Nỗi buồn của mẹ
2016-10-04 01:05
Tác giả:
Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời..." (Ca dao)
Mấy hôm nay trời mưa nhiều, người mẹ già cứ đi ra đi vào nhìn trời rồi lại ngồi nói chuyện một mình:
- Trời trở gió, mưa to không biết vợ chồng thằng út trên Sài Gòn có sao không biết?
Ngoài khung cửa sổ, mưa rơi trên giàn mướp đắng nghe lộp độp, những trái mướp to nhỏ đong đưa theo chiều gió mà vị đắng của nó xem chừng không bằng nỗi cay đắng bà cố giấu trong lòng. Xen lẫn trong tiếng mưa, bài hát ru con bên nhà hàng xóm vọng lại:
Ầu ơ... ví dầu cầu ván đóng đinh
Cầu tre lắc lẻo, gập ghềnh khó đi
Khó đi mẹ dắt con đi
Con đi trường học, mẹ đi trường đời...
Ôi! Não nề quá. Bà lấy vạt áo lau những giọt lệ đọng trên đôi mắt nhăn nheo. Bà nhớ lại quãng đời một mình nuôi ba đứa con khôn lớn. Ngày ấy bà còn rất trẻ đã cắn răng chịu đựng đau khổ lắm khi người chồng vô trách nhiệm bỏ gia đình đi theo duyên mới. Thấm thoát mà câu chuyện xảy ra đã hơn bốn chục năm, lúc thằng út vừa tròn một tuổi. Bài học bà lĩnh hội từ trường đời nhiều vô kể! Niềm an ủi động viên bà đứng vững nuôi con, không làm điều dại dột chính là tiếng khóc của thằng út và ánh mắt của hai đứa lớn.

Những đứa con lớn dần theo nắng mưa mưu sinh của bà. Mồ hôi, nước mắt và cả nỗi buồn là bạn của bà mỗi ngày. Bà nuôi ba đứa con không chỉ bằng cơm gạo mà còn bằng tình thương, sự hy sinh vô bờ bến của người mẹ đơn thân. Vì con, bà từng nhiều lần từ chối hạnh phúc riêng bởi lý do thật đơn giản, với bà, các con là tất cả.
Các con bà lớn dần, đứa con lớn kết hôn, ra ở riêng, ngôi nhà vắng đi một chút, bữa ăn trống một chỗ ngồi. Hai năm sau, đến lượt thằng kế lấy vợ, cũng sống riêng. Ngôi nhà vắng thêm chút nữa, bữa ăn trống hai chỗ ngồi. Tình thương giờ đây bà dành hết cho thằng út. Nhiều đêm bà giật mình thức giấc giữa khuya, bà đi vén lại cái màn vì thằng út mê ngủ thò chân ra ngoài. Chiếc phản rộng bóng láng vì lưng nằm của ba đứa con bà, nay chỉ còn một đứa ngủ trở nên quá rộng. Rồi ngày mai thằng út lên Sài gòn học đại học, bà sẽ cô độc trong ngôi nhà này...
Hết bốn năm đại học, thằng út không về quê như đã hứa với mẹ. Nó xin được việc làm trong một công ty. Nó muốn làm người dân thành phố hoa lệ. Nó biết bà được hai anh nó quan tâm rồi, nên nó dồn hết tâm trí bon chen với đời, kiếm một địa vị, một cuộc sống giàu sang mà nó mơ ước sau khi rời xa mảnh đất quê mẹ nghèo khổ. Hai năm sau, nó xin phép gia đình cho cưới một cô gái con nhà khá giả. Người mẹ và hai anh đều vui cho đứa em đã trưởng thành và xây dựng cuộc sống riêng.

