Phát thanh xúc cảm của bạn !

Sài Gòn lại mưa!

2012-11-08 01:15

Tác giả:


Cafe. Blog


Nó vẫn hay nói mưa là một chất xúc tác không thể thiếu cho cảm xúc thăng hoa. Đẩy lên cao trào những suy nghĩ đang giấu kín, hay len nhẹ đâu đó tìm kiếm những nỗi khắc khoải hằn sâu trong đôi mắt luôn bị khỏa lấp bởi những nụ cười nhẹ tênh. Nó lại chìm đắm trong cái tí tách của làn nước lạnh buốt…
 

Cuộc sống và thời gian đã tô vẽ quá nhiều cho vẻ bề ngoài cứng cỏi đến khô cằn. Lớp áo mong manh, lụa là chẳng mang đến nhiều cái e thẹn vốn có, chỉ ấn khuất bên trong là những bước chân dứt khoát đến vô tình. Nó đi, và nhìn mọi việc thật thờ ơ như chính vẻ ngoài đang bao phủ lấy mình.
 

Tuy nhiên, những nhịp đập thường nhật nhất của cuộc sống vẫn đang được cảm nhận rất mềm, nhưng chẳng thể thoát ra bởi đâu đó hằn sâu trong Nó là một khoảng trống vô định cho sự ngóng trông. Ấy thế nhưng niềm tin vẫn hiện hữu trong từng suy nghĩ, để Nó rắn hơn và thôi đi những giọt buồn nóng hổi đang chực chờ nơi khóe mắt. Nó hài lòng với chính mình, rồi hòa vào cái rả rích của cơn mưa mùa thu dai dẳng, hay xòe bàn tay đón những chiếc lá vàng đầu tiên đang gieo mình nhẹ theo làn gió ướt mướt.

 



Tuổi trẻ, sự bồng bột đôi khi mang đến thật nhiều niềm vui bất chợt, hay cái nhói buốt khi ai đó vô tình bóp nhẹ làm đau nhói những trái tim non nớt đã qua đi. Lùi vào thật sâu trong tâm khảm mỗi con người là những ký ức ngọt ngào cháy bỏng của biết bao đam mê của thuở thiếu thời, Nó cảm nhận thời gian đang làm dày lên trong mình khát khao thực nhất, chính nhất về - sống - tin - và yêu.


Sẽ chẳng ai trao cho ai một niềm tin đến tuyệt đối, mà có chăng chính bản thân của mỗi người phải xây cho mình cái thứ vô hình nhưng thực sự rất chắc ấy để làm nền móng của mọi việc. Với Nó, điều đó không thể thiếu cho môt đôi chân thăng bằng. Cái nền tảng cố định ấy đâu phải giản đơn mà có được, chẳng phải đã té sấp té ngửa đến chai sạn rồi đấy thôi.


Gió xô nhẹ tán lá sau cơn mưa dầm dai dẳng, những giọt óng ánh còn sót lại đang buông mình đáp nhẹ xuống lớp đất mềm dưới chân Nó. Mưa cũng đã thôi rơi, gió cứ hây hây thoảng qua và phía cuối trời sẽ ửng lên thứ ánh sáng nhẹ nhàng trong buổi chiều tà. Gương mặt Nó cũng thoát khỏi cái trầm lắng mơ hồ, để trong đôi mắt cũng bừng tỉnh, và mọi giác quan hướng đến cảm nhận cuộc sống thực nhất có thể.


Lãng đãng nhìn mây đang trôi, …

  • Gửi từ Mây trắng - chungcosic@gmail.com

 

 

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top