Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nối lại chữ Duyên

2015-01-29 10:08

Tác giả:


Truyện Online - Giọng của anh vẫn vậy, không lẫn vào đâu được, giọng nói ấy vẫn luôn làm tim cô loạn nhịp dù là cách đây mấy năm hay là thời điểm hiện tại. Họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện và hai người quyết định cho nhau cơ hội trở lại, không cần biết ai đã đúng, ai làm sai, họ bỏ qua cho nhau tất cả để nối lại chữ Duyên đã đứt.

***

Là phẳng phiu bộ cảnh phục cho chị gái rồi treo gọn gàng trong tủ, cô về phòng, đóng cửa và lại mở cánh tủ quần áo của mình lấy ra trong góc một chiếc áo cảnh phục mùa hè vẫn in đậm dòng chữ màu vàng “V.V.N – B4C5 T38”.

Ngày nào cũng vậy, cứ mỗi lần cô mở tủ đồ lại lấy chiếc áo ấy ra nhìn. Đã gần ba năm rồi nhưng chiếc áo vẫn còn như mới nguyên không một nếp gấp. Trước đây, khi anh được nhà trường cấp cho bộ cảnh phục mới anh đã tặng chiếc áo cho cô chỉ vì một câu nói ngây thơ “Em thích cái áo này, cho em đi”. Vậy là từ đó, cô nâng niu chiếc áo như một món quà đặc biệt và cho đến tận bây giờ, ngày nào cô cũng mang nó ra nhìn ít nhất một lần đến nỗi chị cô đã không ít lần cằn nhằn “Hơn hai năm rồi, còn nhớ làm gì nữa, bỏ đi”.

Họ đã chia tay nhau cách đây hơn hai năm, nhưng cô chưa một ngày quên anh, làm sao cô quên được khi ngày ngày nghe chị cô, anh cô kể về công việc của những chiến sĩ cảnh sát, làm sao quên được khi mỗi lần ra đường cô lại giật mình thon thót lúc nhìn thấy bóng áo xanh quen thuộc ấy. Những ngày xa anh, cô nhớ anh và thương chính bản thân mình.

duyên, phận

Anh đã ra trường đi làm được gần 3 năm, còn cô mới chân ướt chân ráo bước vào công việc. Tốt nghiệp đại học, cô may mắn được công tác tại một cơ quan Nhà nước theo đúng chuyên ngành mà cô theo học ở trường Luật và công việc mà hàng ngày cô tiếp xúc lại càng khiến cô nhớ về anh nhiều hơn. Cô vốn là một kẻ yếu đuối nhưng lại luôn gồng mình lên, cố tỏ ra mạnh mẽ, vui tươi trước mặt mọi người. Ngày ngày đi làm, nhưng mỗi khi về đến nhà, ngồi một mình trong phòng lần dở lại những bức hình lúc xưa của hai người mắt cô lại ầng ậng nước. Cô không cho phép nước mắt của mình trào ra nên cứ nén nỗi đau của mình vào trong lòng. Mọi thứ cứ dồn lại, tích tụ trong cô và khiến cô trở nên lặng lẽ hơn, trầm ngâm hơn chứ không còn là cô gái ồn ào, cuồng nhiệt như trước nữa.

Đã 3 mùa đông không có anh, mỗi khi gió về cô cảm thấy lạnh không chỉ vì những cơn gió bấc rét buốt mà còn lạnh vì sự trống trải trong lòng và câu hỏi luôn dày vò con tim trong suốt những ngày tháng qua: anh đã quên cô?

Hôm nay rét cóng, cô mau chóng đến cơ quan và đóng kín cửa phòng. Chắc hôm nay trời lạnh quá nên mọi người đến hơi muộn, cô thầm nghĩ rồi đứng dậy pha một ấm trà nóng. Đang loay hoay với ấm trà thì có người gõ cửa, cô dõng dạc:

- Mời vào!

Có tiếng kéo cửa và một người thanh niên bước vào. Cô ngẩng lên và không giấu nổi sự bàng hoàng trên gương mặt, suýt nữa thì rơi cả ấm trà đang cầm trên tay. Người đứng trước mặt cô là N, đúng là anh, chỉ có điều trông anh chững chạc hơn rất nhiều, làm da cũng sẫm màu hơn nhưng gương mặt thì vẫn vậy không thể nhầm lẫn với ai khác được.