Với bản chất tháo vát, vợ chồng người con út của bà thành công hơn các anh mình. Họ trở nên giàu có, tậu được nhà lầu xe hơi, sinh được hai đứa con dễ thương. Khoảng cách với người mẹ già theo đó cũng tăng lên. Nhiều năm trời, bà không còn được nghe tiếng vợ chồng đứa con út cùng hai con nó bi bô trong nhà. Lúc nó chưa khá thì còn hay về thăm nhà, giỗ tết thắp nhang bàn thờ. Còn sau này, mỗi năm bà nhận được một số tiền mừng Tết thay cho sự quan tâm của vợ chồng nó. Bà già rồi, bà ăn uống bao nhiêu. Cái bà cần là tình cảm mẹ con. Người già như ngọn nến đã đốt nhiều rồi, bà thấy tủi thân vì cách cư xử của con cái. Giữa bà và đứa con cuối cùng bà sinh ra như có một bức màn ngăn cách.
Người mẹ bước đến bàn thờ tổ tiên, thắp lên ba nến nhang. Bà xin những người đã khuất phù hộ cho con cháu, nhất là cho một đứa ít nghĩ về bà. Chiều nay mưa nhiều quá, bà cảm nhận rõ nỗi cô đơn của người già. Bà tâm niệm vào tuổi xế chiều, mình có đau buồn cũng chẳng sao, chỉ mong các con cháu hạnh phúc là bà mừng.
...Người mẹ tóc bạc, mang nhiều bệnh tật thầm nghĩ vậy nên lại rơi nước mắt, bà đưa bàn tay gầy guộc lên ngực để ngăn những cơn ho. Ngoài kia vẫn mưa to gió lớn, mẹ ngồi một mình một bóng nghe tiếng mưa, nghe lời ru tha thiết như tiếng lòng của chính mình:
"Khó đi mẹ dắt con đi
Con thi trường học, mẹ thi trường đời..." (Ca dao)
Con ơi! Mẹ chẳng còn đủ thời gian để dắt các con đi qua muôn vàn chiếc cầu tre lắc lẻo trong cuộc sống này rồi...
© Hải Triều – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Về nhà thôi hạnh phúc đây rồi
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”
Yêu một người, là biết mình phải để họ đi
Đôi khi, yêu một người không phải là nắm giữ, mà là để họ đi, và vẫn có thể mỉm cười khi nhớ về họ.
Lưng chừng mùa nắng cũ
“Nắng sân trường, dư vị của thanh xuân.” Có lẽ ai cũng từng mang trong tim mình một chút nắng như thế, thứ nắng vàng nhạt của những buổi trưa vội vã, của tiếng cười bạn bè vang vọng giữa hành lang, của ánh mắt vụng dại chẳng dám nhìn lâu hơn một giây. Giờ đây, khi nắng vẫn rơi mà ta đã bước qua những năm tháng ấy, chỉ còn lại trong tim là một chút dư vị ngọt ngào pha lẫn tiếc nuối. Thanh xuân đã đi qua, nhưng nắng sân trường thì vẫn ở lại, lặng lẽ sưởi ấm ký ức của một thời không thể quay về.
Vượt qua quá khứ tối tăm
Nếu bạn là nạn nhân của bạo lực học đường hay có người thân là nạn nhân của bạo lực học đường thì thay vì chỉ trích họ,bạn nên lắng nghe họ nói nhiều hơn. Bởi khi không có một ai để chia sẻ và phải âm thầm chịu đựng một mình cảm giác đó đau khổ lắm. Tôi mong chúng ta hãy cùng nhau thay đổi và để không phải ai cũng sẽ trở thành nạn nhân của bạo lực học đường cả.
Hẹn ngày mai trở về
Lần ra Huế này là lần thứ hai của Hải, có vẻ nó khác hơn mười mấy năm trước Hải đến. Tới Huế, Hải thấy cái nhà gạch có đám người ngồi trước với ảnh của cha Hải ở trước. Trong kí ức, làm gì có cái nhà gạch này nhỉ?
3 con giáp này 'thắt lưng buộc bụng', dốc hầu bao cho người ngoài là rước bực vào thân trong tháng 2 Âm lịch
Không phải lúc nào hào phóng cũng giúp bạn thu về tài lộc.







