Phát thanh xúc cảm của bạn !

Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ

2018-12-08 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Giữa lòng phố cổ biết bao nhiêu là cái hay cái đẹp, nhưng đó là đối với khách du lịch chứ còn với họ - những người sinh ra và lớn lên ở đây thì làm sao để có được cuộc sống mà chẳng phải lo cơm áo gạo tiền đã là điều may mắn.

***

Miền Trung bắt đầu chuyển mùa, đợt lạnh đầu đông ùa về trên những mái nhà lất phất mưa bay. Hiếm hoi lắm mới có một ngày nắng, cái nắng không chói chang mà chỉ đủ ấm áp. Hôm ấy tôi về với Hội An.

Nói là về vì đây không phải là lần đầu tôi đến với phố cổ, nơi có dòng sông Hoài thơ mộng. Tôi đi Hội An cũng tính là vài lần, có lần vì công việc, có lần đi chơi nhưng đến vào những ngày trời sang đông như thế này là trải nghiệm đầu tiên. Và điều kì lạ là lần nào đến đây tôi cũng có cảm giác như lần đầu và tất nhiên đã nôn nao từ tối hôm trước ngày đi. Có lẽ vì tôi thích Hội An, thích những gian nhà cổ nhuốm màu rêu phong, thích những cô cậu tây cao thật cao, da thật trắng nắm tay nhau cười nói vui vẻ và hơn hết tôi thích một điều gì đó ở đây mà đi mãi vẫn chưa tìm được nên mới háo hức như vậy.

blog Radio,  Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ

Hội An ngày nào cũng đông người, nhất là vào buổi tối hoặc những ngày rằm. Là một trong những địa điểm du lịch không thể bỏ qua khi đến miền Trung nên phố cổ không ngày nào là không có khách du lịch, cả tây và ta đều đủ cả. Khách vào phố cổ nhất định phải đi bộ, đó là quy định. Tôi nghĩ nếu mà được đi xe chắc tôi cũng chọn đi bộ khi vào thăm phố, như vậy mới thấy hết cái hay, cái đẹp của Hội An. Tôi lang thang giữa lòng phố, hai bên vẫn là khung cảnh quen thuộc của những cửa tiệm bán vải vóc, quà lưu niệm, nhà hàng... ở đây chẳng có tiếng chào mời, khách thích thì ghé vào xem, không mua thì có thể chụp vài kiểu ảnh kỉ niệm rồi đi.

Chắc cũng chỉ có ở Hội An mới có đèn lồng khắp nơi. Đèn lồng trên đầu, trong nhà, ngoài hiên,... đâu đâu cũng là đèn đủ màu đủ kiểu. Thế nhưng phải đến khi phố cổ vào đêm mới thấy hết độ rực rỡ của đèn lồng và Hội An lung linh huyền ảo. Khi không có ánh điện, phố được thắp sáng bởi những ánh đèn lồng. Phố chìm vào khoảng không gian của thế kỉ XVIII với những bà những mẹ gánh hàng rong, trên sông những chiếc thuyền chở khách thả hoa đăng sáng cả một vùng và cả tiếng hát bài chòi - điệu hát quen thuộc của người Quảng Nam phía trên sông nữa, tất cả như chậm lại, khác xa với phố phường tấp nập xe cộ ngoài kia.

Đẹp là vậy nhưng tôi vẫn thấy Hội An thiếu một điều gì đó mà đã rất lâu rồi kể từ lần đi đầu tiên tôi chưa thấy được. Mà lần đầu tiên đó chắc cũng là cái cảm giác ban đầu được thấy một cái gì đó rất hay, rất mới chứ cũng chẳng phải là cái mà tôi vẫn tìm. Tôi thấy Hội An sao ồn ào và đông đúc quá. Biết là phố du lịch thì làm sao vắng vẻ nhưng với tôi cái ồn ào không hợp với Hội An. Có những ngày về phố đúng dịp lễ hay ngày rằm thì khỏi phải nói. Đi đến đâu cũng va phải người, có đoạn còn chen lấn nhau mới đi được. Mà đâu phải khách nào cũng có ý thức. Tôi từng chứng kiến cả khách tây lẫn khách ta dàn ngang ra đường mà chụp hình trong khi mấy bác xích lô xin nhường đường để chở khách qua vì trông họ cũng thấm mệt, rồi cả những nam thanh nữ tú có những hành động khiếm nhã, dẫu biết đây không phải là chùa chiền gì mà phải ngăn cấm và cả người tây thì chuyện đó bình thường nhưng tôi thấy khó chịu.

