Nỗi niềm của phố
2021-09-09 01:10
Tác giả:
Phạm Thúy
Phố bệnh rồi, người đừng có rời đi
Về với quê mà chẳng một lời sau cuối
Người từng bỏ quê để bập vào đắm đuối
Chọn phố rồi, sao nỡ lại chia li?
Quê bây giờ cũng đâu có hờn chi
Đâu có trước sau những lời oán trách
Phố mệt nhoài, bờ vai không trọn gánh
Người chẳng một lời, lẳng lặng ra đi.
Phố bây giờ đâu còn nữa sân si
Đâu chanh chua hay dỗi hờn đáng ghét
Phố hiền ngoan, nép mình trong nắng
Chờ vá mỗi ngày mỗi vết thương đau.
Phố bây giờ nhịp thở cùng biết đau
Cựa mình thôi cũng thấy mình rớm máu
Phố bây giờ chẳng còn nổi cáu
Hà cớ gì người từ phố người ơi.
Người bây giờ dẫu có chơi vơi
Dẫu chẳng có gì ngoài buồn lo đáy mắt
Người nhớ quê, quặn lòng se thắt
Cũng đừng quay đi để phố một mình.
Phố bây giờ sợ lắm, chẳng lung linh
Chẳng đủ bao dung để chở che người nữa
Người hãy ngồi im, động lòng ẩn trắc
Những lúc vui cười cùng phố khi yêu.
Người đừng rời phố, dẫu đăm chiêu
Nhớ cuộn lòng những hàng cây năm ấy
Phố đang khóc, người có chạnh lòng nhìn thấu
Hay lại tần ngần nhìn phố, quay lưng?
Người đã từng cùng phố yêu thương
Cùng vẽ nên những lâu đài cổ tích
Phố yêu chiều cả khi đêm tĩnh mịch
Hạnh phúc này, người nhớ hay quên?
Phố tạm thời, có thể sẽ ngủ yên
Chờ một sớm mai để chữa lành vết xước
Người đừng vô tâm nỡ lòng từ khước
Những ân tình đã cùng phố sánh vai.
Một mai này phố lại hồi sinh
Sẽ cho người lung linh ngày cũ
Sẽ trả cho người đủ đầy tất cả:
Những hàng cây, góc cũ, mùa yêu.
© Phạm Thúy - blogradio.vn
Xem thêm: Đừng để ai đó phải đợi mình quá lâu
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Nhà có hoa Tigon (Phần 13)
Và tôi cũng hiểu: có những điều, dù đến rất muộn, nhưng một khi đã nói ra, thì không thể thu lại được nữa.
Nhà có hoa Tigon (Phần 12)
Nhưng có những thứ, dù lên bờ rồi, vẫn không rời khỏi hắn những mất mát không nói thành lời, và nỗi sợ phải nghèo thêm một lần nữa.
Bình minh lên, chúng ta rẽ hai hướng
Bước qua cổng sân bay, chúng tôi chính thức rời xa cái nóng của gió Lào. Tôi trở về Sài Gòn với những cơn mưa bất chợt, còn anh bay về Hà Nội trong mùi hương cốm mới và làn gió thu dịu nhẹ. Chúng tôi tạm biệt nhau bằng một cái ôm thật chặt cái ôm dành cho một miền ký ức, cho một thời thanh xuân đã từng có nhau theo cách mập mờ nhất. Khi hai chiếc máy bay cùng cất cánh, vạch lên bầu trời hai hướng ngược chiều, tôi hiểu rằng bình minh đã lên, và mỗi người đều phải đi về phía ánh sáng của riêng mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 11)
Và như vậy, tôi khép lại câu chuyện của mình ở đây không phải vì đã hết điều để nói, mà vì tôi đã không còn cần kể thêm để chứng minh rằng mình xứng đáng được sống.
Nhà có hoa Tigon (Phần 10)
Đêm đó, tôi đóng cửa hàng, đứng trước bảng hiệu còn mới, chữ sơn chưa kịp phai. Tôi đặt tay lên cánh cửa sắt, lòng rất yên.
Cuối năm lại nhớ Tết xưa
Tết này chắc con lại không thể ở bên cha mẹ nhưng con vẫn mãi luôn hướng về nhà, vẫn thèm được quay trở về những năm Tết tuổi thơ đầy ý nghĩa cùng gia đình mình.
Nhà có hoa Tigon (Phần 9)
Ở kiếp trước, tôi đã dành rất nhiều thời gian để cố hiểu người khác. Ở kiếp này, tôi hiểu rằng chỉ cần không tự phản bội mình, mọi chuyện còn lại đều có thể để yên.
Em thương anh, anh à
Tối nay, em sẽ lại ngủ thật ngoan, anh yên tâm nhé. Trong mơ, nếu anh đến, em sẽ không chạy về phía anh nữa, em sợ. Em sợ sẽ tỉnh dậy. Và đó có lẽ là cách duy nhất em còn yêu anh mà vẫn tiếp tục sống. "Em thương anh, anh à"
Nhà có hoa Tigon (Phần 8)
Tôi không mong đời mình dễ dàng. Tôi đã sống qua một đời đủ dài để hiểu rằng dễ dàng không phải thứ nên cầu xin. Điều tôi mong, chỉ là mỗi bước đi từ nay về sau đều là bước tôi tự chọn.
Mùa xuân tình yêu
Mùa xuân nào cũng đẹp Cũng rạng rỡ bên hiên Nụ hoa nào cũng đẹp Cũng lộc của thiên nhiên.
