Cô cố gắng trấn tĩnh, cất giọng run run:

- Anh đến đây có việc gì không ạ?

Không giấu nổi sự bất ngờ, bối rối, anh sững người rồi lát sau mới đáp lại cô bằng một câu hỏi:

- Em, em làm việc ở đây à?

Thật ra là trước khi đến đây, anh đã tìm hiểu và được biết cô làm tại phòng này nên đã cố tình xin thủ trưởng đến đây để làm việc. Hai người nhìn nhau hồi lâu, trong ánh mắt không thể giấu nổi sự xót xa khó mà diễn tả.

- Anh, anh ngồi đây đi ạ, anh uống nước nhé. Cô vội vàng lảng sang chuyện khác rồi lại hỏi anh?

- Anh đến đây có việc đúng không ạ, em có thể giúp gì cho anh không?

- À, ừ. Anh đến xác minh, em vẫn khỏe chứ?

Đúng lúc ấy, mọi người trong phòng vừa kịp đến, cô vội chuyển hướng:
- Cả nhà đến rồi ạ, anh Huy ơi, có đồng chí bên cơ quan điều tra đến xác minh, đợi anh từ sớm đấy. Rồi cô quay sang anh:

- Bạn sang gặp anh Huy để làm việc nhé.

Cô nhanh chóng về bàn làm việc và cố tỏ ra bình thản tựa như hai người chưa từng quen biết nhau nhưng trong lòng thì đang nhói lên, sống mũi cay cay.
Xong việc, anh ra về nhưng vẫn nhìn cô bằng ánh mắt rất vội chất chứa bao điều muốn nói.
Chiều tối cô nhận được tin nhắn của một số điện thoại không tên nhưng số điện thoại ấy cô chưa từng quên dù chỉ là một giây phút: “Tối nay, 8 giờ anh có thể gặp em không Mai. Hồ Tam Bạc nhé, trời rất lạnh em nhớ mặc áo ấm và quàng khăn kín cổ nhé, em là hay bị đau họng lắm đấy”. Đọc đến đây, mắt cô rưng rưng, thì ra trong suốt những ngày qua anh cũng chưa quên cô, anh vẫn còn tình cảm với cô. Cô tự bảo với lòng mình như thế rồi lại tự vấn: liệu anh ấy còn tình cảm gì với mình không, hay chỉ muốn gặp để trao đổi công việc? Câu hỏi ấy cứ ám ảnh trong đầu khiến cô không thể tập trung làm việc.



Buổi tối, cô chuẩn bị sẵn sàng cho cuộc tương phùng giữa 2 người, cô mở ngăn kéo, lấy ra chiếc khăn đỏ mà anh đã tặng hồi cô học đại học năm thứ 2 cô lẩm bẩm: người ta bảo tặng khăn là chia tay kể ra cũng phải.

Quàng khăn, tô một chút son môi rồi dắt xe ra ngoài. Chị cô thắc mắc:

- Lạnh thế này, đi đâu?

- Em đi có chút việc, chị không cần đợi cổng đâu. Em cầm chìa khóa đi, có thể sẽ về hơi muộn.

- Trời lạnh, về sớm mà ngủ cho sướng – chị cô gọi với theo.

Cô suy nghĩ mông lung, suốt cả quãng đường, đến hồ cô dựng xe rồi đứng ngắm đường phố người người qua lại. Có nhiều đôi thanh niên nắm tay nhau đi dạo quanh hồ trong cái giá lạnh buốt tim làm cô cảm thấy chạnh lòng. Cô lại nhớ về cuộc trò chuyện với Thảo – cô gái hơn hai năm trước đã gọi điện cho cô, cuộc nói chuyện ấy cứ ám ảnh cô đến tận bây giờ.

- Chị có phải là Mai không, chị là bạn gái của anh N à, tôi là Thảo, học cùng trường sau anh ấy một khóa. Nghe nói chị là bạn gái à, chị nói là không phải đi, có đúng không? Tại sao chị lại làm như thế hả?

- Ừ, mình là Mai, bạn nói gì mình không hiểu?

- Chị lại còn nói không hiểu nữa à?

