Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ
2018-12-08 01:25
Tác giả:
Miền Trung bắt đầu chuyển mùa, đợt lạnh đầu đông ùa về trên những mái nhà lất phất mưa bay. Hiếm hoi lắm mới có một ngày nắng, cái nắng không chói chang mà chỉ đủ ấm áp. Hôm ấy tôi về với Hội An.
Nói là về vì đây không phải là lần đầu tôi đến với phố cổ, nơi có dòng sông Hoài thơ mộng. Tôi đi Hội An cũng tính là vài lần, có lần vì công việc, có lần đi chơi nhưng đến vào những ngày trời sang đông như thế này là trải nghiệm đầu tiên. Và điều kì lạ là lần nào đến đây tôi cũng có cảm giác như lần đầu và tất nhiên đã nôn nao từ tối hôm trước ngày đi. Có lẽ vì tôi thích Hội An, thích những gian nhà cổ nhuốm màu rêu phong, thích những cô cậu tây cao thật cao, da thật trắng nắm tay nhau cười nói vui vẻ và hơn hết tôi thích một điều gì đó ở đây mà đi mãi vẫn chưa tìm được nên mới háo hức như vậy.

Hội An ngày nào cũng đông người, nhất là vào buổi tối hoặc những ngày rằm. Là một trong những địa điểm du lịch không thể bỏ qua khi đến miền Trung nên phố cổ không ngày nào là không có khách du lịch, cả tây và ta đều đủ cả. Khách vào phố cổ nhất định phải đi bộ, đó là quy định. Tôi nghĩ nếu mà được đi xe chắc tôi cũng chọn đi bộ khi vào thăm phố, như vậy mới thấy hết cái hay, cái đẹp của Hội An. Tôi lang thang giữa lòng phố, hai bên vẫn là khung cảnh quen thuộc của những cửa tiệm bán vải vóc, quà lưu niệm, nhà hàng... ở đây chẳng có tiếng chào mời, khách thích thì ghé vào xem, không mua thì có thể chụp vài kiểu ảnh kỉ niệm rồi đi.
Chắc cũng chỉ có ở Hội An mới có đèn lồng khắp nơi. Đèn lồng trên đầu, trong nhà, ngoài hiên,... đâu đâu cũng là đèn đủ màu đủ kiểu. Thế nhưng phải đến khi phố cổ vào đêm mới thấy hết độ rực rỡ của đèn lồng và Hội An lung linh huyền ảo. Khi không có ánh điện, phố được thắp sáng bởi những ánh đèn lồng. Phố chìm vào khoảng không gian của thế kỉ XVIII với những bà những mẹ gánh hàng rong, trên sông những chiếc thuyền chở khách thả hoa đăng sáng cả một vùng và cả tiếng hát bài chòi - điệu hát quen thuộc của người Quảng Nam phía trên sông nữa, tất cả như chậm lại, khác xa với phố phường tấp nập xe cộ ngoài kia.
Đẹp là vậy nhưng tôi vẫn thấy Hội An thiếu một điều gì đó mà đã rất lâu rồi kể từ lần đi đầu tiên tôi chưa thấy được. Mà lần đầu tiên đó chắc cũng là cái cảm giác ban đầu được thấy một cái gì đó rất hay, rất mới chứ cũng chẳng phải là cái mà tôi vẫn tìm. Tôi thấy Hội An sao ồn ào và đông đúc quá. Biết là phố du lịch thì làm sao vắng vẻ nhưng với tôi cái ồn ào không hợp với Hội An. Có những ngày về phố đúng dịp lễ hay ngày rằm thì khỏi phải nói. Đi đến đâu cũng va phải người, có đoạn còn chen lấn nhau mới đi được. Mà đâu phải khách nào cũng có ý thức. Tôi từng chứng kiến cả khách tây lẫn khách ta dàn ngang ra đường mà chụp hình trong khi mấy bác xích lô xin nhường đường để chở khách qua vì trông họ cũng thấm mệt, rồi cả những nam thanh nữ tú có những hành động khiếm nhã, dẫu biết đây không phải là chùa chiền gì mà phải ngăn cấm và cả người tây thì chuyện đó bình thường nhưng tôi thấy khó chịu.

Tôi thích phố cổ những ngày vắng người hơn, ít tiếng cười nói, ít người chen lấn mà chỉ có phố và những gì thuộc về phố. Thăm phố ngày nắng ấm, đi vô định giữa những ngôi nhà có đèn lồng, có chậu hoa nhỏ nhỏ trước hiên. Lúc đã thấm mệt tôi rẽ vào một con hẻm, ngồi nghỉ ngay đó và ngắm nắng vàng bắt đầu ngả lên nhưng ngôi nhà màu đồng cổ kính. Trên tường, những mảng rêu xanh còn thấm nước đợt mưa đêm qua, chỉ cần ịn nhẹ tay vào là nước bắt đầu rịn ra, mát lạnh cả tay. Hết mệt lại đi, thấy cái gì hay thì ghé lại xem, lựa mua một vài món quà như con châu chấu tết bằng lá, sợi dây đeo tay hay đèn lồng về làm quà cho bạn bè. Cứ thế mà thưởng thức cho hết Hội An.
À mà nói vậy chứ Hội An còn lắm thứ hay. Tôi thích sông, thích biển, thích những gì liên quan đến nước vì thế tôi cũng thích sông Hoài của Hội An. Chẳng biết vô tình hay hữu ý mà hôm tôi đến sông xanh một màu. Vì ban ngày nên chẳng có ai thả hoa đăng chỉ có thỉnh thoảng vài đợt khách du thuyền quanh sông ngắm phố cổ. Tôi ngồi lên phiến đá sát bờ, cảm giác người mát lạng dù trời đang nắng. Hơi nước nơi mặt sông tỏa lên cộng với cái lạnh của đá nơi tôi ngồi tự dưng làm tôi khoan khoái lạ thường. Nhìn sang bên kia sông cũng lại thấy những chiếc đèn lồng, đảo mắt một lượt cũng chỉ thấy đèn lồng, đèn nhiều đến mức lấn át cả tầm mắt khi nhìn xa. Ngồi nghĩ vu vơ chợt tôi nhớ đến mùi bắp nướng, tất nhiên là buổi tối mới có chứ trưa như thế này có đói thì ăn bánh mì bà Phượng, cao lầu hay bánh xoài, tất cả đều là đặc sản Hội An.
Thử tưởng tượng buổi tối, giữa cái trời se lạnh cộng với cái bụng đói đang biểu tình rần rần mà được ngoặm một miệng bắp nướng, vừa thổi phù phù vừa nhai thì còn gì bằng. Nói đến bắp nướng Hội An thì những tín đồ mê bắp chỉ có thèm chảy cả dãi. Thật đấy chứ không quá đâu. Bắp ở đây được trồng trên những vỉa đất gần sông, nhờ có nguồn nước nên quả nào cũng ngọt, hạt đều mà chắc, lại thêm cái dầu hành thơm phức phết lên thì ngon đúng chất còn gì.

