Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sự ngọt ngào chết tiệt này (Phần 1)

2023-03-07 01:20

Tác giả: Thích Cháo Trắng


blogradio.vn - Cô trở thành nàng công chúa đúng như anh mong đợi. Một nàng công chúa xinh đẹp, mà anh đã từng ước hẹn sẽ chăm sóc, yêu thương cả đời.

***

Phòng thiết kế, công ty Hoàn Nguyên.

Đã qua mười hai giờ trưa thứ bảy, văn phòng chỉ còn lác đác vài người phải ở lại tăng ca.

“Trang đâu? Trang đâu? Soái ca đến rồi kìa!!!” Tiếng nói lanh lảnh của Hà My vang khắp văn phòng của tổ thiết kế số 3, miệng cô gái chẳng khác nào chiếc loa phóng thanh mỗi sáu giờ sáng ở phường, phát đi những tin tức nóng hổi nhất.

Trang ngồi ở bàn làm việc của mình, cô đang chăm chú chỉnh sửa lại bản phác thảo mẫu thiết kế cho kỳ ra mắt sản phẩm sắp tới. Gần đến cuối năm rồi, công việc thì bù đầu, mà nhân sự thì thiếu. Hầu như chẳng ngày nào cô được ngủ quá năm tiếng, cả người sắp bị nhà tư bản hút đến cạn kiệt sinh lực rồi. Thế nhưng, chỉ cần gặp anh, là cô thấy năng lượng của mình lại tràn đầy, cả người như bông hồng được tắm gió xuân, nở ra xinh đẹp, ngọt ngào.

“Mau lên, đừng để chàng chờ lâu. Đến giờ nghỉ rồi, mày còn cố làm cái gì nữa?” Hà My còn vội hơn cả cô. “Tao đi mua bánh mỳ về đã thấy xe của chàng đợi dưới cổng rồi đấy. Mày sướng thật!”

Trang mỉm cười, chẳng muốn tiếp tục xoắn xuýt cái vấn đề nên dùng loại vải nào để làm rèm cửa cho một căn phòng tân hôn tiêu chuẩn nữa. Cô và anh đã hẹn nhau cuối tuần này sẽ rời thành phố một chuyến, mấy thứ deadline gì đó cút hết đi, chỉ cần có anh, cô chẳng cần lo cơm áo cả đời.

“Thế tao về trước nhé!” Thu dọn bàn làm việc xong, Trang xách túi đứng dậy. Cô chào Hà My một tiếng rồi rời đi trong ánh nhìn hâm mộ của cô bạn đồng nghiệp.

Đương nhiên là phải hâm mộ rồi, có một người bạn trai tiêu chuẩn, bên ngoài đẹp trai, bên trong nhiều tiền bao giờ chẳng là niềm mơ ước của các cô gái.

Vừa bước vào thang máy thì cô nhận được tin nhắn của anh: “Công chúa, anh đến rồi!”

Cô mỉm cười ngốc nghếch, ấn thang máy xuống tầng một rồi mới nhắn lại cho anh: “Công chúa giá đáo, năm phút nữa diện thánh!” Kèm theo sau là một hình vẽ trái tim.

Người đàn ông này thật đúng là hoàn hảo, anh có vẻ ngoài điển trai, hấp dẫn. Nếu anh xuất hiện ở đâu, nhất định sẽ thu hút ánh nhìn ở nơi đó, các cô gái sẽ không nhịn được mà xuýt xoa: “Eo ơi, đẹp trai thế”, còn các chàng trai thì sẽ âm thầm sờ lên đống mỡ trên bụng, tự nhủ trong lòng, trở về phải tăng cường tập GYM hơn nữa.

Anh có sự nghiệp thành đạt, và anh cũng là một người đàn ông rất tâm lý. Bởi vậy mà anh có thể chiều chuộng cô cả về vật chất và tinh thần, tặng cô những bó hoa, món quà; mua cho cô những món đồ cô thích; lại có thể nói chuyện với cô theo những cách, dù là ngớ ngẩn, mà cô muốn.

Khi cô ra tới cổng, đã thấy anh đứng đợi ở cạnh xe, gió thu mơn man trên từng đường nét như tượng điêu khắc trên gương mặt anh, vài sợi tóc lệch ra khỏi nếp vuốt nhưng anh chẳng quan tâm. Mà cũng phải, một chút xíu đó chẳng thể làm anh trông bớt đẹp trai đi.

