Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những ngày nơi phố thị

2019-03-17 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Hà Nội rộng rãi hơn, lãng mạn và bay bổng hơn, nhẹ nhàng và hiện đại hơn. Nhưng nhiều cái cũng đã mất đi, cây xanh, cái yêu kiều và cổ kính, cũ kĩ, rêu phong thay vào sự bề thế nhưng còn dang dở...

***

Tôi về Hà Nội trên chuyến xe bắt từ huyện lị. Xe chật chội, đông đúc, phảng phất mùi điều hòa. Ngồi bắt chuyện với những người xung quanh, bác nhiều tuổi, gương mặt pha chút ưu buồn, mấy cậu trai trẻ bông đùa: “Bác có nhiều em không?” Bác ngần ngừ và bảo: “Già rồi”. Tôi thêm vào: “Bạn bè thì ai chả phải có”.

Cuộc trò chuyện, hàn huyên buổi sáng giữa không khí ngột ngạt của xe khách cứ ong ong trong đầu tôi, em đẹp em có quyền, danh dự người đàn ông, suy nghĩ lạc hậu của người phụ nữ và vấn đề muôn thưở “tình yêu”. Cùng đi chuyến xe hôm ấy còn có Lý, bạn học cấp ba của tôi, Lý làm việc tại Hà Nội, nghỉ hè nên cô cho con về quê, kết thúc kì nghỉ cô đưa con nhỏ và bà mẹ ruột trở về Hà Nội.


Bến xe bất kì ngày giờ nào cũng nghìn nghịt người, lao nhao tiếng xe ôm gọi mời khách, lấy số điện thoại của Lý, mười năm nay chúng tôi mất liên lạc, tôi bắt xe ôm đến cơ sở tập huấn. Phòng nông nghiệp huyện nơi tôi làm việc cử tôi đi học lớp bồi dưỡng ngắn hạn về việc phát triển đàn ong mật địa bàn giáp ranh rừng núi.

Tâm sự của người đàn ông mang gương mặt ưu buồn về cái đẹp và giá trị của nó. Cái đẹp cần được nâng niu, trân trọng, em không thể sống đời sống chẳng ra gì với một thằng lưu manh. Vậy em phải đến với tử tế, em nhào tới đứa mất dạy làm chi? Anh là người đàn ông đàng hoàng sao không yêu em, em đẹp cơ mà, anh ngại hay em ngơ ngác!

Xe ôm chạy qua những con phố chính rồi rẽ vào ngõ nhỏ có trụ sở bồi dưỡng của Bộ nông nghiệp. Trên đường đi tới đây, chàng trai chở xe nhiệt tình, tốt tính. Biết tôi tầm tuổi cậu ta nên hồ hởi bắt chuyện. Tài là tên chàng trai. Tài lập gia đình, nhưng ly dị, vợ chồng Tài sinh được một con gái. Cậu ta kể không yêu cô vợ rồi vẫn lấy, cô ta đi cặp với bồ cũ và viết đơn nên Tài kí. Tài không phải người dưới này nhưng đã mua được nhà Hà Nội. Cậu ta từng là lính biên phòng. Tài chở xe ôm của dịch vụ hãng xe đang thịnh hành lúc này. Theo lời cậu ta vì công việc thoải mái. Trung tâm đào tạo tôi học gần công viên nước Hồ Tây, Tài bảo chị ra đấy chơi thì cứ gọi điện em chở. Đến ngã tư, Tài chỉ về chợ hoa đêm Quảng Bá giới thiệu với tôi. Biết tôi ra học lớp bồi dưỡng kinh phí có hạn nên Tài gợi ý giúp đỡ bằng cách bảo tôi nên thuê nhà trọ sinh hoạt vẫn tiện hơn là nghỉ nhà khách thuộc Bộ.

Hà Nội như lò hơi. Cơn mưa mùa hạ khiến trời mát và dịu lại. Các con phố như phần cuộc sống của tôi. Nơi ngày xưa trọ học. Trường cũ. Đường Láng với bông phượng thắp đỏ trên hàng cây giữa phố đã khiến tôi thấy Hà Nội gần gũi đi trong ngày trở về sau buổi thi đại học.

Phố Bà Triệu.

Đường Lý Thường Kiệt.

Hồ Tây bằng lặng sóng.

Hồ Hale.

Bưu điện thành phố.

Đường Điện Biên Phủ.

Cổ Ngư vẫn đẹp. Hà Nội rộng rãi hơn, lãng mạn và bay bổng hơn, nhẹ nhàng và hiện đại hơn. Nhưng nhiều cái cũng đã mất đi, cây xanh, cái yêu kiều và cổ kính, cũ kĩ, rêu phong thay vào sự bề thế nhưng còn dang dở...

Tôi đạp xe qua ngõ chùa Hà. Chiều về, con phố vắng, ít người qua lại. Mải miết rồi cũng về tới quận Tây Hồ. Đường Lạc Long Quân yên ắng. Hồ Tây thong thả nằm.

Phố đi bộ ven Tây Hồ dập dìu ánh sáng. Hàng bày bán theo quy củ. Người tập thể dục. Trẻ em lái xe ô tô đồ chơi, đá bóng. Sân khấu âm nhạc. Mọi người đi lại đông đúc.


