Rung động tuổi 17
2022-12-13 01:25
Tác giả:
blogradio.vn - Tôi thầm nghĩ... rồi ta sẽ trở về như trước, sẽ lại trò chuyện thâu đêm, cùng nhau nói về mọi điều trên thế giới, bắt đầu lại những hồi ức đẹp và vẽ nên chuỗi ngày còn dang dở phía sau. Nhưng... sau tất cả, tôi mới nhận ra, chỉ mỗi tôi là tương tư, mỗi mình tôi nhung nhớ.
***
Gửi người tôi yêu năm 17 tuổi...
Yêu từ đâu mà ra? Ngay cả Xuân Quỳnh cũng không thể lý giải được, thế nên tình yêu tôi dành cho em cớ gì phải cắt nghĩa. Nhưng cũng thật kì lạ, tại sao tôi lại yêu em mà không phải là một ai khác? Phải chăng giọng nói ngọt ngào ấy đã khiến tôi xuyến xao, sự ấm áp trong cái cách mà em hỏi han đã làm tôi rung động hay đơn giản vì tôi chưa từng trò chuyện với một người khác giới nào lâu như vậy? Tôi không biết gì cả, chỉ biết là tôi yêu em. Em giống như đóa hoa rực rỡ nở rộ trong tim tôi – mảnh đất mà chưa một ai từng đặt chân đến.

Tôi yêu giọng nói ấy, yêu cái cách mà em cố tỏ ra dửng dưng mỗi khi ghen hay cách mà em lắng nghe tôi kể về những sầu não trong lòng. Tôi không biết mình đã si mê em đến mức nào, mỗi ngày tôi đều muốn nghe giọng nói của em, muốn được gặp em, muốn được nắm tay em trên con đường đầy nắng, muốn được ôm em trong cái se lạnh của mùa đông. Em có cảm nhận được những suy nghĩ trong tôi không? Em có nghĩ về tôi như cách mà tôi đã tương tư không? Nếu cứ tiếp tục thế này, liệu tình cảm ấy sẽ kết thành tình yêu chứ? Em có biết không, tôi chưa từng trông ngóng về yêu, cũng chưa từng nghĩ sẽ mở lòng với ai đó nhưng lỡ gặp em rồi, không yêu sao được.
Người ta nói để yêu một người chỉ cần 0,5s là đủ, thế thì có nhanh quá không nhỉ? Kệ đi, tôi cần chi phải quan tâm những điều ấy vì tâm tư này từ lâu đã đặt hết vào nụ cười của em rồi. Tôi biết em đang cô đơn, tôi biết em cũng đang nghĩ về tôi. Vậy tại sao chúng ta không cùng bắt đầu một tình yêu nhỉ? Tôi muốn làm ngọn lửa sưởi ấm tim em, làm chỗ dựa khi em yếu đuối, tôi muốn đưa tay lau những giọt nước mắt mà em chôn giấu sâu thẳm bên trong. Cảm giác ấy thật ấm áp biết bao...
Nhưng tuổi trẻ có những bất đồng, sự giận dỗi và hơn thua. Chúng ta chỉ vì một xích mích nhỏ mà không liên lạc với nhau; thời gian cứ trôi, nỗi nhớ nhung ngày một lớn, và... nỗi nhớ ấy đã kéo hai ta gần lại. Tôi thầm nghĩ... rồi ta sẽ trở về như trước, sẽ lại trò chuyện thâu đêm, cùng nhau nói về mọi điều trên thế giới, bắt đầu lại những hồi ức đẹp và vẽ nên chuỗi ngày còn dang dở phía sau. Nhưng... sau tất cả, tôi mới nhận ra, chỉ mỗi tôi là tương tư, mỗi mình tôi nhung nhớ. Xin lỗi, giá mà tôi biết em đang hạnh phúc bên người ấy thì đã không chủ động tìm em, giá mà tôi hiểu được trái tim em thì đã không quay trở lại. Nhưng làm sao đây, tôi yêu em mất rồi, lúc mà tôi nhận ra tình yêu ấy lớn nhường nào cũng là lúc phải học cách quên đi.
.jpg)
Tôi không muốn trở thành kẻ đáng thương, không muốn trở thành kẻ chỉ biết bấu víu trong tình cảm nên chọn cách rời đi thật lặng lẽ. Tôi không chủ động nhắn tin với em nữa, cũng không nhắc em phải uống thuốc đầy đủ mỗi khi ốm, không dặn em phải mặc thêm áo khi đông về. Có lẽ sự quan tâm của tôi lúc này chỉ là thừa thãi. Chẳng phải trước đây khi không có em, tôi vẫn sống tốt đấy sao, rồi mọi thứ sẽ ổn, thời gian sẽ là liều thuốc tốt nhất cho tâm hồn tôi. Giờ đây, một khoảng cách vô hình nào đó đang tồn tại giữa hai ta, em không còn đối xử với tôi như cái cách mà em đã từng, tôi cũng dần lặng đi và trầm tính hơn, chỉ biết đắm mình trong những hoài niệm...
17 tuổi thật ngây ngô làm sao, tôi gặp em vào một mùa thật đặc biệt, khi mưa và gió đang ra sức chiếm chỗ của không gian, cũng giống như cái cách mà em bước vào tim tôi vậy, thật nhanh chóng và mạnh mẽ biết bao! Vào lúc mà tôi không hề phòng bị, vào lúc mà tôi buông lỏng cảm xúc của bản thân thì em đến và hòa lẫn vào dòng cảm xúc ấy. Tôi tự hỏi nếu được gặp em vào một thời điểm khác, khi mà tôi đủ trưởng thành, học được cách kiềm nén sự rung động thì liệu tôi có yêu em không? Câu trả lời là có đấy! Dù đắng cay tôi vẫn không thể quên được những cảm giác ngọt ngào, không thể quên được những xuyến xao đầu đời, không quên được ánh mắt mình từng si mê đến nhường nào khi nhìn em, không quên được sự hụt hẫn khi nhầm lẫn hình bóng em với một người nào giữa chốn đông. Tình yêu với tôi như ngọn lửa của que diêm, dẫu biết là chóng tàn nhưng tôi vẫn luôn khát khao sự rực rỡ ngắn ngủi của nó.
11:02
Đã xem
© Tác giả ẩn danh - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Cứ ngỡ tình đầu như gió mùa thổi mãi | Radio Tâm sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.






