Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những người phụ nữ không được nhận lời chúc mừng

2009-10-29 11:26

Tác giả:


Blog Việt

Những người phụ nữ nông thôn không có may mắn được nhận những lời chúc mừng, những bó hoa… trong ngày đặc biệt này của phụ nữ Việt Nam. Vậy có cách nào để yêu thương?

1. 10 giờ sáng 20/10.

- Alo bố ạ! Hôm nay 20/10 bố có quà gì tặng mẹ không ạ?

- Quà cáp gì chứ!

- Hình như bố đang bận?

- Uh, bố đang nấu cơm, thôi nói chuyện với con sau .

Tiếng tút dài hôm nay nghe sao vui tai quá.

Ngắt điện thoại lòng tôi cảm thấy vui vui, không hiểu sao tôi cảm thấy mình hạnh phúc. Bố không nói những lời chúc mừng, không có quà cho tôi và mẹ nhưng bố khiến cả tôi và mẹ thấy ấm áp vô cùng.

2.  Sáng nay Hà Nội mưa lớn, mưa như đổ nước, tôi lo lắng không biết có đi học được không ? Hôm nay mà bỏ học thì sẽ không được nhận quà 20/10 của các bạn nam trong lớp …

Bấm số, tôi gọi về nhà. May quá mẹ nghe máy. Tôi nói lời chúc mừng mẹ , đó có lẽ là công việc dành riêng cho tôi. Bởi lẽ bố chưa bao giờ nói những lời chúc mừng như vậy với mẹ con tôi. Không phải vì bố không quan tâm mẹ và chúng tôi mà chỉ bởi bố không biết cách thể hiện.

3. Những ngày kỉ niệm truyền thống như ngày quốc tế Phụ Nữ, ngày Phụ Nữ Việt Nam… Những người phụ nữ quê tôi luôn tự tổ chức và tặng quà cho nhau. Và cũng chỉ khi tham gia hội phụ nữ các bà các mẹ mới nhớ rằng  mình vẫn còn những ngày như thế. Công việc đồng áng bận rộn dường như lấy đi của họ những niềm vui nho nhỏ ấy.

 

Ảnh minh họa: Milivista

Tôi luôn ghi nhớ những khuôn mặt rạng rỡ của các mẹ khi đi sinh hoạt ở hội phụ nữ. Ở đây các mẹ các chị chia sẻ với nhau những câu chuyện đời tư, nhận sự cảm thông .Những tâm tư tình cảm giãi bày chân thực. Những câu chuyện chủ yếu xoanh quanh những người đàn ông của họ. Có cả những niềm vui và nỗi buồn. Câu chuyện về ngày 20/10 cách đây một năm khiến tôi không sao quên: Những người phụ nữ cùng có một mong muốn sẽ nhận được sự quan tâm từ chồng của họ trong ngày đặc biệt này, vậy mà sao khó quá. Tôi nghe mà thấy thương thương cho những người phụ nữ quê mình.

4. Khi tôi ra thành phố học, tôi biết thế nào là những ngày đặc biệt của một nữa thế giới, tôi ngưỡng mộ những cử chỉ thể hiện tình cảm của những bạn trai, những người đàn ông nơi đây và thầm “trách” sao các chú, các bố quê mình không làm như vậy. Chỉ một lời chúc mừng cũng không.

Những người đàn ông ở những vùng quê như quê tôi “không bao giờ “ nhớ đến sinh nhật vợ, không nhớ ngày tới ngày 8/3 hay 20/10... những ngày này trôi qua lặng lẽ và bình thường như bao ngày khác. Và hình như cũng chẳng ai quan tâm, hay không muốn quan tâm. Người ta phớt lờ…Họ không biết phải nói gì, làm gì, không biết thể hiện tình cảm của mình thế nào khi đứng trước vợ, trước mẹ mình. Họ không được truyền dạy lại những điều đó.

5. Bố là người có suy nghĩ tiến bộ và luôn ủng hộ mẹ trong các hoạt động cộng đồng. Tuy thời gian Bố tham gia hoạt động xã hội nhiều hơn ở nhà nhưng bố biết cách quan tâm gia đình theo cách riêng của mình. Không nói những lời ngọt ngào, không quà tặng vật chất. Quà tặng của bố là thái độ quan tâm, là những việc làm rất nhỏ hàng ngày.

 

Ảnh minh họa: Milivista

Hôm nay bố nấu cơm - một công việc mà ở quê tôi những ông chồng rất hiếm khi làm. Mẹ hẳn biết rằng đó là món quà bố tặng mẹ nhân ngày này. Bố làm gì cũng cẩn thận, và tôi tin rằng bữa cơm hôm nay sẽ rất ngon và ấm áp. Mẹ sẽ ấm lòng hơn, gia đình tôi sẽ gắn bó hơn với những bữa cơm như thế. Tôi muốn mình ở bên gia đình lúc này để ăn cơm bố nấu.Những bữa cơm bố nấu, những việc bố lặng lẽ làm giúp đỡ mẹ trong công tác xã hội, khi lớn lên tôi mới cảm nhận hết tình cảm mà bố gửi gắm trong đó.

