Qua rồi tháng năm
2014-08-08 01:10
Tác giả:
Hoa phượng mùa này đỏ rực một góc sân, những chiếc lá màu xanh cũng thay cho cánh hồng, cánh đỏ. Đó phải chăng là dấu hiệu của tháng năm? Hay là dấu hiệu của mùa chia tay sắp về?
Tháng năm đến thật rồi em nhỉ? Em có thấy không những cơn mưa hè bắt đầu xuất hiện. Chúng như vội vả hơn, cuống quýt hơn dường như lo sợ một điều gì đó sắp xảy ra. Em có nghe trong gió tiếng mấy chú ve sầu bắt đầu râm ran những bản nhạc tình ca lúc trầm, lúc bỗng trên thân cây ngoài kia không? Thật sự rất da diết, da diết đến nao lòng em ạ. Em có nghe mùi gì vừa thoảng qua đây không? Mùi mực ấy em ạ! Đó là mùi mực tím còn đọng lại trong vở, trong nhật ký và ngay cả trong trang lưu bút của anh, em và tất cả bạn bè của chúng ta. Màu mực nghiêng nghiêng theo từng dòng chữ, màu mực đi theo ta những tháng năm của tuổi học trò, mùi mực thơm mà anh đã chọn rất kỷ, lựa rất lâu để viết nên bản tình ca dành tặng em.

Em còn nhớ con đường này không? Chúng ta đã đặt cho nó cái tên là “Con đường mưa chuồn chuồn”. Cái tên ấy nghe thật ngồ ngộ mà đáng yêu ghê em nhỉ? Lúc ấy, em ngây ngô hỏi anh “ Vì sao là đường mưa chuồn chuồn” vậy anh? Anh không trả lời em mà vội chạy ra xa, đưa tay lượm những quả trò rơi trên đất rồi hất lên bầu trời cho chúng bay theo gió. Anh nói: “ Em thấy không, mưa chuồn chuồn đó.” Kể từ ngày ấy, em, anh và đám bạn thích đạp xe về dưới con đường ấy, có hàng cây trò rợp bóng dưới chân ta. Lúc ấy, em vội xuống xe, chân đi hài, áo dài trắng tinh mái tóc thề buông thả trong gió bay bay. Ôi, người con gái anh yêu sao mà duyên dáng và đáng yêu đến lạ thường. Gió trêu đùa tóc em bay bay, làm bước chân em vướng víu, em nghiêng người dang tay ra bắt lấy quả trò đang rơi. Bất chợt, em thoáng buồn. Tôi chạy lại hỏi em.
“Có gì hả em?”
“Có quả trò rơi qua kẻ tay của em mà em không sao bắt lấy kịp. Em sợ sẽ còn nhiều điều giống như quả trò kia lại rơi qua kẻ tay của em qua một lần nữa.” Em trầm mặc, không nhìn thẳng vào tôi.
Tôi chợt hiểu ra ý của em. Phải, trong cuộc đời của mỗi con người có rất nhiều thứ mình để rơi qua kẻ tay như thời gian, cơ hội và nhiều thứ khác nữa. Nhưng có những điều chúng ta nên để nó rơi vì nếu nó không thuộc về ta mà cố công níu kéo kì kèo nắm lại, giành lấy thì một ngày nào đó nó cũng rời khỏi ta mà ra đi. Tôi biết em đang nghĩ gì trong ánh mắt ấy. Em sợ chia ly. Đó dường như đã là quy luật mà đã là quy luật thì sao ta có thể thay đổi đây. Giá như tôi có phép màu thì chắc là sẽ được. Tôi nhìn vào mắt em, siết nhẹ lấy bàn tay như trấn an nỗi lòng của em, cảm xúc của em.
Ừ thì đã là tháng năm. Là một tháng trong mười hai tháng của đất trời. Vậy sao trong lòng tôi nhiều suy nghĩ, nhiều cảm xúc quá! Hàng ghế đá dưới sân trường còn đọng lại bóng dáng của đám bạn thân sau mỗi giờ ra chơi xúm xích bên nhau nô đùa. Trên bục giảng còn đọng lại tiếng thầy, dáng cô khi mỗi giờ lên lớp. Từng chỗ ngồi, từng vị trí như là lãnh thổ của mỗi đứa mà cứ ngồi nhầm chỗ là lên tiếng “ Chiến đấu giành lại giang sơn”. Nói thì nói vậy chứ có đứa nào dám hành động gì đâu. Vì ai cũng biết câu “ Gà cùng một mẹ, chớ hoài đá nhau” đó thôi.
Và rồi tháng năm cũng đi qua, chúng tôi chia tay nhau trong ngày tốt nghiệp, hẹn sẽ gặp nhau trên bến tàu mang tên là Đoàn tụ. Từng giọt nước mắt rơi trên môi đăng đắng, cổ họng nghèn nghẹn mà không sao thốt nên lời. Chúng tôi chỉ nhìn nhau, ôm nhau trong cái siết tay thật chặt, thật da diết đến độ là luyến lưu. Chúng tôi gửi nghìn lời chúc, gửi nghìn cái thương cho nhau qua mỗi dòng lưu bút.
Mùa phượng về rồi phượng cũng qua nhanh
Còn trong tôi mối tình đầu ngây dại
Em hồn hậu, ngây thơ cười e ấp
Như phượng hồng vương sắc lại môi ai.
Tháng năm đến. Phượng hồng càng thêm thắm
Trên lưng người, trên dòng chữ ngày xanh
Ai đạp xe chở hoa về qua phố?
Làm em cười, làm em cũng mộng mơ.
Rồi tháng năm nhón gót bước qua nhanh
Bỏ lại em và tôi nhìn ngơ ngác
Có phải chăng tình người như ban phát
Chút ngọt ngào, ấm áp buổi đầu yêu.
Hành trang cho tôi bước vào ngưỡng cửa đại học là những ngày tháng của tuổi học trò, là mối tình đầu ngây thơ, trong sáng như nắng sớm đầu thu, là những kiến thức mà thầy cô đã tâm huyết một đời, chắt chiu qua từng tiết học, là tình yêu của mẹ, lòng tin nơi cha cho tôi vững bước đi qua sóng gió, chông gai của cuộc đời. Và sẽ còn đó những quả trò khẽ rơi qua kẻ tay mà ai đã đuổi bắt trong mỗi buổi chiều về.
- Đặng Thị Liền
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.