blog Radio,  Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ

Tôi thích phố cổ những ngày vắng người hơn, ít tiếng cười nói, ít người chen lấn mà chỉ có phố và những gì thuộc về phố. Thăm phố ngày nắng ấm, đi vô định giữa những ngôi nhà có đèn lồng, có chậu hoa nhỏ nhỏ trước hiên. Lúc đã thấm mệt tôi rẽ vào một con hẻm, ngồi nghỉ ngay đó và ngắm nắng vàng bắt đầu ngả lên nhưng ngôi nhà màu đồng cổ kính. Trên tường, những mảng rêu xanh còn thấm nước đợt mưa đêm qua, chỉ cần ịn nhẹ tay vào là nước bắt đầu rịn ra, mát lạnh cả tay. Hết mệt lại đi, thấy cái gì hay thì ghé lại xem, lựa mua một vài món quà như con châu chấu tết bằng lá, sợi dây đeo tay hay đèn lồng về làm quà cho bạn bè. Cứ thế mà thưởng thức cho hết Hội An.

À mà nói vậy chứ Hội An còn lắm thứ hay. Tôi thích sông, thích biển, thích những gì liên quan đến nước vì thế tôi cũng thích sông Hoài của Hội An. Chẳng biết vô tình hay hữu ý mà hôm tôi đến sông xanh một màu. Vì ban ngày nên chẳng có ai thả hoa đăng chỉ có thỉnh thoảng vài đợt khách du thuyền quanh sông ngắm phố cổ. Tôi ngồi lên phiến đá sát bờ, cảm giác người mát lạng dù trời đang nắng. Hơi nước nơi mặt sông tỏa lên cộng với cái lạnh của đá nơi tôi ngồi tự dưng làm tôi khoan khoái lạ thường. Nhìn sang bên kia sông cũng lại thấy những chiếc đèn lồng, đảo mắt một lượt cũng chỉ thấy đèn lồng, đèn nhiều đến mức lấn át cả tầm mắt khi nhìn xa. Ngồi nghĩ vu vơ chợt tôi nhớ đến mùi bắp nướng, tất nhiên là buổi tối mới có chứ trưa như thế này có đói thì ăn bánh mì bà Phượng, cao lầu hay bánh xoài, tất cả đều là đặc sản Hội An.

Thử tưởng tượng buổi tối, giữa cái trời se lạnh cộng với cái bụng đói đang biểu tình rần rần mà được ngoặm một miệng bắp nướng, vừa thổi phù phù vừa nhai thì còn gì bằng. Nói đến bắp nướng Hội An thì những tín đồ mê bắp chỉ có thèm chảy cả dãi. Thật đấy chứ không quá đâu. Bắp ở đây được trồng trên những vỉa đất gần sông, nhờ có nguồn nước nên quả nào cũng ngọt, hạt đều mà chắc, lại thêm cái dầu hành thơm phức phết lên thì ngon đúng chất còn gì.

blog Radio,  Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ

Lại nhớ có lần đi Hội An vào buổi tối, được ngồi trên thuyền dạo quanh sông Hoài. Tôi lại bắt đầu so sánh Hội An giữa ngày và đêm xem buổi nào đẹp hơn. Cái cảm giác thả hồn mình cho trôi nhẹ nhẹ theo dòng nước, thỉnh thoảng nghe tiếng trở mái chèo răng rắc thật khó diễn tả. Cứ ngồi trên thuyền mà ngắm phố về đêm và ngâm thơ là thú nhất. Lần đó trong lúc thuyền trôi êm ả, hai bên sông đèn lồng đủ màu và đâu trên bờ có tiếng mời khách của cụ bà bán đèn lồng, tôi nghe cụ nói như “five thousand” mà phát âm chẳng đúng làm tôi bật cười mà xuất mấy câu thơ:

Hỡi ôi phố Hội sông Hoài

Dòng sông bến nước chiếc đèn đong đưa

Lận đận rồi cũng như xưa

Quanh năm cụ vẫn chào câu “thou-sand”


