“Ông ơi, cho con cây cà-rem với!”
2014-08-27 01:00
Tác giả:
Với thế hệ chúng tôi, trưa hè nắng nóng mà có được một cây cà rem mát lạnh là coi như được lên thiên đường. Ở cái thời còn bé tí ấy, lại sống ở vùng quê, tủ lạnh dường như là một thứ xa xỉ mà hầu như chả đứa nào biết đó là cái gì, đá lạnh còn phải đi mua huống gì là kem.
Hồi ấy, ở xóm tôi có một ông già, hằng ngày vẫn đạp xe chở theo phía sau là một thùng cà-rem lạnh đủ màu sắc mà đứa nào cũng yêu thích. Không dùng loa phát như bây giờ, chỉ là những tiếng leng keng lanh lảnh của chiếc chuông nhỏ, dù rất nhỏ nhưng bọn con nít trong xóm tôi vẫn nghe ra được: “Cà-rem kìa tụi bây”. Chiếc xe đạp cũ kĩ được vây quanh bởi một đám con nít ranh, mồ hôi nhễ nhại vì chơi, đầu trần chân không cầm trên tay đủ mọi thứ để được một cây cà-rem. Cà-rem ngày đó chỉ 500 đồng là một cây to bự, nhưng tụi con nít xóm tôi ít khi nào dùng tiền mua, mà chủ yếu là đổi đồ. Nhiều thứ, tạp nham đủ loại, nào là dép đứt, nồi hư, lông vịt, lông gà, chai lọ… đủ thứ kiểu, nhưng ông vẫn nhận hết và cắt kem cho chúng tôi. Nhiều khi tụi chúng tôi còn ăn nợ nữa kia nhưng ông vẫn bán như thường. Không biết vì mua quen hay vì tụi nhóc này dễ thương mà có khi ông còn khuyến mãi thêm vài cây để mà cả bọn giành nhau chí chóe cả trưa hè.

Cà-rem là một món quà quê giản dị, đơn sơ. Thời đó chỉ làm bằng sữa và đậu phộng ran giòn, ăn vào mát lạnh, béo ngậy vị đậu, thơm lựng mùi sữa bò, cầm trên tay liếm lấy liếm để sợ chảy dưới nắng, thành đủ hình thù khác nhau. Có đứa tài lanh ăn vội ăn vàng lạnh tê cả lưỡi cũng không sợ chỉ lo ăn cho chóng rội cắn trộm của tụi bạn vài khẩu rồi cười ha hả, làm mấy đứa kia khóc không ra nước mắt.
Con nít xóm tôi lớn lên cùng tuổi thơ vui vẻ với bò với trâu, với cánh diều, với ruộng đồng và đặc biệt với cây cà-rem mát lạnh. Bây giờ, hiện đại hơn, kem cũng nhiều loại hơn, nhiều loại ngon, đắt tiền nhưng vẫn thèm lại tiếng chuông lanh lảnh ấy, thèm cây cà-rem béo ngậy ấy. Những lần nghỉ ngơi, về lại quê nhà, vẫn ông già ấy, vẫn chiếc xe ấy, vẫn tiếng chuông ấy, nhưng dường như con nít bây giờ ít thèm hơn, vả lại tụi nhóc khi nào giờ cũng đã lớn, mỗi đứa một nơi, chỉ có tôi đôi khi vẫn gọi: “Ông ơi, cho con cây cà-rem với!”.
· Phạm Ngọc Hà
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?
Nơi đây có bình yên (Phần 2)
Có những đêm học bài xong, tôi nằm nhìn lên trần nhà và tự hỏi giờ này anh đang làm gì. Có lúc tôi nghĩ xa hơn, nếu giữa tôi và anh có một mối quan hệ khác thì sao, rồi lại tự giật mình vì nhận ra một người như anh có lẽ sẽ không bao giờ để ý đến một người quá yên lặng như tôi.