Thấy cô bước lại gần, anh tiến tới nhận lấy túi đồ trong tay cô. Vì họ chuẩn bị đi chơi xa, nên anh đã dặn cô mang theo một chút đồ cá nhân. Những thứ khác, anh đều đã chuẩn bị. Vậy đó, một người đàn ông chu đáo như thế này, cô còn có điểm nào không hài lòng được đây?

Ngồi trên chiếc I8, sau khi xe chạy anh mới hỏi cô: “Em thích ăn gì? Mình ăn trưa xong hãy khởi hành. Đến nơi ăn tối là đẹp.”

Cô vỗ vỗ chiếc bụng đã rỗng tuếch của mình giây lát, trong đầu nghĩ xem nên ăn gì. Anh liếc cô gái trẻ qua gương chiếu hậu, nở nụ cười hạnh phúc.

“Hay ăn cơm niêu Singapore nhé! Trưa này chẳng biết ăn gì cho hợp. Ăn cơm niêu đi.” Hai mắt cô nhìn anh sáng ngời như thể bên trong đó chứa đựng cả những ngôi sao. Anh biết cô rất vui vẻ, mỗi khi cô vui vẻ, mắt cô sẽ sáng lấp lánh.

“Tuân lệnh!” Anh sảng khoái đáp lời, lái xe đến quán quen thuộc.

Xe vừa dừng ở bãi đậu, Trang đã vội vàng nhảy xuống khỏi xe chạy về phía trước, háo hức muốn khám phá nơi này. Phía xa xa, căn biệt thự nghỉ dưỡng tiêu chuẩn năm sao nằm ven hồ đang tắm mình trong ánh nắng chiều tà của một ngày đầu thu. Sắc vàng hoàng kim bao trùm lên khắp mỗi cành cây ngọn cỏ, trôi nổi trên mặt hồ và len lỏi cả vào khoảng sân um tùm đầy những bụi hoa trước biệt thự.

“Em từ từ thôi!” Anh nhìn cô đầy bất đắc dĩ. Anh biết cô không dư dả, yêu anh cô mới được tiêu xài thỏa thích như thế. Nhưng mà anh có tiền, anh không ngại nuôi thêm một cô gái.

Nghe thấy giọng nói mang theo ý cười của anh. Trang xấu hổ quay trở lại, giúp anh mang đồ vào nhà. Khi tới cửa biệt thự, cô mới chợt nhận ra: “Mình không phải check in hả anh? Sao không có ai hướng dẫn thế?”

“Anh đặt trước hết rồi, lúc nãy vào tới nơi họ đã biết, mình không cần check in.” Anh mở cửa vào nhà, trong căn phòng vẫn còn thoang thoảng hương hoa hồng, chắc cũng mới được dọn dẹp không lâu.

Cô coi như thỏa mãn, không buồn thắc mắc thêm gì nữa.

Xách chiếc túi du lịch chỉ đựng toàn vật dụng cá nhân vào phòng ngủ, cô rất bất ngờ khi thấy bên trong đã treo sẵn rất nhiều trang phục dành cho nữ. Cô lấy một chiếc váy ra xem. Là một chiếc váy len body màu đen, chất len mềm mịn, khi cô chạm vào, còn có hương nước hoa thoang thoảng bay ra.

Xem ra, anh đã cẩn thận giặt sạch treo ở đây để cô chỉ việc mặc nên mới bảo cô không cần mang gì ngoài các vật dụng cá nhân cần thiết. Một người đàn ông sao có thể chu đáo nhường này chứ? Mà anh làm điều này khi nào?

Sắp xếp đồ đạc xong, cô vào phòng tắm, muốn tẩy đi một thân bụi bặm sau một ngày trời. Trong phòng tắm lớn lát cẩm thạch, cô dễ dàng tìm thấy cả dầu gội đầu và sữa tắm. Cô thử lấy một chút sữa tắm ra tay, là hương cỏ thơm mát, hình như hơi giống với mùi thơm thoang thoảng cô hay ngửi thấy trên người anh. Kỳ lạ thật, không phải ở mấy nơi như này họ sẽ cung cấp đồ theo tiêu chuẩn của khách sạn sao?

Chẳng lẽ đến sữa tắm anh cũng đã chuẩn bị sẵn?

