Biển dạt dào vỗ còn em dạt dào thương
2017-01-14 01:30
Tác giả:
Ngày em buộc mình phải quên anh
Trong quanh quẩn phố phường
Em một mình về phía biển.
Sóng biển đi một hành trình dài để duy nhất một lần vỡ tan vào bờ đá nhấp nhô xếp tầng ngoài bở biển. Âm thanh nghe dào dạt mạnh bạo cuồng nhiệt mà thất vọng. Bờ đá lặng im, xếp tầng vững chãi trước tiếng gọi vời vợi từ biển khơi
Từ khi nào người ta lại viết lên bài ca về biển, những bài thơ tình về sóng. Nhưng thất vọng là âm thanh mãnh liệt đau đớn mà bờ đá vẫn trơ trọi lạnh lùng, vô cảm đến tàn nhẫn trước những con sóng cứ cuồng nhiệt vỗ về. Như chúng ta chỉ mình em nhìn anh xa vời, lòng thổn thức con sóng đã trải qua cả hành trình dài để ôm trọn bờ đá mà chỉ nhận lại câm lặng.
Tiếng gọi từ biển vời vợi trên sóng, ly nước lạnh ngắt trên bàn và người vô vọng nhìn về phía biển.
Lần đầu ta gặp nhau trong thành phố, chiếc điện thoại hai ta nghe tiếng nói của nhau để lần tìm nhau trong dòng người qua lại trên phố. Người con trai trong bộ áo phao đen cùng chiếc kính cận ngơ ngác nhìn. Lòng hồi hộp cùng sự tò mò lần đầu ta gặp gỡ.
Những lúc trong cái lạnh giá của mùa đông mà ánh đèn đường soi cả một màn sương muối bay nhẹ tênh trên ngả đường. Em ngồi đằng sau xe anh, cảm giác có một bờ vai rộng phía trước che chắn gió mùa đang thổi ngược chiều con đường ta đi. Đôi khi ta lần đầu chạm vào trái tim những rung động mới thấy thứ ta cần là hơi ấm. Em đưa tay chạm vào bờ vai anh nhẹ nhàng, chiếc xe đi qua con đường ngập gió.

Tình yêu là khi một kẻ rung động trước sự ân cần của người khác. Chỉ là khi cô đơn vô cớ tìm ta trong chuỗi ngày tuổi trẻ làm ta sợ. Chỉ khi một ngày tin nhắn từ anh không đến, một ngày không còn người con trai đứng đợi dưới ánh đèn đường vào mỗi tối thứ bảy. Nhớ đến đau lòng rồi chợt nhận ra mình đã yêu, yêu anh, yêu cả những hồi ức giữa chúng ta mà giờ mình em trong cô độc với những bước chơi vơi nhìn về phía biển.
Tin nhắn từ anh thưa thớt dần, mỗi tối thứ bảy ánh đèn đường sẽ chẳng soi bóng anh đợi. Anh không hay biết em đã phải trả bao nhiêu nước mắt cho những mơ mộng mình tự bịa ra, anh hững hờ cầm tay người khác không có em trong tâm trí, em trao chân thành rồi nhận lại niềm đau.
Như tiếng gọi vời vợi từ biển khơi vang mãi, sóng biển ồn ào mãnh liệt mấp mô cả hành trình để ôm trọn những mỏm đá câm lặng, mãnh liệt và khát vọng nhưng vẫn chỉ là những âm thanh thét gào từ biển vẫn mãi nhận lại sự lạnh lùng vô cảm.
