Những mùa đông Paris
2014-09-17 01:25
Tác giả:
(Tặng Sài Gòn, với tất cả yêu mến)
Tôi gặp Khang là vào một buổi sáng mùa đông. Đó là một ngày cuối tháng Mười, tuyết đã phủ khắp lối đi trên tất cả các con đường ở Paris. Gió không đủ mạnh và nắng cũng không quá hanh vàng. Những cơn mưa bụi lất phất bay như sương mù ảm đạm. Những tán cây cũng ảm đạm. Cảnh vật hai bên đường dường như cũng vắng vẻ và im ắng. Tôi gặp Khang khi tôi đi bộ qua con phố trồng đầy những cây Muguet. Vào mùa này hoa Muguet chưa nở rộ. Những tán lá nhỏ vàng ươm vươn ra buồn tẻ và cô đơn. Chẳng bù lại những lúc hoa phủ kín cả thân cành khiến người qua đường phải ngỡ ngàng dừng chân nhìn ngắm, chỉ một làn gió nhẹ cũng có thể thổi bung những cánh hoa rơi xuống gần trạm xe bus trông thật đẹp mắt. Tôi ngồi vu vơ suy nghĩ gì đó chợt cảm thấy mình cô đơn, thật sự cô đơn. Cảm giác ở một nơi nào đó đã không còn người chờ đợi mình khiến tôi thấy lạc lõng, mọi thứ càng trở nên ảm đạm.
Mail của đứa bạn thân cách đây một tuần lại làm tôi nhớ đến Đăng. "Cậu biết tin gì chưa, Đăng sắp kết hôn rồi đó". Tôi mỉm cười một mình, thì ra đó là lý do tại sao những e-mail của Đăng dành cho tôi ngày càng thưa và nhạt nhẽo dần. Tôi không thể bắt anh sống trong cô đơn, bắt anh chờ đợi tôi trong những năm dài đằng đẵng như thế, nếu vậy thì tôi ích kỷ quá. Yêu người ta nghĩa là mong người ta hạnh phúc nhưng sao mắt tôi lại cay thế này. Có thể trước lúc kết thúc tình yêu, mọi thứ đến rất nhẹ nhàng nhưng khi buông tay tôi mới nhận ra, thì ra mình đã yêu một người nhiều như vậy. Tôi đã giữ tình yêu ấy trong một khoảng lặng yên dài. Đôi lúc cũng có giận dỗi, cũng có cãi nhau nhưng đằng sau đó là hiểu nhau hơn, lắng nghe nhau hơn và lại thương nhau hơn. Có lẽ vậy, không quá bình lặng, không quá sóng gió, tình yêu của tôi và Đăng rất nhiều màu sắc và mùi vị. Kể cả vị chia tay.

Thỉnh thoảng tôi vẫn mơ thấy Đăng nói, nhẹ như gió: "Anh yêu em, dù có thế nào anh vẫn yêu em". Một đời có yêu mấy người đi chăng nữa cũng không phải chuyện quá quan trọng, quan trọng là bản thân mình đang sống yêu thương, mỗi ngày đều yêu thương. Mối tình đầu của tôi đọng lại trong ký ức đầy những kỷ niệm đẹp đẽ. Và chẳng bao giờ quên được, như những mùa đông Paris đang trôi.
Tôi cứ ngồi lặng im như thế cho đến khi một chiếc xe bus đến. Rồi bước đi và không nhớ là mình để quên cuốn truyện manga ở trạm. Một chàng trai đến trước mặt tôi. Tôi đã không ngẩng đầu lên để nhìn anh. Chỉ cảm nhận ở anh một mùi hương rất đặc biệt, nó phảng phất mùi hoa sữa và ngọc lan tạo cảm giác ấm áp rất dịu dàng. Anh nhìn tôi nở một nụ cười tươi. Tôi cầm cuốn truyện, lời cảm ơn lí nhí thốt ra khỏi miệng nhưng vẫn còn ngượng ngùng lắm. Chỉ đến khi anh khẽ khàng lên tiếng, tiếng nói nhỏ cũng trầm ấm như mùi hương hoa sữa dịu dàng.
- Em không sao chứ?
Khang là một chàng trai kỳ lạ, xa xôi một cách kỳ lạ nhưng cũng dịu dàng một cách kỳ lạ. Tôi chưa bao giờ hiểu anh đang nghĩ gì. Sự kín đáo dường như trở thành bản tính của người Hà Nội có thể đã thấm sâu vào con người anh khiến tôi cảm giác đôi khi anh thật gần mà cũng thật xa vời. Nhưng mỗi lần nói chuyện với Khang tôi lại thấy rất thoải mái và dễ chịu. Khang không nói nhiều, cũng hoàn toàn không quan tâm đến một ai đó quá mức. Đó không phải là sự vô tâm, đơn giản đối với một người Hà Nội như anh thì đó là nét thanh lịch khi quen với một người bạn mới. Mãi đến sau này tôi mới biết, đặc tính rất riêng biệt ấy chỉ thuộc về Khang. Những ngày cuối tháng Mười mưa bụi lạnh lẽo trên đất khách, thật may mắn vì tôi đã gặp Khang. Nó khiến ngày hôm ấy của tôi trở nên ấm áp và nhiều niềm vui. Và cả những ngày tháng sau này ở Paris nữa tôi vẫn thầm cám ơn Khang vì một tình bạn thật kỳ diệu.