“Trang ơi, em xong chưa?” Trong lúc cô đang xoắn xuýt về sự chu đáo này, thì đã nghe thấy tiếng anh gọi. “Hoàng hôn đẹp lắm, em có muốn đi chụp ảnh không?”

Nghe anh nói vậy cô vội vàng đáp lời: “Anh chờ em một lát, em thay chiếc váy rồi ra ngay!” Phải biết là cô nàng này là người cực kỳ mê chụp ảnh. Và sở thích này càng được thỏa mãn tới đỉnh điểm khi mà bạn trai cô là một "anh thợ trồng được" rất có tâm.

Vứt luôn sự thắc mắc mấy phút trước lên chín tầng mây, Trang chạy ngay tới trước tủ quần áo, nghiêm túc chọn váy. Cuối cùng, cô chọn một chiếc sườn xám cách tân bằng gấm. Cô chưa thử mặc kiểu này bao giờ, đây cũng không phải là mẫu trang phục yêu thích của cô, nhưng trong tủ lại có rất nhiều mẫu váy như thế.

“Kệ! Đẹp là được!”

Lúc cô ra ngoài, anh đã chuẩn bị xong mọi thứ, đứng trước hiên nhà bấm thử vài tấm ảnh. Nghe tiếng bước chân, anh quay lại theo bản năng. Lọt vào trong tầm ngắm của máy ảnh là bóng dáng yêu kiều của một cô gái trong chiếc sườn xám màu đỏ rượu. Làn da của cô rất trắng, đúng như trong tưởng tượng của anh. Mái tóc xoăn nhẹ được cô buộc một nửa ở phía sau bằng một chiếc nơ đỏ cùng bộ kia, cũng là đích thân anh đưa cô đến tiệm tóc quen thuộc để làm.

Cô trở thành nàng công chúa đúng như anh mong đợi. Một nàng công chúa xinh đẹp, mà anh đã từng ước hẹn sẽ chăm sóc, yêu thương cả đời.

Gần như là theo bản năng, anh ghi lại khoảnh khắc cô gái nhỏ đang bước về phía mình. Hai mắt nhìn anh tràn đầy tình cảm, và trên đôi má kia là hai vệt hồng đủ để tố giác chủ nhân của nó đang xấu hổ cỡ nào.

“Em ngại gì?” Anh cười, sau khoảnh khắc xuất thần thì vươn tay ra đón lấy cô.

“Tại em chưa mặc bộ như này bao giờ.” Cô nắm lấy tay anh, hai người cùng ra cửa. “Anh thấy em mặc bộ này có đẹp không?”

“Đẹp!”

Anh trả lời cô bằng giọng khẳng định, kèm theo nụ cười và ánh mắt si mê. 

Còn hạnh phúc nào ngọt ngào hơn nữa?

Hai người nắm tay nhau dạo bước ở khu vườn bên ngoài biệt thự. Mỗi khi có khung cảnh nào đẹp, anh lại đề nghị chụp ảnh cho cô. Thậm chí còn chu đáo chỉ cô cách tạo dáng như nào, biểu cảm ra sao.

Khi nhìn thành quả trong máy ảnh của anh, Trang chợt nghĩ, mình lên ảnh thật xinh đẹp. Nhìn qua chẳng nhận ra người đẹp mang theo thần thái này là bản thân cô nữa. Cô cảm thấy có chút lạ lẫm, nhưng lại không biết, rốt cuộc thì cái gì không đúng trong bức ảnh này. Nhưng không sao, đẹp là được.

...

Tối đến, trong căn bếp của biệt thự. Người đàn ông cao lớn, đeo tạp dề, thành thục chuẩn bị hai phần beef steak trong ánh nhìn đầy ngưỡng mộ của bạn gái. Trang sắp xếp bàn ăn theo chỉ đạo của anh xong thì chỉ còn biết chống cằm ngồi nhìn.

Người đàn ông này cưng chiều cô hơn tất cả những gì cô dám mong đợi. Cô có cảm giác như mình đã chọn đúng người. Anh kiên trì theo đuổi cô, chăm sóc, thương yêu cô. Dường như tất cả những khó khăn đã trải qua trước đây chỉ là thử thách mà ông Trời tạo ra, trước khi cho cô thấy được hạnh phúc chân chính của mình. Nhiều khi đắm chìm trong những ngọt ngào mà anh mang đến, cô còn sợ tất cả những điều này chỉ là ảo giác. Một ngày nào đó sẽ vỡ tan như bong bóng xà phòng.

