Rồi tất cả sẽ qua
2016-01-17 01:00
Tác giả:
blogradio.vn - Quá khứ là quá khứ, dù buồn, dù day dứt đến bao nhiêu thì cũng vẫn phải sống, việc cần làm cũng vẫn phải làm. Rồi tất cả cũng sẽ qua nhanh thôi phải không?
Hà Nội một ngày nắng rất buốt giá.
Rảo bước lang thang ven Hồ Tây lộng gió, cảm nhận được cái lạnh tham lam đang len lỏi qua từng lớp áo, tôi khẽ rùng mình. Bước chân dừng lại tại một quán cà phê mới khai trương bên đường, tôi dừng lại, đẩy cửa bước vào. Bên trong quán vẫn còn mùi nồng nồng của gỗ mới, mùi của sơn mới, của ti tỉ những thứ mới lẫn lộn lại với nhau.
Tôi chọn cho mình một chỗ ngồi gần ban công tầng hai. Từ chỗ này có thể nhìn xuống được Hồ Tây, đã gần trưa rồi nhưng sương mù vẫn còn giăng mờ mịt nhìn không rõ bờ bên kia. Mọi thứ dường như được trang hoàng một màu sắc lộng lẫy, đẹp đẽ hơn mọi ngày. Tôi chợt nhớ ra hôm nay đã là 23, cũng sắp tới lễ giáng sinh. Giáng sinh ở Hà Nội đông vui, náo nhiệt lắm. Người ta thi nhau đổ xô ra đường để đón giáng sinh mặc dù thời tiết rất lạnh giá.
Còn tôi, giáng sinh năm nay tôi chẳng muốn đi đâu, cũng chẳng biết làm gì. Chắc cũng đến cuộn tròn trong chăn và đọc tiểu thuyết giống như mọi ngày bình thường khác. Phải rồi, trong những ngày như thế này người hạnh phúc sẽ càng hạnh phúc, người cô đơn sẽ càng cảm thấy cô đơn.

Anh phục vụ bàn nhanh chóng mang cho tôi một quyển thực đơn be bé. Lướt qua một loạt đồ uống, tôi dừng lại ở một cái tên nghe khá lạ lẫm "Deep blue sea". Tự nhiên thấy lòng mình khẽ trào lên một đợt sóng, tôi mỉm cười nói với anh ta:
- Cho em một Deep blue sea!
Một lúc sau mang lên cho tôi ly nước đựng trong một cái khay màu đỏ và hỏi tôi có dùng thêm gì nữa không. Tôi chăm chú ngắm nhìn cốc nước đang sủi bọt. Nó có 2 màu, ở dưới đáy cốc là màu lam, còn ở trên là màu trắng, loáng thoáng vài lá bạc hà nổi trên mặt nước. Tôi dùng thìa khuấy đều lên, màu sắc hòa vào nhau tạo thành một thứ nước có màu xanh da trời nhàn nhạt, cuộn bọt trắng xóa.Vị của nó xem ra cũng không tệ, nhưng vì là nước có gas nên thỉnh thoảng hơi gas lại xộc lên mũi cay cay.
Tôi lại nhớ đến anh - một người đàn ông có cái tên gắn liền với biển. Anh là kiểu đàn ông ngọt ngào đấy nhưng cũng chẳng kém phần mạnh mẽ. Anh thông minh, giỏi giang và thành đạt, cái thành đạt được coi là hiếm hoi ở những người đàn ông 28 tuổi. Anh nói chuyện rất có duyên, tóm lại anh là mẫu đàn ông lí tưởng trong mắt tất cả những cô gái, dĩ nhiên tôi cũng không ngoại lệ.
Anh luôn bận rộn. Công việc cuốn anh đi, thời gian anh quan tâm tôi chẳng đủ nhiều. Những tin nhắn ngắn gọn, những cuộc gọi thưa thớt, những cái nắm tay chẳng đủ truyền hơi ấm, những cái hôn vội vàng. Ấy thế nhưng tôi vẫn cảm thấy hạnh phúc và mãn nguyện.

Con người chúng ta đôi khi lạ lùng như thế đấy,vẫn biết nơi đại dương kia là bao nhiêu hiểm nguy luôn rình rập nhưng vẫn bất chấp căng buồm ra khơi. Bên anh, tôi không có cảm giác an toàn, nói đúng hơn là chưa bao giờ có cảm giác an toàn. Nhưng vì tôi yêu anh, yêu rất nhiều, thế nên tôi bất chấp tất cả để ở bên anh đến khi nào còn có thể.
Và rồi nỗi lo của tôi đã thành sự thật, mọi chuyện kết thúc khi anh có người yêu mới,và thế là chúng tôi chia tay.
Tôi chỉ mỉm cười chúc anh hạnh phúc rồi ôm một vết thương lặng lẽ quay lưng đi. Tôi đã giữ lại hình ảnh một đứa con gái mạnh mẽ trong mắt anh như thế đấy.
Miên man trầm tư cho những chuyện cũ, nhưng nắng vẫn rực rỡ, chan hòa, tham lam chảy trên vai áo, nhưng sao chẳng rớt một giọt nào vào trong tim. Tôi hít một hơi thật sâu, thở ra và cố mỉm cười thoải mái.
Quá khứ là quá khứ, dù buồn, dù day dứt đến bao nhiêu thì cũng vẫn phải sống, việc cần làm cũng vẫn phải làm. Rồi tất cả cũng sẽ qua nhanh thôi phải không?
Tôi khẽ thì thầm với lòng mình như thế rồi hòa vào dòng người tấp nập.
Ngoài kia, nắng đã lên cao...
© Dạ Thảo – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.
Ngôi nhà hạnh phúc
Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.
Khi tình yêu không còn nữa
Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.
Người lạ, có quen!
Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!
Giữa hai mùa im lặng
Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.
Tình yêu đến như một tia chớp
Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.
Lá thư số 02
Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.
Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)
Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.
Lá thư số 01
Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.