Tôi dừng xe đạp, mua trà sữa ở quán trên đường Cổ Ngư. Hà Nội dường như đang thiếu đi một luồng ánh sáng chói chang. Ánh sáng của ông mặt trời xứ sở “không có mùa đông” như trong câu hát của một nhạc sĩ nổi tiếng. Hà Nội cũng thiếu đi những tia sáng nhấp nháy lọt qua tán cây xanh, sự nhiệt tình và sôi nổi. Ba Đình đã cũ đi và không còn long lanh trong cái nhìn của tôi như vào mùa hoa nở cách đây gần chục năm.

Ở ngã tư đường, người con gái đợi chàng trai. Anh thuộc biên chế của lực lượng an ninh. Anh mạnh mẽ và khỏe khoắn, xốc vác và nghiêm chỉnh. Anh không phải là người sinh ra và lớn lên ở Hà Nội. Tốt nghiệp Học viện An ninh, anh về PC 18 làm việc. Anh là người miền núi phía Bắc. Nhớ quê, nhớ nhà, chàng trai tỉnh lẻ chuyên tâm vào công việc của mình. Cô là con gái Hà Thành, không có chiều cao của một hoa hậu nhưng cô là một tâm hồn Hà Nội. Cô mập mạp, bầu bĩnh như gốc măng rừng mới mọc sau cơn mưa quê anh. Chàng trai mến cô vì tính cách dễ gần và mộc mạc. Cô lại quý anh ở tính hài hước và hơi quê quê tuy nhiên rất chững chạc.

Bao giờ chúng mình về quê? Cô hỏi đã nhiều lần nhưng chàng trai còn lo ngại. Miền núi với trùng trùng lớp lớp. Mây mù phủ lấp các thung lũng. Để thổi nấu, người dân cầm dao vào rừng chặt nứa khô và cành cây mục. Thức ăn là rau trồng, cá đánh trong khe suối, quả hái trong rừng. Muốn đi chợ thì phải đi một quãng đường dài gần hai chục cây số. Chuyện anh ngại nhất là khoản đi vệ sinh, nếu đưa cô ấy về, nhà mình còn lụp xụp, dê, bò, lợn, gà, các em các út, vệ sinh nhà mình chỉ là mô đất có mái che, bên trong tối om và đầy muỗi.

Chỉ được cái, đưa cô ấy về đấy thì không nhớ nhà, hãnh diện nữa. Nhà mình có một cái giếng trong. Cô ấy mà tắm, mình sẽ sách nước cho cô ấy dùng. Sáng mai ra, hai đứa sẽ đi lang thang dọc con đường đất có các gốc cây cổ thụ hình thù kì quái, hít thở không khí trong lành, nghe tiếng động của thiên nhiên. Đêm về vắng lặng, nghe tiếng chó cắn, bò ngáp… em đừng sợ. Hãy tưởng tượng bờ Hồ đêm đầy sao trời của đèn điện phút giao thừa. Anh không là người Hà Nội. Anh không biết hoàng hôn trên hồ Tây như thế nào. Cũng không có kí ức về những buổi nghỉ học, túm tụm cùng bạn ở quán chè, quán nước hoặc có thói quen dạo đêm, lang thang trên các con phố. Bạn bè của em, các sở thích, thói quen của em, anh hoàn toàn lạ lẫm.


Họ đã rời xa Hà Nội trong một thời gian. Cô tập đi chân không trên các sườn núi nhiều đá. Nấu ăn bằng bếp củi đun ở nhà chính. Tập thích nghi với các thói quen ở quê hương anh. Ban đầu khá ngại và bỡ ngỡ. Song nhờ sự cảm thông của mọi người. Cô đã hòa nhập được. Mọi thứ không còn trở nên xa lạ nữa.

Anh đi ra phố chính. Phố đông người qua lại. Con phố mờ mờ dưới ánh sáng chiều đã muộn. Anh lái xe đi về phía con phố mà cô đứng đợi. Máy lạnh dễ chịu. Lất phất vài hạt mưa đậu vào cửa kính ô tô. Cô đang ở kia. Bóng người con gái nhỏ nhắn như càng nhỏ hơn giữa hiện đại và tấp nập của con phố sầm uất. Xuống xe. Cô lại gần. Cả Hà Nội như chậm lại. Hà Nội phồn hoa và đô hội.

Phố yên ả và lặng lẽ. Hồ Tây bao phủ bởi màu đen mờ ảo như sương giăng. Phố nhiều ánh sáng. Hà Nội đã lên đèn. Thao thức!

Tôi về sau chuyến tập huấn. Hà Nội thân quen và khác lạ. Bến xe như hộp diêm. Mưa mùa hạ đang trút xuống Hà Nội. Con đường tỉnh lộ nhiều bụi và ong ong nắng. Tôi trở về sau một chuyến đi xa. Đồng sau nhà nước cũng đang lên.

© Tống Kim Thanh – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Chuyến xe định mệnh

Chuyến xe định mệnh

Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.

Khói bếp quê bà

Khói bếp quê bà

Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Thanh xuân như những đoá hồng đỏ

Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí

Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Hóa ra yêu đơn phương là thế

Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý

Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Nơi đây có bình yên (Phần 1)

Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.

Ngày trở lại

Ngày trở lại

Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Đoá hồng mong manh (Phần cuối)

Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.

Người mang chiếc ô

Người mang chiếc ô

Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.

back to top