Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nỗi nhớ mùa đông

2012-11-22 15:38

Tác giả:



Lời tựa: "Đây là lần đầu tiên mình đón mùa đông ti xứ sở Kim Chi. Mình muốn chia sẻ những cảm xúc của mình về mùa đông xa xứ vì mình nhớ mùa đông Hà Nội, nhớ mùa đông Việt Nam. Nhớ những cơn gió bấc lạnh căm căm đang tràn về trên những nẻo đường".

Cành khô lá rụng lao xao
Lá vàng rơi khiến long nào ngẩn ngơ
Nỗi niềm xa xứ bơ vơ
Bồn chồn, thổn thức nhớ mong quê nhà.
Đêm khuya lạnh buốt thịt da
Ngoài hiên lất phất sương sa lạnh lùng
Ánh trăng vằng vặc không trung
Giọt buồn nhỏ lệ muôn trùng nhớ thương.

Cũng đã khá lâu rồi kể từ ngày mình sang xứ sở Kim Chi du học mình mới viết note, mình nhớ nhà và nhớ gia đình vô cùng. Mình nhớ mùa thu Hà Nội, nhớ những ngày nắng vàng rực rỡ, nhớ về những cơn gió héo may, nhớ những buổi sáng se lạnh đạp xe lang thang trên phố, nhưng có lẽ nỗi nhớ đó càng nhân thêm khi mùa đông tràn về bất chợt nơi xứ lạ.



Mùa đông bên này không giống như mùa đông Việt Nam. Mùa đông ở xứ sở Kim Chi trời rất rét, những cơn gió lạnh từng cơn quất vào da thịt làm mình thấy buốt lạnh. Từ khi xa nhà ở nơi đây, mùa đông về mình lại nhớ quặn lòng và buồn bã khôn nguôi , chỉ muốn về nhà ngồi bên bếp lửa, có mẹ có bóng cha đang ngồi uống trà.

Mùa đông bất chợt ùa về nơi đây làm mình nhớ vô cùng những ngày đầu đông Việt Nam, những kỉ niệm về những ngày đông xa ngái chợt ùa về theo ký ức. Mình nhớ về tuổi thơ với những củ khoai nướng, những bắp ngô luộc và mùi rơm mới bên bếp lửa bập bùng. Mình nhớ cnhững cái xuýt xoa cùng với đám bạn học túm năm tụm ba trong gió lạnh mùa đông. Mình nhớ những buổi một mình lang thang ngắm những cánh đồng mới thu hoạch, ngắm những gốc rạ xơ xác trong gió, ngắm những ngôi nhà nằm sát chân núi và nhớ lắm khói bếp nhà ai đang bay lên từ những ngôi nhà phía xa xa. Cảnh tượng như một bức tranh thủy mặc, bình yên êm ả đến nao lòng, như là nơi đất trời tiếp giáp nhau, như một chu kì tuần hoàn Xuân – Hạ - Thu – Đông và con người dường như nhỏ bé trong vũ trụ bao la rộng lớn.



Mình nhớ về những ngày đông heo hút ở quê, nhớ dáng mẹ tảo tần trong chiều đông giá lạnh. Nhớ chút nắng hanh hao khi đông về, nhớ những cánh đồng vàng rực hoa cải, nhớ cái lạnh như thấm vào da thịt khi nhìn ngắm những giọt sương mùa đông dọc trên những thửa ruộng mới thu hoạch. Mùa đông này, mình biết rằng mẹ sẽ nhớ mình lắm, mình biết rằng mẹ sẽ vẫn gọi điện nhắc mình mặc ấm khi đi làm, đêm ngủ nhớ quàng khăn…

Mình thấy nhớ những cơn gió tự mùa nào vẫn thổi đến miên man, rồi lại mưa, lại nồng nàn là phố. Nỗi nhớ lại đủ say, mùa đủ buồn lạnh buốt đôi bàn tay, bẽ bàng đi qua những tháng ngày đang sống thấy trời xanh ngủ trên vai lồng lộng, thấy những con đượng lặng lẽ hiền ngủ trong nắng mùa đông…

Hà Nội bây giờ lạnh không em?
Mùa đông đến trong đêm trời trở gió
Chẳng còn cơn mưa ướt đầy ngõ nhỏ
Khi tiếng bước chân xao xác gọi đêm về
Hà Nội mùa đông dài lê thê
Làm anh nhớ một nơi nào gần gũi
Một nơi thân quen với những điều ngắn ngủi
Để nhận ra mọi thứ vụt qua nhanh
Phố phường tấp nập cũng bỏ mặc anh
Con phố lặng im chẳng còn hoa sữa
Tất cả giờ đây còn lại là một nửa
Một nửa đại dương bão tố đêm ngày...
Chỉ còn lại anh và cơn gió heo may
Với cái lạnh của một chiều lạc bước
Với những gì mà anh không biết trước
Và với em, nhưng là của ngày xưa
Gió lạnh về, Hà Nội chẳng còn mưa
Không thấy tóc em một chiều ướt át
Hay những mảnh thư dại khờ rách nát
Phố vẫn lên đèn, lạnh lẽo trở về đêm…

  • Gửi từ Pham Ngoc Giao - ngocgiaofet@

Để những câu chuyện tâm sự, phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của Blog Việt và Nhạc Việt Plus bạn đừng quên duy nhất địa chỉ email blogviet@dalink.vn và trên website blogviet.com.vn - nhacvietplus.com.vn.

 
Click để tham gia và cập nhật những thông tin mới nhất, cùng chia sẻ cảm xúc bất kỳ lúc nào bạn muốn với những người cùng yêu thích Blog Việt nhé!

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top