Không ồn ào, không hoa mĩ. Những gì bố thể hiện thật đặc biệt. Con cảm ơn bố vì tất cả.

6. Tôi cứ mãi mong cho những người đàn ông quê tôi mạnh dạn hơn nữa , tự tin thể hiện tình cảm của mình trong các ngày này. Hãy học cách biểu lộ tình cảm yêu thương của mình. Những người phụ nữ sẽ hạnh phúc biết bao khi nhận được những lời ngọt ngào, những cử chỉ ân cần, âu yếm.

Ngày hôm nay xin chúc các bà, các mẹ, các chị hạnh phúc bên gia đình của mình và phụ nữ chúng ta hãy chủ động thể hiện tình cảm của mình. Hãy dạy cho những người đàn ông của mình cách để yêu thương. Tôi bỗng nhớ đến một câu văn của Lỗ Tấn:

Trên đời này làm gì có đường, người ta đi mãi thành đường đấy thôi.”

  • Gửi từ email lethihue512

Chia sẻ của bạn đọc:

Giá như chồng tôi đọc bài viết này và hiểu được niềm vui của mẹ bạn. Đôi khi mình không hiểu được những người đàn ông của thời hiện đại, khi được thụ hưởng với tất cả những tư tưởng tiến bộ, văn minh mà không hiểu được những giá trị nhân văn cơ bản trong cuộc sống. Họ cứ mải chạy theo những ý nghĩa cao siêu gì đó mà bỏ quên gia đình, quên những người thân yêu nhất, quên chính người vợ vẫn ngày ngày gần gũi bên họ. ĐỂ MỘT NGÀY NHÌN LẠI, SAO HẠNH PHÚC ĐÃ TRÔI XA...

,
Quynh Mai, Thanh Tri, HN, gửi lúc 23/10/2009 11:01:59

Bài viết là bài học tuyệt vời cho đấng mày râu có độ tâm lý kém, ít hiểu biết và chưa biết nâng niu cái đẹp. bài viết này tất cả đàn ông trên thế giưói này cần phải đọc để biết, để học, để làm./.

,
Trần Vân, gửi lúc 23/10/2009 09:37:37

hihi! cảm ơn bạn rất nhiều sao gia đình bạn giống gia đình tôi quá! Hôm 20/10 tôi gọi điện về nhà chúc mừng mẹ tôi và hỏi mẹ là bố tặng gì cho mẹ? Mẹ tôi bảo hôm nay bố nấu cơm cho mẹ! Ui sao tôi thấy hạnh phúc và tự hào về bố tôi thế, mặc dù không quà, không hoa... nhưng tôi biết là mẹ tôi rất hạnh phúc.

,
Lê Thị Thơm, Thọ Xuân - Thanh Hóa, gửi lúc 22/10/2009 09:24:10

Cám ơn bạn nhiềutôi là một quân nhân dang công tác trong lực lượng vũ trang tôi cũng nhận được nhiều lời chúc mừng của cấp trên, đồng chí đồng đội nhưng với ô xã cũng là một sỹ quan nhưng không hề nhận được 1 lời chúc mừng. cho dù là 20/10 hay sinh nhật , ngày 8/3. Nghỉ mà buồn tủi. một lần nữ cám ơn bạn.

,
nguyễn thị liên, 26/2 nguyễn tri phương- Nha Trang, gửi lúc 21/10/2009 20:42:11

Tôi thấy hình bóng của bố tôi, của gia đình tôi trong câu chuyện này. Cảm ơn bạn đã nói thay tôi.

,
Duonga, Ha Noi, gửi lúc 21/10/2009 14:37:44
 

Cảm ơn bạn, thật sự tôi cũng đang rất buồn. vì tôi ở thị xã hản hoi mà cũng chung tình cảnh như những người phụ nữ thôn quê của ban mà thôi, tôi cũng không nhận được một lời chúc mừng hay một món quà dù là rất nhỏ từ Chồng của mình. Ngược lại ở cơ quan tôi và các chi đều được nam giới quan tâm rất chu đáo. CHồng tôi cũng đi làm công sở và tôi biết anh dành rất nhiều từ hoa mỹ cho chi em cùng cơ quan. Mặc dù nhận được rất nhiều sự chúc mừng từ mọi người nhưng sao tôi vấn thấy tủi thân vô cùng bạn ạ. Một lần nữa cám ơn ban nhiều.

,
Đặng Minh HIền, Sở Y tế Hà Giang, gửi lúc 21/10/2009 09:36:08

Tình yêu, đôi khi không cần nói bằng lời....

,
Phong Lee, gửi lúc 21/10/2009 06:43:50

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, tự tại như mây

Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.

Đài vinh quang của riêng mình

Đài vinh quang của riêng mình

Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Tết này con sẽ về (Phần 6)

Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.

Làm sao để em có thể quên anh

Làm sao để em có thể quên anh

Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.

Chỉ một giây gió thổi

Chỉ một giây gió thổi

Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.

Biết đủ là hạnh phúc

Biết đủ là hạnh phúc

"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con

Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.

Chỉ cần ở lại

Chỉ cần ở lại

Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.

Một ngày trong veo

Một ngày trong veo

Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

back to top