Mai im lặng rồi tắt máy, cô không hiểu chuyện gì đang xảy ra mặc dù trước đấy cô đã nghe phong phanh về mối quan hệ của N với một cô gái tên Thảo – nghe nói lúc ở trường anh tập võ bị gãy chân, trong khoảng thời gian ấy cô gái đó đã chăm sóc giúp đỡ anh rất nhiều. Lúc đó, Mai có cảm giác sụp đổ, hoàn toàn mất hết niềm tin và còn trách bản thân mình vì không thể đến trường chăm sóc cho anh được bởi quy định của nhà trường đâu có cho phép sinh viên ngoài ngành được ra vào tự do.
Hôm đó, cô và anh đã nói với nhau rất nhiều. Anh cố gắng giải thích nhưng với tính cách trẻ con ngang bướng Mai không chấp nhận bất cứ một lý do nào. Mặc cho sau đó anh hết lời giải thích, cô vẫn không chịu gặp anh thêm một lần nào nữa. Và...họ đã chia tay trong im lặng...

Cho đến tận bây giờ, cô vẫn luôn hối hận vì hành động đường đột, bất chấp của cô, nhưng vì lòng kiêu hãnh của một cô gái ngang bướng có chút lạnh cô đã quá lý trí và không chịu tha thứ cho anh. Cô luôn tranh đấu giữa lý trí và con tim. Vì quá lý trí nên cô đã để tuột mất tình yêu trong suốt quãng thời gian qua mà lẽ ra nếu biết mở lòng ra một chút thì cô đã không tự mình làm cả hai đau khổ.

Đang chìm trong mớ suy nghĩ lộn xộn trong đầu, cô nhận được tin nhắn:

“Anh xin lỗi, anh có việc gấp phải giải quyết, anh thực sự rất xin lỗi em, em về đi kẻo lạnh nhé”.

Đêm thành phố lấp lánh sắc màu, từng ngọn đèn soi xuống mặt đường bóng loáng, phản chiếu mặt hồ nước long lanh, có một cô gái mang tâm trạng nặng trĩu bước đi một mình trên con phố. Cô hiểu và thông cảm cho công việc mà anh đang làm, cô không trách mà thương anh nhiều hơn.

Cô về nhà, mở FB viết những dòng đầy tâm trạng. Đã 12h đêm, cô vẫn chưa ngủ được, điện thoại rung lên: “Em ngủ chưa Mai, anh biết là hôm nay em sẽ lại mất ngủ”.
Anh ấy vẫn hiểu cô như thế, vẫn ân cần, dịu dàng với cô như thế:

“Em sắp ngủ rồi” – Cô run run chạm nút send.

duyên, phận

Ngay lập tức, có cuộc gọi đến, cô phân vân rồi quyết định bắt máy. Giọng của anh vẫn vậy, không lẫn vào đâu được, giọng nói ấy vẫn luôn làm tim cô loạn nhịp dù là cách đây mấy năm hay là thời điểm hiện tại. Họ đã nói với nhau rất nhiều chuyện và hai người quyết định cho nhau cơ hội trở lại, không cần biết ai đã đúng, ai làm sai, họ bỏ qua cho nhau tất cả để nối lại chữ Duyên đã đứt.

Ngày hôm sau, anh dẫn cô đi biển, cô vẫn có sở thích kỳ lạ là đi biển vào mùa đông, tháo hết giầy tất và đi bộ trên cát. Cô nói rằng như thế mới cảm nhận được biển đẹp và lãng mạn như thế nào.

Biển hôm nay nắng ấm lạ lùng, hôm qua mới giá buốt mà hôm nay đã có nắng lên ấm áp. Trên bãi biển chỉ có hai con người nắm chặt tay nhau đi trên cát, tiếng cười lại rộn rã và cô lại trở về với cô của ngày xưa. Anh xoay người cô:

- Em nhắm mắt lại đi.

Anh rút trong túi áo ra một gói giấy báo nhỏ:

- Em mở mắt ra đi.

Anh đưa vào tay cô gói nhỏ ấy rồi nhìn thẳng vào mắt cô:

- Mai, làm người yêu anh nhé?

Cô mở gói hạt giẻ ấm nóng trong tay, mắt cô lấm lệ:

- Anh vẫn còn nhớ à? Nhưng mà có ai tỏ tình bằng hạt giẻ không hả? Phải có hoa, có nến trong khung cảnh lãng mạn chứ, chán anh quá, vẫn ngớ ngẩn như ngày xưa.

Anh bối rối gãi đầu gãi tai và ôm cô thật chặt, cô thủ thỉ:

- Em đùa thôi, thế này đối với em là lời tỏ tình ý nghĩa nhất rồi.