Nhưng mà không, đến tận bây giờ, sau hai năm trời, anh vẫn yêu thương, cưng chiều cô như thế. Chưa từng thay đổi.

Có một lần, khi cô làm rõ quan điểm với một đồng nghiệp cùng công ty, rằng cô không thể nào tiến tới với một người đàn ông không có sự nghiệp, không thể yêu một người không cho cô nổi một cuộc sống vật chất đầy đủ, sung túc. Người đồng nghiệp kia đã nhìn cô bằng ánh mắt ngỡ ngàng và kết luận: “Một cô gái sống quá thực dụng, sẽ không hiểu được tình yêu là gì!”

Nhưng anh ta sẽ không bao giờ hiểu được, cái cảm giác ôm bụng đói đi ngủ là như thế nào. Chăm chỉ làm việc chỉ để kiếm tiền trả nợ mệt mỏi ra sao. Anh ta lại càng không hiểu được cảm giác chênh vênh không ai cho nương tựa, không ai để dựa vào, chỉ có đồng tiền mới tạo được chỗ đứng, mới mua được một đêm ngon giấc, và đổi lại được một cái bụng no.

Anh ta cũng không bao giờ biết được, trong quá khứ cô đã từng sống khổ sở như thế. Cô không còn tin ai, chỉ tin vào những thứ vật chất cô nắm được trong tay.

“Được rồi, cô gái!” Anh đặt phần ăn của cô lên bàn, cười trêu chọc: “Ngẩn ngơ nghĩ gì thế?”

Trang giật mình tỉnh khỏi dòng hồi ức. Sao cô có thể nói với anh, rằng mình đang nhớ lại nhân cách xấu xí của bản thân được?

“Hì, em đang nghĩ xem tiếp theo anh sẽ dành bất ngờ gì cho em đấy?” Cô nhìn hai phần thịt bò đã bày biện đẹp đẽ trên bàn, không tiếc lời tán dương anh: “Oa! không ngờ bạn trai em lại đảm đang như này đấy!”

Trên bàn ăn bày sẵn hoa hồng và nến, là hai phần beef steak chín vừa, trang trí vòng quanh là khoai tây nghiền, cà rốt, cà chua cắt thành hoa và bông cải xanh. Cô không biết phần thịt bò này là bò gì, nhưng anh nói với cô nó rất mềm, vì cô đang niềng răng, không ăn nổi đồ ăn quá dai và cứng. Mùi thịt bò nướng chín vừa tỏa khắp gian bếp, cô chẳng ngại ngần, cúi đầu xuống hít hà miếng thịt.

“Có đủ sắc, hương, vị à nha!” Cô nháy mắt với anh đầy tinh nghịch. Đợi anh ngồi vào chỗ thì lanh lẹ rót rượu vang vào ly của hai người.

Anh chỉ cười, để mặc cô rót loạn rượu vang, dù rằng nó chẳng đúng tiêu chuẩn chút nào.

Khi hai người nâng ly, anh nhìn vào mắt cô, dịu dàng nói: “Anh đã mong đợi được làm những điều này cho em từ rất lâu rồi.”

Giọng nói trầm trầm của anh khiến cô chưa uống rượu đã say, chỉ biết si mê cười.

Cô thật lòng yêu anh mất rồi. Không phải yêu tiền tài, mà là yêu chính cái phần biết cách yêu này của anh. Nói ra chắc cũng không ai tin. Nhưng cái khiến cô rung động chính là anh quan tâm đến cô, anh biết cô muốn gì, cô cần gì, và anh làm tất cả để cô cảm nhận được sự quan tâm của mình.

Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, căn phòng ngát hương hoa hồng, rượu vang làm say lòng người, hơi thở ấm áp thấm hơi men, những cái ôm siết nói lên nỗi lòng.

Vào giây phút anh hỏi ý kiến cô, cô đã biết bản thân mình gặp đúng người rồi...

(Còn nữa)

© Thích Cháo Trắng - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Anh còn nợ em! | Radio Tình Yêu

Thích Cháo Trắng

Yêu thích viết sách và ham học hỏi.

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top