Nỗi buồn của một game thủ
2009-04-14 11:00
Tác giả:
Blog Việt - Game ư? Các bạn nghĩ sao khi chơi game online?
Rất vui, nhưng với tôi nó đã làm cho tôi phí mất 2 năm trong cuộc đời. Khi tôi học lớp 12 và chỉ còn mấy tháng nữa là tới kì thi đại học thì game VL xuất hiện. Với thể
loại võ hiệp, nó đã nhanh chóng khiến tôi chú ý và "dính" vào. Nhưng với cửa ải quan trọng sắp đến, tôi đã dứt ra được và lao vào ôn thi. Không phụ công lao của mình, tôi đã đỗ đại học. Đó là niềm vui vô bờ của chính tôi và cả gia đình đặc biệt là bố mẹ tôi - những người đã tạo mọi điều kiện để tôi ôn thi.
2 tháng đầu ở giảng đường đại học trôi qua bình lặng, có những lúc tôi vào quán net, xung quanh mọi người vẫn chơi VL, tôi không quan tâm. Nhưng đến dịp tết Bính Tuất (2005) - khi đợt thi kì I đang tới, game VL cho đợt even (đợt even này có thể tăng exp – điểm kinh nghiệm khá nhanh)… Tôi lại lao vào chơi. Có thể nói đây là “bước ngoặt” của đời tôi bởi tôi chơi "chăm chỉ" - như lúc tôi ôn thi đại học vậy, tình trạng "sáng ngủ tối chơi", "ngủ thì ở bàn học, thức thì ở bàn phím máy tính" diễn ra liên tục nhiều tháng tiếp theo. Kết quả năm học đầu tiên ở đại học đó, tôi nợ 6 môn trong 12 môn thi - tôi bị đúp lớp. Tôi buồn, buồn lắm, nhưng lúc đó tôi nghĩ rằng mình “được quyền” đúp lớp sau khi qua đợt tuyển sinh thành công… rồi tôi cũng vượt qua được giai đoạn này. Nhưng những hình ảnh của VL với những đợt công thành, chiến bang, săn boss vẫn ám ảnh tôi - tôi lại chơi, chơi qua kì I năm 2 của năm thứ 1, chơi đến gần thi kì II tôi mới… sực tỉnh - tôi bỏ chơi. Tôi lao vào ôn cho kì thi diễn ra sau 2 tuần nữa . Trong 6 môn thi lại, tôi đã qua 3 môn nhưng thế vẫn chưa đủ để tôi có thể tiếp tục lên năm thứ 2, tổng kết điểm của tôi 4,9 - tôi lại đúp!
Tôi shock, đó thật sự là cú shock đối với tôi va bố mẹ tôi, tôi nằm lỳ trên giường suốt mấy ngày chỉ để ngủ cho quên cú shock đó (tôi không lao vào rượu vì tôi biết không thể quên nỗi buồn trong rượu được mà có khi lúc say đó mình có thể nói năng và làm những việc mà sau khi tỉnh nó sẽ dằn vặt mình suốt đời)... Tôi chán chường, cả ngày chỉ ở nhà, lúc đó bố tôi đã động viên: “...Bây giờ con không được từ bỏ, con mà từ bỏ là con thua, thua toàn diện đấy! Con phải tiếp tục học, một năm qua nhanh lắm, thấy chưa vèo một cái mà sắp đến tết Tây rồi, vèo cái nữa thì đến tết ta, vèo cái nữa thì đến hè thế là hết năm...".
Lúc đó tôi đã từng nghĩ "Tôi có thể thi lại đại học nhưng tôi đã bỏ 2 năm không đụng gì đến kiến thức cũ thì làm sao mà thi kịp năm nay, còn nếu để sang năm thi lại thì mình lại phí mất 1 năm nữa mà chắc gì mình có thể thi đỗ?”. Tôi thương mẹ tôi lắm (nhưng bà không biết điều ấy, không một ai trong gia đình tôi có thể biết vì trong gia đình tôi thể hiện là một đứa con ngang bướng, hay cãi lại mọi người… Nhưng mọi người đâu biết …). Và tôi quyết định tiếp tục học!