- Vậy, em đồng ý nhé, hãy tin anh thêm một lần được không Mai?

Cô nhẹ nhàng hôn lên má anh khẽ nói: Em tin anh!
  • Đào Mai Phương
Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vnblogviet.com.vn.

yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Vượt qua quá khứ tối tăm

Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.

Hẹn ngày mai trở về

Hẹn ngày mai trở về

Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?

 Giấc mơ ở bên kia biển

Giấc mơ ở bên kia biển

Ngày Khánh đặt chân đến làng Muối, một làn gió lạ thổi qua mái nhà nhỏ nơi Lan sống. Từ đó, ánh mắt Hải bắt đầu hướng về phía xa xăm, còn trong căn bếp quen, ngọn lửa ấm dần trở nên chập chờn. Giữa tiếng sóng vỗ êm đềm, có những điều đang đổi thay mà chẳng ai gọi tên được. Có lẽ, tự do đôi khi khởi đầu từ một cái ngoảnh mặt và để một người được ra khơi, phải có kẻ lặng lẽ neo lại bên bờ.

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ, ta chọn từ bỏ hay viết tiếp những ước mơ còn bỏ ngỏ

Thanh xuân dẫu có những ước mơ không thành thành nơi mà ta đành lòng ký gửi nơi”Đại lộ của những giấc mơ tan vỡ”, dù ta có chọn viết tiếp câu chuyện hay dừng lại thì nó vẫn là một phần ký ức đẹp, nó cho ta biết ở nơi gọi là” Mùa xuân của một kiếp người” ta đã dám ước mơ, dám thực hiện, dám bước tiếp…vậy nếu là bạn, bạn có chọn “ Viết tiếp những giấc mơ còn bỏ ngỏ ấy không??”

Bó rau giữa mùa gió núi

Bó rau giữa mùa gió núi

Bây giờ, giữa mùa gió núi, thầy Lâm đứng bên hiên lớp, nhìn lũ trẻ nô đùa, Hoa ôm con trai trên tay, lòng thầy thấy ấm áp hơn bao giờ hết. Dù thế giới ngoài kia thay đổi nhanh chóng, bản Tả Lùng vẫn giữ được nhịp sống chậm rãi, bình yên, nơi tình người và con chữ luôn song hành. Và trong trái tim thầy, mỗi ngày bình thường nơi núi rừng vẫn là một ngày đáng trân trọng, vì giữa những điều giản dị ấy, thầy tìm thấy hạnh phúc thật sự: gia đình, nghề giáo, và tình cảm mộc mạc của học trò.

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Hóa ra trái tim cũng cần được nghỉ ngơi

Tôi mong mọi người dù là Gen Z hay bất kỳ độ tuổi nào đừng để áp lực công việc, gia đình hay tình cảm khiến mình đánh mất bản thân. Khi cảm thấy không ổn, hãy cho mình thời gian rời xa. Và khi thật sự sẵn sàng, hãy trở lại và đối diện mọi thứ. Đừng để tâm hồn bị bào mòn bởi những điều tiêu cực. Điều tệ nhất chính là khi chúng ta không còn cảm nhận được bản thân nữa. Cuộc sống này… mong bạn hãy sống trọn vẹn cho chính mình.

Không thể níu giữ chân anh

Không thể níu giữ chân anh

Chúng ta gặp và đến với nhau là một cái duyên nợ từ kiếp trước thế nên đã hết duyên thì hãy buông tay nhau để bắt đầu cuộc sống mới chứ đừng cứ mãi đổ lỗi cho nhau hoài được và sống mãi trong quá khứ từng hạnh phúc ấy.

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Là cơn gió mang nỗi nhớ vể em

Giờ đây, anh vẫn sống những ngày bình thường đi làm, pha cà phê, đọc sách, và viết đôi dòng về những điều nhỏ bé. Chỉ là đôi khi, giữa bộn bề, anh vẫn dừng lại một chút… khi nghe gió lướt qua. Anh tin rằng, đâu đó ngoài kia, em cũng đang mỉm cười như ngày đầu tiên anh gặp.Và nếu có một kiếp sau, anh vẫn mong được gặp lại em dù chỉ để nói một câu, rằng cơn gió hôm nay vẫn mang nỗi nhớ về em.

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Những cơn gió mùa đông, một nỗi cô đơn đẹp

Hà Nội đêm nay – Thành phố đang lặng im, nhưng trong đó có một người đang cố gắng tìm lại bình yên.

back to top