Rồi bão tố cũng tan
2017-07-02 01:20
Tác giả:
Những lúc buồn bã, tôi lại lôi xe ra lượn vài vòng hóng gió biển như một thói quen vậy. Đi dọc ven biển rồi dừng lại ven đường, nơi có cụ già mù cả hai mắt vẫn lặng lẽ ôm guitar hát. Cái xô nhỏ để trước mặt nhưng chẳng biết có ai bỏ vào đó vài đồng bạc hay không?
Đó là một con đường dài và đẹp. Nếu may mắn, ở đây, tôi sẽ được nhìn ngắm lá rơi miên man. Những chiếc lá đã úa vàng của cây bàng Đài Loan tí hon rơi đầy đường vụt bay theo làn gió xoáy, gió biển mát rượi và gợi nhớ dù cũng chẳng biết bản thân muốn nhớ về điều gì! Là tiếng đàn guitar, là tiếng sóng biển dạt dào hay là anh, tôi không rõ. Chỉ biết Yên Ninh hôm nay thật nhẹ nhàng và quyến rũ biết bao!
“Cháu đến một mình à?”, ông thản nhiên hỏi.
Chiếc xe vừa kịp tắt máy, chẳng biết vì ông đã quen với tiếng xe của tôi hay lòng người chai sạn với những người ăn xin bởi những ngày tôi ghé đây nào thấy ai đến lắng nghe tiếng đàn của một cụ già hát nghêu ngao ven đường.
“Một mình vẫn tốt ông ạ!”, tôi thản nhiên trả lời và nắm lấy bàn tay người nghệ sĩ, dúi vào đó ly nước lạnh – điều mà tôi luôn luôn làm mỗi khi gặp ông. Rồi ngón tay ông gầy guộc, xương xẩu lại cong cong quạt lên những giai điệu.
“...Chiều không chút nắng, mây bay lặng lẽ bên đời. Xa em đã mấy đông rồi, sông xưa buồn nhớ cánh chim trời”.
Tôi tặc lưỡi:
“Mối tình già đầm thấm hơn nhiều ông nhỉ?”
“Chứ không phải mối tình trẻ mãnh liệt hơn sao cháu?”, ông đặt cây đàn nằm bên.
“Cháu đã từng nghĩ thế ông ạ!”
“Sao giờ cháu lại nghĩ khác đi?”
“Bởi cháu đã không còn tin vào tình yêu nữa. Cái khoảnh khắc anh ấy rời xa cháu để chạy theo đam mê của mình, mọi thứ dường như vỡ đôi. Người ta vẫn thường bảo gặp nhau trong tình cờ sẽ bền lâu hơn sự sắp đặt của người khác. Nhưng thế nào là tình cờ, thế nào là sắp đặt khi mà duyên phận vốn dĩ là điều mà số kiếp đã định sẵn?”

Tôi nhớ anh! Đúng vậy. Là vì nhớ anh, vì con đường này ôm lấy những kỷ niệm tôi và anh, vì trái tim mang đầy bão tố mà tìm đến đây. Vì biết rõ trong một chiều mưa tê lạnh nào đó anh ghì chặt tôi vào lòng mặc hạt mưa tí tách rơi, mặc cho trái tim có cùng hát chung một giai điệu hay không, tôi biết rõ cảm xúc này.
Anh và tôi có nhiều điều trái ngược nhau. Anh là người sẽ sưu tầm mọi thứ từ những hòn sỏi ven đường, chỉ cần nhìn lạ lạ chút thôi anh vẫn đem nó về, những loại cây kiểng từ rẻ tiền cho đến những loại anh không thể mua nổi, những con cá Đá bé tí đến cá Rồng to bự… Tất cả những trò tiêu khiển của mình, anh đều tự mình tìm kiếm. Kể cả cảm xúc của mình anh cũng tự gây dựng, tìm tạo nên. Còn tôi, tôi chỉ muốn thưởng thức những thứ tôi có, những điều tự đến, những gì mà người khác đem lại. Nhiều khi tôi tự hỏi có chăng tôi là một trong số những cô gái mà anh muốn sưu tầm để rồi rời xa? Phải chăng, vì anh yêu tôi nên tôi mới chấp nhận trái tim anh?
“Sao anh không có bạn gái đi?” Tôi vui miệng hỏi.
“Một mình vẫn tốt mà!”
