Nữ nhi tình trường
2022-10-16 01:20
Tác giả:
Mộ Hạ
blogradio.vn - Hình bóng người ta thương trong tim trải qua năm dài tháng rộng càng trở nên quá mức sâu đậm, đến mức dù cho có khoét tim ra cũng không thể phai mờ.
***
Thời Châu ta là nữ tướng duy nhất của vương triều, sau mấy năm lập được đại công quay trở về thì hay tin người trong lòng đã thành hôn. Ta tuân thưởng gả vào phủ Thái tử, lí do chính là để có cơ hội ở cạnh bên bóng hình ấy. Ngày xuất kiệu mưa bay lất phất, vốn trước đây ta luôn tin "ngày đại hôn nếu trời mưa sẽ hạnh phúc cả đời", dù đối phương không phải là người mỗi đêm đều mơ thấy, nhưng nghĩ đến việc chẳng mấy chốc sẽ gặp mặt thì môi nhỏ liền cong lên. Hình ảnh tân nương áo đỏ xuất giá vốn mĩ miều, nay lại càng vì nụ cười bẽn lẽn của thiếu nữ mà rạng rỡ hơn.

"Nhất bái thiên địa, nhị bái cao đường, phu thê giao bái!"
Đôi phu thê cùng nhau thực hiện tam bái trong pháo đỏ vang trời. Ta trông thấy người hòa lẫn trong đám đông, vẫn là gương mặt ngày nào, ánh mắt ôn nhu gợn sóng. Ta thề với bản thân, nếu đây không phải là định mệnh của đời mình, thì ta vốn dĩ chưa từng sống qua giây phút nào.
Thế mà lại không bao giờ nghĩ đến bộ y phục đỏ lộng lẫy được mặc trong đêm tân hôn hiển nhiên cũng không dành cho người mình muốn. Vốn nổi danh là mỹ tướng, ngày hôm nay còn cố tình trang điểm diễm lệ để người ngắm nhìn, vậy mà lại qua tấm màn che mặt thoáng thấy hình bóng cô đơn quen thuộc nơi cửa phủ. Ta liền bật dậy chạy đến bên người, khoảng cách gần ngay trước mắt nhưng chẳng thể với tới, ta tiến người lùi, chưa kịp cất tiếng gọi cái tên đã luôn miệng từ lúc vừa biết nói. Người quay đi để lại khoảng không lạnh ngắt, đêm tân hôn lòng lặng như nước, những gì đẹp đẽ nhất của ta đêm nay dành cho một người, nhưng người đấy lại không phải là người đầu giường cộng chẩm cùng ta.
Vì một nụ cười của mỹ nhân, ta từ chim ưng chốn sa trường hóa làm họa mi trong lồng kính, bắt đầu những ngày tháng hậu cung thị phi, những buổi tản bộ Ngự hoa viên nhàm chán, đối vần thơ vô nghĩa, tất cả chỉ để âm thầm theo sát bảo vệ người. Thái tử phi bị hạ độc, Thái tử đinh ninh là ta hãm hại, sau khi phạt trượng lại bắt ta phải sắc thuốc chăm lo nữ nhân trên giường bệnh thâu đêm suốt sáng. Nhưng dù gì cũng chỉ là một cô nương, giây phút gặp gỡ ngắn ngủi mỗi ngày đều có thể đem tất cả cứng rắn của ta hóa thành nước. Được ban thưởng ngọc quý liền tìm cớ đem đến cho người xem cùng, giữa đường không cẩn thận làm vỡ, người an ủi ta, còn hứa sau này sẽ tặng cho ta cái khác, vui cười với nhau cả đêm dài, như đôi tri kỷ già nhiều người ghen tỵ.
Buồn vui thay nhau tiếp diễn, yến tiệc trung thu linh đình, trên sân khấu, người gảy đàn, ta nhảy múa khúc "Tứ nhãn lưỡng khỏa tâm" cùng nhau sáng tác trước đây, trăng đêm rằm như soi sáng tấm lòng đôi trẻ. Âm nhạc bánh trà cùng tiếng cười nói tạo thành tạp âm hỗn loạn, lòng chúng sinh phức tạp khác biệt, nhưng trong khoảnh khắc ấy, ta và người đều chỉ biết đối phương là duy nhất, là sự tồn tại vĩnh hằng của nhau.
.jpg)
Hình bóng người ta thương trong tim trải qua năm dài tháng rộng càng trở nên quá mức sâu đậm, đến mức dù cho có khoét tim ra cũng không thể phai mờ. Tháng bảy năm nay bọn ngoại xâm ồ ạt muốn xâm chiếm bờ cõi, tình thế đất nước nguy kịch, ta liền phụng lệnh ra trận biên ải. Dẫu là nữ nhi, khi mặc giáp đều khiến các sĩ tử trầm trồ thảng thốt, ai không phục, ta đều giải quyết gọn gẽ.
Sau khi ta đến chiến trường không bao lâu thì cũng đến ngày Thái tử đăng quang kế vị. Dù đang ngồi trên khoảng đất trống tràn ngập mùi máu tanh, thây xác chất thành đống mà ta vẫn có thể mường tượng ra khung cảnh người khoác bộ y phục ta may tham dự buổi lễ đăng quang nơi kinh thành xa vạn dặm. Một lần quân doanh thất thủ, ta bị kẻ địch bắt làm tin, gần như trở thành một phế nhân, gió đưa hương tanh nồng của máu bay khắp tù lao, ta chợt giật mình tỉnh ngộ, hơi thở thoi thóp cuối cùng bỗng được tái sinh vì nụ cười như ánh ban mai in trong trí nhớ.
Mười tám năm chinh chiến trên sa trường, ngày "nữ tướng Thời Châu" toàn thắng trở về đã đến, có nhiều thứ đổi thay. Ví như phố phường thiếu đi vài gian hàng cũ rộn rã hơn xưa, hay tin người luôn bên cạnh người đã mất. Lòng ta, không vui không buồn.
Hoàng thượng băng hà, ngôi vương trao lại cho tiểu hoàng tử, ta nắm tay người đi về phía núi cao sông dài với gốc cây dương liễu thoáng nghe mùi dành dành thanh mát, bóng hai cô nương cùng nhau vui đùa ngày nào vẫn còn hiện rõ, đây chính là nơi mà ta đã bảo vệ suốt bao lâu. "Tỷ nhìn xem, đây chính là thiên hạ mà Thời Châu muội đã giành cho tỷ, cả giang sơn này chính là sính lễ!"
Có một điều muội chưa nói với tỷ, ngày biết tỷ vốn thơ ngây lại vào cung làm Thái tử phi, muội đinh ninh rằng sẽ đi cùng để bảo vệ tỷ. Còn cái nhan sắc này, hại chết một mình muội được rồi, không cần có thêm nạn nhân!
© Mộ Hạ - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Blog Radio 774: Hạnh phúc chẳng phải của riêng tôi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.