Chiều hôm trước, một kẻ đơn phương đeo chiếc balo nhỏ gọn gàng trên chuyến tàu về phía biển. Em bỏ lại thành phố nơi chúng ta đã có bao nhiêu kỷ niệm vì không thể đủ dũng cảm để một mình đi trên con đường ta hay đi, những góc phố vắng lặng hai ta ghé chân. Đôi mắt bần thần cho đến khi thấy khoảng mênh mông gập gềnh sóng biển, lòng trống trải bị bỏ rơi trong cô độc. Hóa ra những ngày ta sợ cô đơn, ta chọn một người để bịa ra nghĩa thương yêu. Đôi khi có những kẻ hững hờ cùng người mình yêu dạo bước trên phố cùng bao hứa hẹn, kẻ đơn phương ôm cô độc nhìn hi vọng xa xăm. Em đã quen với cảm giác chơi vơi khi đổ tầm nhìn xuống sâu thẳm những gềnh đá vô cảm trước những âm thanh dạt dào từ sóng, trong vô vọng từ chúng ta. Đêm một mình nằm trong căn phòng im lặng, tiếng sóng mệt mỏi nghe thất vọng ngập ngừng vào ô cửa. Làm sao có thể ngủ yên khi khóe mắt cay nồng, khi biết đến ngày mai là ngày ta cô độc một mình trong niềm đau không thể dứt.

Đứng trên những gềnh đá câm lặng nhìn mặt trời mọc về phía mênh mông, ánh sáng bình minh vời vợi về. Lòng thấy nhẹ tênh, những nỗi đau âm ỉ ngày cũ, nụ cười vô thức trước cảnh bình minh tuyệt đẹp in lên biển mấp mô những sóng duyên dáng gợn lên mặt biển xanh thẳm. Cuộc sống bên ta bao điều tươi đẹp, nhận ra em đã quá buộc mình trong hi vọng về chúng ta để bỏ quên bao điều tươi đẹp quanh mình.
Nhớ những làn gió mạnh bạo thổi về cùng con sóng vào những con đường ngoại ô, những lần rảo bước trên những con đường xa lạ chợt thấy biển xa xăm, man mác qua làn áo. Những lúc tà áo tung bay lúc một mình ngồi trên bờ biển, con gió thổi những luồng manh bạo. Thấy mình nhòa đi khi con gió đi qua, đứng yên ngược chiều gió thổi mà vẫn vững vàng hòa cùng gió. Tiếng gọi vời vợi từ biển khơi bao quanh kẻ đơn phương những giây phút bất ngờ, như tỉnh dậy sau một giấc mơ không thuộc về mình.

Ngày trở về thành phố, em nở một nụ cười tươi nhìn về phía biển. Những con sóng ồn ào lang thang trên những con đường gập ghềnh xa xăm và ánh nắng trải dài. Chiếc điện thoại đã lưu những tin nhắn của chúng ta mà em giữ lại như để trân trọng. Anh còn đâu đó trong lòng nhưng em buộc phải đi tiếp, buộc phải cười để nhận ra cuộc sống quanh mình, em đã nhận ra cô đơn không đáng sợ khi cô đơn là để ta tự lục tìm hạnh phúc.
Em trở về thành phố nơi ký ức còn lại, chỉ khác là em khong còn buồn khi đi qua những nơi mang bao kỷ niệm. Em đã bắt đầu khám phá trên những con đường, tĩnh lặng một mình yên bình trong một quán café nào đó để cảm nhận cuộc sống xung quanh. Rồi em sẽ mỉm cười chấp nhận cô đơn, mỉm cười lướt qua anh mà lòng ráo khoảnh những yêu thương. Vì em không còn hi vọng gì giữa chúng ta nữa, em chỉ còn hi vọng vào chính em, hi vọng em sẽ là chính em trên con đường, hi vọng em sẽ tìm thấy hạnh phúc nơi em thuộc về.
Kẻ đơn phương chập chững bước từ niềm đau nay thức dậy vào mỗi sớm mai, hít thở bầu không khí trong lành, ngắm nhìn ánh sáng rạng rỡ trên chân trời ngày mới.
© Đỗ Nguyên Minh – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hóa ra anh vẫn yêu em
Có một tình yêu âm thầm, không phô trương nhưng chúng len lỏi từng ngày từng giờ mà tôi chẳng nhận ra, để rồi làm bản thân và anh, người chồng của tôi tổn thương rất nhiều. Chúng tôi kết hôn được 4 năm, có hai con, một gái một trai xinh xắn và đáng yêu. Thế nhưng, tôi lúc nào cũng nghĩ chồng chẳng thương tôi.