Những con đường tấp nập người giữa lòng thành phố đã không còn hối hả đôi bạn trẻ. Chiều đổi gió, chúng tôi đổi những khúc quanh...
“Anh dừng xe lại đi.”
Xe phanh gấp. Anh quay đầu nhìn thẳng vào mắt tôi, đôi mắt nâu nhẹ nhàng, mà ấm áp vừa như thấu hiểu lại vừa như hời hợt bâng khuâng lắm.
Tôi quay ngoắc lại, bộ váy xanh biển viền caro nhỏ mềm mại xoay tròn và lướt đi. Vòng qua đuôi xe, tôi lấy mười ngàn đồng đưa tận tay ông. Ông không nhìn thấy, mắt ông đỏ ửng lên, khuôn mặt đầy nếp nhăn và những tàn nhang nhưng môi vẫn nở nụ cười hiền và ông hát như một sự trả ơn với người lữ khách. Bàn tay lướt đều trên đàn guitar cũ đã đứt một sợi dây nhưng âm thanh vẫn trầm ấm và dạt dào như tiếng sóng vỗ. Ông cất cao giọng hát, người nghệ sĩ già tật nguyền đã không còn đủ sức để đứng trên sân khấu nhưng nơi trái tim vẫn giữ được ngọn lửa đam mê. Đó là lần đầu tiên anh dạo phố cùng tôi, cũng lần đầu tôi, anh cùng gặp người nghệ sĩ để từ đấy nơi đây trở thành điểm hẹn. Chúng tôi, những kẻ si mê với cái đẹp, với nghệ thuật, gặp nhau để rồi hòa vào nhau như những giai điệu ngọt đẹp. Chúng tôi rời đi, phía đối diện nghệ sĩ già là nắng chiều đỏ gắt.
Tôi và anh bên nhau với những sở thích quen, những con đường quen. Tôi sợ những điều mới lạ lắm, những thứ có thể làm thay đổi đi cảm xúc, vị giác và cả thói quen này. Bên anh đơn giản là thế, như những người bạn thân thôi. Vì biết rằng cái chất lãng mạn của tình bạn nó cũng na ná như tình yêu vậy. Nhưng tuyệt nhiên đấy không phải tình yêu.
Tôi lại hỏi anh:
“Sao anh không có bạn gái đi?”
Và anh, vẫn câu trả lời cũ:
“Một mình vẫn tốt mà em!”
Tôi cười đùa:
“Thế đây có phải là hai mình không?”
Anh không đáp trả nhưng cười khoái trá lắm. Tiếng cười khanh khách, giòn tan phá vỡ mọi âm thanh bên cạnh. Cặp đồng tiền lún sâu vào má anh, đôi mắt tít lại và khuôn mặt anh sáng bừng lên những tia nắng trong. Trong một khoảnh khắc nào đó, ngực tôi như có ai đấm mạnh một cái. Lần đầu tiên trong hơn một năm tình bạn tôi dám khẳng định: “Anh đẹp trai thật!”. Anh bỗng gượng gạo nhìn tôi, còn trái tim tôi lại vang lên những hồi pháo nổ.
Chúng tôi chỉ có thể là bạn thân. Tôi tự cảm thấy vậy, còn với anh thì tôi không rõ, thiết nghĩ chắc cũng sẽ như tôi. Nhưng chẳng may đó chỉ là những điều đã từng, bởi trái tim tôi đã hát một giai điệu khác, giai điệu của tình yêu mất rồi.

Anh và tôi lại vi vu trên những con đường, ghé thăm người nghệ sĩ và ở lại nghe người nghệ sĩ hát cho đến khi mặt trời khuất bóng. Êm đềm với những cuộc hẹn hò, vui buồn luôn có nhau từ những ngày mưa đến những ngày nắng, anh là thói quen của tôi.
Và một chiều nghe mùi đất ẩm, trời nước xám xỉn màu bùn, anh bỗng hỏi tôi: “Sao em không có bạn trai đi?”
“Ừ! Sao mình không có bạn trai đi?” Tôi thầm nghĩ.
Túng quá tôi nói đại:
“Một mình vẫn tốt mà anh!”, tôi cười trừ.
“Hai mình tốt hơn chứ!” Anh nghiêng đầu nhìn tôi. Đôi chân mày nhíu lên và tôi lại nhìn thấy màu nắng trong trên gương mặt đó.
