Say something
2015-05-26 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Những bộn bề cuộc sống đôi lúc khiến ta tạm quên đi những góc khuất, khiến những dòng ghi chép không tên những lúc một mình ấy bị bỏ lại sau lưng. Đôi khi đơn giản chỉ là lặng yên và ngắm nhìn dòng người qua ô cửa nhỏ và để những suy nghĩ vẩn vơ được tự do bay lượn trong đầu.
“Ta gặp nhau một chiều thu tháng mười, vì nụ cười ấy cho em nhớ mong từng ngày.
Đêm về nghe lòng thương anh mất rồi, ngại vì mình con gái... phải làm sao?
Lỡ buông lời yêu anh, sợ anh xa lánh. Biết sao giờ vì chỉ thấy nắng trong tim mình.
Say you do, say you do...”
Những câu hát mở đầu Say you do vang lên nhẹ nhàng, tình cờ mà đầy cảm xúc. Tôi đến với Note Coffe cũng tình cờ như vậy, như cái cách mà Key bước vào trái tim tôi mùa thu năm ấy – cái mùa ẩm ương mà tim cứ ngọt lịm đến vô cùng.
Chúng tôi dường như tìm thấy sự đồng cảm ở cái quán nhỏ này, cũng giống như bao vị khách từng ghé qua nơi đây chỉ để được lưu lại những dòng note chan chứa yêu thương. Ngay từ lần đầu tiên ấy, tôi đã rất thích ngồi lặng lẽ bên Key, ngắm nhìn thế giới xung quanh, và tất nhiên không quên cùng nhau để lại vài nét chữ kỉ niệm. Có gì đó vừa quen thuộc vừa bí ẩn bên trong con người ấy. Note lặng lẽ cho tôi những dòng tâm sự mới.

Tôi vẫn luôn nhớ về những ngày yên bình. Những buổi chiều mùa thu, kéo nhau đi lang thang, ghé quán mua 2 cốc coffee giấy rồi cùng nhau đi trên những con đường thật đầy gió.
Mùa đông, chúng tôi vùi mình vào góc quán, cùng nhau lật giở những trang sách. Trong những ngày mưa ảm đạm, đôi khi là những đoạn hội thoại ngắn ngủi với một vài câu từ ngồ ngộ. Đôi lúc chỉ cần lắng nghe những yên lặng của nhau, của mùi hương, của hơi thở, của tiếng mưa rơi đánh nhịp đều chạm vào ô kính, tí tách... tí tách... Đâu đó có tiếng gió khe khẽ lùa qua khe cửa nhỏ tí hon... Chỉ cần ngẩng lên bắt gặp ánh mắt chăm chú, đôi mày hơi chau lại từ đối phương là có thể mỉm cười.
Với tôi như vậy đã là quá hạnh phúc và đủ đầy. Trong im lặng, tôi thấy lòng mình thanh thản, không một gợn âu lo. Tôi vẫn thường hỏi Key: “Bao nhiêu người có thể dành thời gian lặng im bên nhau mà vẫn hạnh phúc nhỉ?” Chắc hẳn những người đó phải hiểu nhau nhiều lắm, thương nhau nhiều lắm.
Bởi ai cũng có nỗi buồn của riêng mình, vậy nên để lắng nghe nỗi buồn của người khác là một điều xa xỉ. Và cứ thế, mỗi người lại tự đắm mình trong chính nỗi đau của bản thân, khóa kín những cánh cửa hòng che đậy những vết sẹo chưa lành, rồi ném chìa khóa ở nơi nào đó mà không hề nghĩ một ngày sẽ có người tìm ra chúng. Như tôi và Key.
Theo thời gian, người ta sẽ lại quen với sự cô đơn ấy của mình. Bởi những bộn bề cuộc sống đôi lúc khiến ta tạm quên đi những góc khuất, khiến những dòng ghi chép không tên những lúc một mình ấy bị bỏ lại sau lưng.
Cô đơn thật không hề đáng sợ.
Có những khi cảm tưởng cả đời này không có ai hiểu mình thì lại có một người đặc biệt bước vào cuộc sống của ta, dỡ bỏ đi lớp tường thành dày đặc gai góc của ta. Dần dần mở từng cánh cửa đi đến căn phòng riêng trong tim ta, vỗ về và lắng nghe những câu chuyện không đầu không cuối. Người đó đồng ý đi cùng ta khắp hang cùng ngõ hẻm ở cái thành phố chật chội những thờ ơ, ích kỷ ngột ngạt này. Họ từ xa lạ đã trở nên thân quen, đến nỗi chỉ cần nghe tiếng bước chân, nhìn cách ánh mắt người đó ngời sáng, hay thoảng mùi gỗ ngọt ngào nồng ấm mỗi khi vòng tay ôm từ sau thật nhẹ, ta cũng đã có thể nhận ra, và vỡ òa vì hạnh phúc. Ta tập sống có họ, một cuộc sống không còn nhiều chỗ dành cho sự cô đơn thường trực bấy lâu.
Nhưng bỗng một ngày, người bỏ lại ta, trở về nơi náo nhiệt vội vã, rong chơi với những cảm xúc mới, với những bản tình ca có nhiều nốt nhạc vui tươi. Và ta, một lần nữa, rơi tự do, trở về với những miền đau cũ, những nỗi niềm cũ, ở một nơi nào đó, ngược lối, không tên. Người lạ từng quen, đó mới là điều đáng sợ nhất.

Giờ đây, khi chỉ còn một mình, tôi vẫn thường xuyên ghé lại Note, tìm một chỗ đủ “yên”, ngồi viết tiếp những câu chuyện dang dở. Đôi khi đơn giản chỉ là lặng yên và ngắm nhìn dòng người qua ô cửa nhỏ và để những suy nghĩ vẩn vơ được tự do bay lượn trong đầu.
Không có Key, cuộc sống của tôi vẫn vậy. Tôi lại làm quen với cảm giác lạc lõng giữa biển người, dù là đang đứng giữa chốn xa lạ hay những gương mặt thân quen. Như con cá nhỏ, học cách bơi giữa những hoang mang. Như người đi tìm kho báu, mà biết chắc chiếc chìa khóa đã bị đánh cắp.
Bất giác thoát khỏi dòng hồi tưởng, nhạc đã chuyển sang Say something tự lúc nào:
"Say something, I’m giving up on you
I’m sorry that I couldn’t get to you
Anywhere, I would’ve followed you
Say something, I’m giving up on you
And I will swallow my pride
You’re the one that I love
And I’m saying goodbye"
Ngắm nhìn những dòng note nhỏ trên tường, đã có nhiều đổi thay. Những hoài niệm cũ của tôi, của Key đã nhanh chóng được thay thế bởi những yêu thương khác. Không còn tìm đọc lại những câu chữ cũ đã trở thành hoài niệm, chọn cho mình một góc lặng mới, nhìn cuộc sống lạc quan qua lăng kính nhiều màu, ngẫu nhiên có một vạt nắng rơi nhẹ trên vai...
© Nguyễn Nhật Linh – blogradio.vn
Bài tham dự cuộc thi viết “Độc thân không cô đơn”. Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại bình luận và chia sẻ link bài viết này lên các mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc. Bạn cũng có thể chia sẻ lại link bài viết này từ fanpage BlogViet Vietnamnet

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.