Chị em có 3 nốt ruồi này chớ dại mà tẩy, đây là "kho vàng" trời ban càng già càng giàu
Nhiều chị em vì muốn có làn da trắng sứ không tì vết mà vội vàng đi tẩy nốt ruồi, vô tình đánh mất cả tài lộc trời ban. Nhân tướng học chỉ ra rằng, có những "điểm đen" trên gương mặt lại chính là "ngọc ẩn", giữ lại thì phú quý, xóa đi thì tiếc nuối cả đời. Tuy nhiên, nếu nốt ruồi mọc sai chỗ, nó lại trở thành nguồn cơn của thị phi, sóng gió.
Nhà có hoa ti gôn ( Phần 2 )
Một lần nữa, tôi nhận ra: chữa lành… không phải là thay đổi mọi thứ ngay lập tức, mà là ở lại và không quay lưng đi nữa.
5 con giáp được quý nhân trải đường nhiều nhất tháng 2, đi đến đâu lộc lá nảy mầm đến đó
Tháng 2 về mang theo chút mưa xuân lất phất và hơi thở ấm áp của đất trời. Đây không chỉ là khoảng thời gian vạn vật sinh sôi mà còn là lúc vận khí xoay vần, mang đến cơ hội "đổi đời" cho những ai biết nắm bắt. Hãy cùng xem vũ trụ đang gửi tín hiệu may mắn đến những con giáp nào trong tháng này nhé.
Những ngày chờ đợi hóa thành ký ức
Ở nơi phương xa ấy, liệu người có nhớ đến ta như ta nhớ người? Hay là tại ta đa tình, tự nhớ rồi tự thương, tự làm tổn thương mình rồi tự trấn an mình rằng sẽ ổn thôi. Vậy là hết yêu, hết nhớ, hết thương, hòa giải với quá khứ, chấp nhận với thực tại: Mình xa nhau…
Người ta hỏi em thế nào là hạnh phúc, em kể về những ngày tháng có anh!
Anh không hề biết rằng, từ ngày anh rời đi, trái tim em vẫn lặng lẽ tìm về chính mình, chờ đợi một ngày tái ngộ – dù em hiểu, có những cuộc gặp chỉ còn tồn tại trong ký ức.
Hạnh phúc đón xuân
Ai rằng đời chẳng đẹp tươi? Mai vàng trước ngõ đang cười đón xuân Gió đưa mát rượi trong ngần Lo chi "hai sáu" gian truân nát lòng.
Lỗi tại em hay là anh
Nếu yêu một người mà bạn luôn cảm thấy tự ti và thua thiệt với người ấy về bất cứ thứ gì thì chắc chắn rằng bạn đã yêu sai người rồi. Bởi nếu thật sự yêu nhau thì những khuyết điểm và hoàn cảnh xung quanh của hai người không là vấn đề gì cả. Chỉ là người ấy có thật lòng yêu bạn hay không mà thôi? Không ai mà thiếu người này không sống được cả. Miễn bạn cảm thấy bản thân bạn hạnh phúc là được.
Giữa mùa đông lãng mạn nhất, em chờ đợi một phép màu mang tên tháng 12
Giữa mùa đông tháng Mười Hai, một cô gái chậm rãi đi qua những ký ức cũ về một tình yêu đã từng rất sâu. Trong cái lạnh và những góc phố quen, nỗi nhớ hiện lên dịu dàng, không còn đau đớn. Khi mùa đông trở lại, cô học cách buông tay, để những gì đã đi xa được ở yên trong ký ức, và lòng mình thì dần ấm lại.
Đứa trẻ bất hạnh có trái tim ‘tròn đầy’
Suốt những năm tháng trẻ thơ, tôi đã từng nghĩ mình là đứa trẻ bất hạnh nhất thế gian này. Vì sao ư? Vì trong tâm trí non nớt khi ấy, tôi là một con bé khác biệt và tự ti so với bạn bè đồng niên.