Tôi cười là vì câu phát âm ngô nghê của con người đã trải đủ sương gió ở cái tuổi thất thập cổ lai hy chứ chẳng cười cụ vì cả cụ và cả người chèo tôi trên thuyền này đây, đời họ có gì vui mà cười. Giữa lòng phố cổ biết bao nhiêu là cái hay cái đẹp, nhưng đó là đối với khách du lịch chứ còn với họ - những người sinh ra và lớn lên ở đây thì làm sao để có được cuộc sống mà chẳng phải lo cơm áo gạo tiền đã là điều may mắn. Tôi chẳng nhìn rõ mặt chị chèo thuyền, chỉ thấy dáng gầy gầy, chắc cũng tầm bốn mấy tuổi nhưng do vất vả nên trông già hơn, chỉ nghe chị vừa chèo vừa kể: sinh ra ở đây rồi lớn lên, lấy chồng cũng ở đây, gia đình hai bên chẳng khá giả nên ban ngày hai vợ chồng đi làm công trình tối về tranh thủ chèo thuyền kiếm thêm ít đồng mua đồ ăn cho con. Mà đâu phả mình mình chèo, đông người chèo quá nên bữa được bữa không”. Nghe chị kể tự dưng tôi nghĩ đến cụ bà nài nỉ tôi mua đèn trước khi xuống thuyền, chắc đời cụ cũng vất vả chứ tuổi này người ta an phận dưỡng già bên con cháu,làm gì đến nỗi ngồi dầm sương gió bán cái đèn vài ngàn.

blog Radio,  Tôi tìm nốt trầm giữa lòng phố cổ

Đò đưa hết khách sang sông

Bao nhiêu đợt khách bấy nhiêu cuộc đời.

Mỗi người khách mỗi cuộc đời, như cuộc đời của tôi chẳng hạn, và cả đời của cụ, của chị, ai cũng có câu chuyện của riêng mình. Ôi! Thế thì Hội An về đêm chẳng đẹp hơn ban ngày rồi vì nó buồn quá, bao nỗi buồn chất chứa làm đầy cả nước sông Hoài.

Vậy đấy, giữa biết bao nhiêu là bộn bề của cuộc sống đôi lúc con người ta chợt muốn lòng mình tĩnh lại. Hội An cũng vậy, dẫu có xô bồ giữa thời buổi du lịch kinh tế thị trường, bao đổi thay đang từng ngày được thực hiện để phố cổ nhiều khách hơn thì bản chất của phố vẫn là trầm mặc. Cái tĩnh của Hội An tưởng là dễ thấy, dễ cảm nhận mà tôi phải đi bao lần mới tìm được. Câu chuyện của tôi về phố cứ không đầu không đuôi vậy đó mà lần nào kể cũng thấy có cái mới, cũng có cái gì đó nhất định lần sau tới phải tìm để bổ sung, để hoàn thiện và cũng là để thêm một nốt trầm vào bản nhạc phổ từ bài thơ tôi dành cho Hội An.

© Trương Hoài Thương – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

Lá thư số 01

Lá thư số 01

Chàng trai yêu dấu của mình, xin cậu hãy cho phép mình được thích cậu, được gọi tên cậu, được là người sẽ luôn vì cậu. Xin đừng khước từ tình yêu này, đừng ngăn trái tim này hướng về cậu. Lá thư này chắc cậu sẽ chẳng bao giờ đọc được, nhưng mình vẫn muốn viết. “Mình thích cậu, chỉ thích duy nhất cậu”.

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Có những điều chúng ta mới biết (Phần 2)

Anh nhìn cô rất lâu. Ánh mắt vui mừng như gặp lại một người thân cũ, nhưng sâu bên trong là một nỗi mệt mỏi không giấu được. Chỉ cần một cái nhìn, cô đã hiểu cuộc đời anh những năm qua không hề nhẹ nhàng.

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Vì con mẹ mạnh mẽ đến phi thường

Mẹ có thể sẽ thiếu một người đàn ông nhưng con sẽ không bao giờ thiếu tình yêu. Câu nói luôn văng vẳng trong tâm trí tôi.

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Vì yêu anh nên em chọn cách rời xa anh

Tôi từng nghĩ nếu đã thật lòng yêu nhau thì định kiến hay bất cứ gì từ hoàn cảnh sống, xuất thân chẳng là gì cả nói chi tới giàu hay nghèo. Nhưng không nếu khi yêu rồi nhiều thứ xuất hiện làm tình yêu lung lay chỉ có thật lòng yêu nhau và kiên định mới vượt qua được. Căn bản là nếu cùng hoàn cảnh sống thì sẽ dễ dàng chia sẻ và thấu hiểu nhau hơn thôi.

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tháng ba và những mảng màu tuổi trẻ

Tôi tin chắc rằng, ai cũng phải sống thật kiên cường với lựa chọn của bản thân. Lý tưởng của tôi nằm trong những niềm tin trên công trình thanh niên, nằm trong sự nỗ lực bền bỉ để hoàn thành tốt vai trò của một người cán bộ trẻ và nằm trong khát khao được cống hiến mỗi ngày. Chúng ta không sống để đáp ứng kỳ vọng của xã hội, chúng ta sống để chứng minh rằng sức trẻ khi được đặt đúng chỗ sẽ tạo nên những giá trị thật xinh đẹp.

back to top