… Tôi đã vào lại game VL nhưng lần này không phải để chơi mà để xóa hết tất cả những tài khoản, những item trong đó. Tôi biết với những item tôi có nếu bán đi tôi có thể kiếm dc tiền triệu, nhưng tôi vẫn xóa..
Tôi đã quyết tâm và hiện tại tôi đang tìm lại những gì mình đã đánh mất, nhưng có vẻ tôi vẩn chưa dứt ra được hoàn toàn với thế giới game online. Thỉnh thoảng tôi vẫn vào những game mới, tôi vẫn chơi, 1, 2 tuần rồi bỏ.
Trên con đường tìm lại chính mình tôi thấy sao mà khó quá mặc dù hiện tại tôi vẫn nỗ lực, nỗ lực rất nhiều. Có thể tôi dốt nát, tôi thiếu bản lĩnh, tôi quá thỏa mãn với những gì mình đã đạt được mà đánh mất đi thời gian quý báu nhưng tôi đã đúng! Tôi đúng khi đã dừng lại đúng lúc! Dừng lại nhìn quãng đường mình trải qua tôi càng biết ơn bố tôi hơn, thương mẹ tôi hơn. Với người khác có thể họ nghĩ: "Thằng này ngu, chả có bản lĩnh gì cả, với những người biết nghĩ thì sẽ chơi một cách điều độ, không ảnh hưởng đến việc học mà vẫn có thú vui ở game, chỉ nên coi game như trò giải trí đừng nên quá đà, thỉnh thỏang vào chơi vẫn được". Nhưng với tôi, thế là quá đủ! Trong kinh Phật có câu: “Hồi đầu thị ngạn" - tôi nghĩ tôi đã hiểu rõ câu nói đó…
Gửi từ email của kas_copbeo
- Ý kiến của bạn về bài viết?
| Chia sẻ của bạn đọc:
Ho ten: Phạm Tiến Thông Ho ten: Bạn đọc giấu tên Ho ten: Nguyễn Ngọc Trúc Giang Ho ten: Do Le Phong Ho ten: Nguyễn Lê Quang Trường Ho ten: Nguyễn Trường Giang Ho ten: Thái Thế Duy Ho ten: Nguyễn Hữu Nhân Ho ten: Lê Tuấn Phương Ho ten: Đỗ Hữu Trọng Ho ten: KID Ho ten: *Tu_Do* Ho ten: Lương Hoài Linh Ho ten: EXCITER Ho ten: Chiphong Ho ten: Nguyễn Duy Quang Mình là ngưòi đã lớn tuổi cũng lao vào chơi nhưng không nghiền chơi VL mà đi tìm một ngưòi thắm thoát đã 2 năm, khi buồn rồi ngậm nghĩ lại thì thấy mình khờ dại quá, sao không lấy time chơi game mà làm chuyện bỏ ít cho đời, lại lao vào và say mê. Có nhiều người biện minh cho mình rằng, tôi chơi VL để tìm hiểu về nó hay 1 IT chơi để bổ sung công việc, toàn là nói xạo không. Khi đã lao vào là quên ăn quên ngũ thôi. Những gì mình dãn chứng trên đấy đều là sự thật, bạn là đàn ông tuôỉ đời còn nhỏ bạn phải biết quí .trọng tương lai của mình và Cha Mẹ bạn bè xung quanh điều ủng hộ bạn, họ kỳ vòng vào bạn lắm đấy. Hãy phấn đấu và đứng lên như 1 đàn ông đích thực nhé bạn. Một lần nữa chúc mừng bạn, cố lên nhé! Ho ten: Selina Ho ten: Trần Anh Tuấn Ho ten: Phạm Đức Thắng Ho ten: trần quốc dũng Ho ten: Vương Vũ Vi Ho ten: Long |
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.
Học đường - Lời thương, lời giận
Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.
Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này
Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.
Nơi đây có bình yên (Phần cuối)
Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.
Nơi đây có bình yên (Phần 3)
Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.
Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt
Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.
Yêu một người không biết mình là ai?
Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

