Những tháng ngày vắng anh
2016-02-22 01:00
Tác giả:
Gửi chàng trai em yêu!
Vắng anh, em không còn là một cô gái yếu đuối nữa, em trưởng thành, mạnh mẽ và bản lĩnh hơn trước những nỗi buồn. Yêu xa, em biết bản thân phải cố gắng hơn rất nhiều.
Những ngày lạnh, gió se se làm lòng người tê tái, nhìn những đôi bàn tay đan chặt ấm áp lại khiến em chạnh lòng. Bởi với em, những ngày lạnh cũng chính là những ngày chia xa, những ngày của nhung nhớ yêu thương.
5 năm yêu nhau và đây là lần thứ 2 mình yêu xa, khoảng cách lần này không phải là 300km mà nó là con số lớn hơn gấp nhiều lần. Việt Nam - Nhật Bản, ở nơi đó có em và có anh. Mọi yêu thương, cảm xúc và nỗi nhớ của mình giờ đây chỉ qua những cuộc gọi Zalo hay Line ngắn ngủi mà sau mỗi ngày làm việc vất vả anh tranh thủ gọi về cho em.
Em nhớ anh, thương anh vất vả nơi xứ người lập nghiệp…

Xa anh, em hay mở những dòng tin nhắn anh gửi đọc lại, mỉm cười và thấy nó ấm áp. Em nhớ những lần mình cùng nhau nghe nhạc, cùng nhau đi chơi trên chiếc xe đạp cũ. Nỗi nhớ rực cháy trong lòng em.
Tháng ngày vắng anh, em thấy thời gian như trôi chậm lại, mọi thứ xung quanh trầm lắng hơn. Không còn những lần gặp gỡ trêu trọc nhau, không còn những lần cùng nhau đi dạo dưới phố, không còn ai chăm sóc khi em ốm, không ai dỗ dành khi em buồn em khóc...
Xa anh, em ích kỷ hơn, lại chạnh lòng, lại buồn vu vơ khi bất chợt đi ngoài đường nhìn thấy mọi người có đôi có cặp.
Xa anh, em phải đối mặt với nhiều cảm xúc, hoàn cảnh nhưng bản thân em sẽ cố gắng vượt qua tất cả.
Xa anh, em luôn mong về tương lai của mình: Mối tình 8 năm trọn vẹn, một đám cưới tuyệt vợi, một mái ấm nhỏ hạnh phúc.
Em luôn tin và yêu anh!
© Trần Thị Huyền – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.



