nữa. Giờ đây, chính cô là tia nắng ấm áp xuyên qua những hơi sương còn sót lại, dệt nên một dải cầu vồng với dáng vẻ rực rỡ nhất của riêng mình.

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

Nhớ ơn Người - ngày mười chín tháng Năm

19/5 - Nhớ Ngày sinh nhật Bác Hồ kính yêu!

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Hai năm cố chấp một cuộc tình không tên

Bạn đã nhận được gì cho một cuộc tình không có kết quả

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Khi tuổi tác trở thành gánh nặng

Trong rất nhiều nỗi lo toan của cuộc sống, không biết từ khi nào mình lại bắt đầu sợ tuổi tác đến vậy. Hồi còn nhỏ, tôi từng nghĩ khi lớn thêm một tuổi nghĩa là mình sẽ trưởng thành hơn, được tự do hơn, được bước gần hơn tới cuộc sống mà mình hằng mong muốn. Nhưng đến khi thật sự lớn lên, tôi mới hiểu có những độ tuổi người ta không còn háo hức chờ đợi nữa mà chỉ âm thầm lo sợ khi nó đến gần.

Tôi của những năm tháng 17

Tôi của những năm tháng 17

Đứng trước tuổi 17 đối mặt với nhiều ngã rẽ của cuộc đời. Ta phải luôn thấp thỏm lo âu trước những lựa chọn của bản thân. Và ta sẽ đối mặt với nhiều biến động của cuộc sống

back to top