Tôi khẽ cười:
“À! Phải rồi hai mình”.
Mưa âm thầm rơi trên vai chúng tôi. Từng hạt nhỏ đến dày đặc. Chúng tôi chẳng muốn rời đi mà cứ đứng đó để thưởng thức một giai điệu khác hẳn.
Hồn nhiên nói với anh:
“Anh và em là hai người nên chúng ta độc lập về cảm xúc mà!”, tôi dang đôi tay vui vẻ đón những hạt mưa rơi ướt áo.
Anh vội kéo tay tôi và nói:
“Đừng làm bạn anh nữa, hãy là người yêu của anh”.
Niềm vui đâu chỉ đến trong những ngày nắng, những ngày mưa cũng đâu thể dập tắt đi niềm vui khi được ở bên anh. Anh ghì chặt tôi, tôi im lặng.
Ông đưa cho tôi tấm ảnh cũ từ trong túi áo trái của mình. Tôi cầm lấy và cảm thấy diệu kỳ:
“Bà đẹp quá ông ạ!”
“Phải rồi, ai cũng bảo thế nhưng tiếc thay ông bị mù bẩm sinh cháu à!”
“Vậy sao ông lại yêu bà khi không nhìn thấy nhan sắc này?”
“Có những điều chúng ta phải nhìn bằng trái tim chứ không phải bằng đôi mắt vì chúng sẽ đánh lừa đi cảm giác thực sự của mình. Hãy nhắm chặt đôi mắt, rồi ta sẽ thấy được điều đẹp nhất đời mình.”
Tôi nhắm mắt lại, và nụ cười của anh hiện lên. Nó vẫn đẹp vẹn nguyên.
“Con nhớ anh ấy quá!”
“Thế sao hai đứa lại xa nhau?”
“Anh ấy khác rồi ông ạ! Cháu không còn cảm thấy yêu thương còn trong trái tim đó nữa. Như thể một người nào mượn cảm xúc của nhau mà mãi không muốn trả. Cảm xúc thay đổi thì tình yêu cũng đổi thay. Tình yêu đổi thay thì làm sao bên nhau được nữa. Những vụn vặt sai lầm cuộc sống tuy bé nhỏ nhưng có sức ảnh hưởng lớn đến nỗi trái tim vỡ vụn theo”.
Tôi chợt khóc, nước mắt làm nhòe đi màu nắng và từng cơn nấc cứ kéo dài ra như kẻ vượt ngục chỉ biết chạy và chạy. Con gái vẻ ngoài mạnh mẽ là thế nhưng vẫn không thể đánh bại được xúc cảm của trái tim đâu.
“Vậy tại sao con không bỏ qua những lỗi lầm?”
“Có lẽ vì tình cảm không đủ sâu để níu giữ nhau ở lại”.
“Cảm xúc sâu hay nặng không phải là vấn đề của tình yêu, quan trọng là ngày mai đây ta có còn hối hận vì không thể bỏ qua những nỗi đau để giữ gìn hạnh phúc. Đừng thầm than trách nhau nữa cháu”.
Tôi thẫn thờ nhìn ông, bão tố cứ theo áng mấy trời bềnh bồng khuất dạng.

“Hãy làm những điều để bản thân không tiếc nuối”, ông cầm cây đàn lên, lần này ông độc tấu. Khúc nhạc ngân vang, tôi không rõ đoạn nhạc này nhưng nó mạnh mẽ vô cùng, tiếng đàn dội lên phiêu du rồi lại nhẹ nhàng hoang hoải. Tôi lặng yên thưởng thức để trái tim cùng hòa nhịp.
Giai điệu kết thúc, tôi vội chào ông và đến gặp anh. Và anh, vẫn đôi mắt nâu trầm nhìn tôi dịu hiền. Trong một sát na nào đó, tôi biết rằng cho dù đau đến bầm dập trái tim hay yêu đến ngây dại lý trí. Tất thảy những cảm xúc đó giờ sẽ hòa nhịp cùng nhau.
© Bích Hiên - blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Mưa nghịch mùa
Nếu cả đời này, bạn chưa từng rực rỡ, vẫn hãy can trường bước tiếp những mùa đau thương để mỗi ngày là một hành trang mạnh mẽ. Cánh hồng yếu đuối trước bão giông nhưng lại mạnh mẽ đến lạ khi được hông khô qua bao mùa gió bất.
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.