Lại nhớ có lần đi Hội An vào buổi tối, được ngồi trên thuyền dạo quanh sông Hoài. Tôi lại bắt đầu so sánh Hội An giữa ngày và đêm xem buổi nào đẹp hơn. Cái cảm giác thả hồn mình cho trôi nhẹ nhẹ theo dòng nước, thỉnh thoảng nghe tiếng trở mái chèo răng rắc thật khó diễn tả. Cứ ngồi trên thuyền mà ngắm phố về đêm và ngâm thơ là thú nhất. Lần đó trong lúc thuyền trôi êm ả, hai bên sông đèn lồng đủ màu và đâu trên bờ có tiếng mời khách của cụ bà bán đèn lồng, tôi nghe cụ nói như “five thousand” mà phát âm chẳng đúng làm tôi bật cười mà xuất mấy câu thơ:
Hỡi ôi phố Hội sông Hoài
Dòng sông bến nước chiếc đèn đong đưa
Lận đận rồi cũng như xưa
Quanh năm cụ vẫn chào câu “thou-sand”
Tôi cười là vì câu phát âm ngô nghê của con người đã trải đủ sương gió ở cái tuổi thất thập cổ lai hy chứ chẳng cười cụ vì cả cụ và cả người chèo tôi trên thuyền này đây, đời họ có gì vui mà cười. Giữa lòng phố cổ biết bao nhiêu là cái hay cái đẹp, nhưng đó là đối với khách du lịch chứ còn với họ - những người sinh ra và lớn lên ở đây thì làm sao để có được cuộc sống mà chẳng phải lo cơm áo gạo tiền đã là điều may mắn. Tôi chẳng nhìn rõ mặt chị chèo thuyền, chỉ thấy dáng gầy gầy, chắc cũng tầm bốn mấy tuổi nhưng do vất vả nên trông già hơn, chỉ nghe chị vừa chèo vừa kể: sinh ra ở đây rồi lớn lên, lấy chồng cũng ở đây, gia đình hai bên chẳng khá giả nên ban ngày hai vợ chồng đi làm công trình tối về tranh thủ chèo thuyền kiếm thêm ít đồng mua đồ ăn cho con. Mà đâu phả mình mình chèo, đông người chèo quá nên bữa được bữa không”. Nghe chị kể tự dưng tôi nghĩ đến cụ bà nài nỉ tôi mua đèn trước khi xuống thuyền, chắc đời cụ cũng vất vả chứ tuổi này người ta an phận dưỡng già bên con cháu,làm gì đến nỗi ngồi dầm sương gió bán cái đèn vài ngàn.

Đò đưa hết khách sang sông
Bao nhiêu đợt khách bấy nhiêu cuộc đời.
Mỗi người khách mỗi cuộc đời, như cuộc đời của tôi chẳng hạn, và cả đời của cụ, của chị, ai cũng có câu chuyện của riêng mình. Ôi! Thế thì Hội An về đêm chẳng đẹp hơn ban ngày rồi vì nó buồn quá, bao nỗi buồn chất chứa làm đầy cả nước sông Hoài.
Vậy đấy, giữa biết bao nhiêu là bộn bề của cuộc sống đôi lúc con người ta chợt muốn lòng mình tĩnh lại. Hội An cũng vậy, dẫu có xô bồ giữa thời buổi du lịch kinh tế thị trường, bao đổi thay đang từng ngày được thực hiện để phố cổ nhiều khách hơn thì bản chất của phố vẫn là trầm mặc. Cái tĩnh của Hội An tưởng là dễ thấy, dễ cảm nhận mà tôi phải đi bao lần mới tìm được. Câu chuyện của tôi về phố cứ không đầu không đuôi vậy đó mà lần nào kể cũng thấy có cái mới, cũng có cái gì đó nhất định lần sau tới phải tìm để bổ sung, để hoàn thiện và cũng là để thêm một nốt trầm vào bản nhạc phổ từ bài thơ tôi dành cho Hội An.
© Trương Hoài Thương – blogradio.vn
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Năm tháng ấy và chúng ta
Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.
Một bước yêu sai
Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.
Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ
Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.
Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa
Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.
Ba tôi
Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.
Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm
Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.
Nguyên vẹn
Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.
Nơi tình thương chưa trọn vẹn
Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.
Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn
Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”