Nhà ngoại tôi và nhà Khang chỉ cách nhau một bến tàu điện ngầm. Chúng tôi thường hẹn nhau ở một quán nhỏ nào đó và ngồi cùng nhau, đơn giản chỉ là ngồi cùng nhau. Khang thích mùa đông Paris, có lần anh đã nói với tôi như thế. Mà cũng đúng. Tôi vẫn còn nhớ tháng Mười đầu tiên của mình ở Paris, đọng lại trong tâm trí tôi là những con đường ngập tràn xác lá vàng, những bông tuyết rơi phủ khắp lối đi. Bên dòng sông Seine, những chiếc lá bay rồi nép mình trên dòng nước, tôi chăm chú ngắm nhìn mà chẳng bao giờ thấy chán. Khang nói những con đường ở đây rất giống với những con phố nhỏ của Hà Nội. Có một buổi sáng cuối tuần nào đó, tôi và anh lại rong ruổi trên đai lộ Champ Elysee hay ngồi trong góc quán nhỏ nhâm nhi cốc cappuccino và ngắm nhìn dòng người qua lại. Cảm giác quen thuộc ấy đôi khi gần gũi nhưng cũng ấm áp lạ kỳ như có một ai đó luôn bên cạnh sẽ khiến người ta vững tâm và vui vẻ vì biết rằng mình không cô đơn.
Đầu tháng mười hai, trận tuyết thứ ba đến phủ kín những con đường của Paris. Hôm ấy Khang rủ tôi đi ăn mì Fettuccine Funghi. Đó là quán mì nằm trên một con phố nhỏ. Lúc nào cũng có khách ra vào nhộn nhịp. Những sợi mì Funghi thơm và bốc khói nghi ngút. Xung quanh tôi là những đôi vợ chồng, họ ngồi với con cái vừa ăn vừa kể cho nhau nghe những câu chuyện thú vị sau một ngày dài bận rộn. Tôi lặng im không nói gì để vị giác tận hưởng hương vị mì Paris. Chẳng biết Khang nhìn thấy điều gì đó từ tâm trạng của tôi mà anh đột nhiên lên tiếng.
- Em có nhớ Việt Nam không?
Tôi nhìn Khang, hình như anh cũng có tâm trạng giống tôi.
- Thế còn anh, anh có nhớ không ?
Khang nở một nụ cười tươi. Rất gần gũi và ấm áp.
- Con người mà, ai đi xa cũng đều nhớ về quê hương của mình hết. Thậm chí ngay lúc này đây ngồi ăn mì với em thì anh đang nhớ về Hà Nội. Những món ăn ngon nhất của Hà Nội đều nằm trên những con đường nhỏ xíu, những ngóc ngách nhỏ xíu, quán cũng nhỏ xíu. Nghĩ rồi lại thấy sống mũi mình cay cay. Hình như có một Hà Nội giữa lòng Paris, em có thấy vậy không.
- Em không nghĩ vậy đâu. Chắc tại anh nhớ Hà Nội nhiều quá nên mới có cảm giác này.
- Có lẽ vậy.
Tôi và Khang cũng giống nhau thôi, lúc này tôi cũng đang tưởng tượng có một Sài Gòn giữa lòng Paris. Quán nhỏ, góc cafe, những con đường nhộn nhịp nhưng rốt cuộc tôi cũng đi chỉ để quên một hình bóng. Khang thường kể cho tôi nghe nhiều về phố Núi Trúc nơi anh sinh ra và lớn lên, nơi hương hoa sữa ngọt ngào những ân tình trải đều và đượm nồng trên từng vòm cây góc phố. Hương hoa lặng lẽ trong hơi gió mùa mỏng manh, mơn man những nhớ thương, một chút lưu luyến như muốn níu bước chân người ở lại. Những ngày tháng sống đời sinh viên giản đơn và không quá nhiều lo toan bận rộn ấy vẫn còn vương vất đâu đó chưa xa.
Rời khỏi quán mì, tôi và Khang đi bộ qua những con phố nhỏ, tuyết không ngừng rơi xuống làm lạnh cóng bầu không khí xung quanh. Tôi nhớ hồi ở Sài Gòn, khi đi ra đường vào mùa đông tôi hay cho tay vào túi áo khoác để cảm thấy chút ấm áp dễ thương mà mùa đông mang lại. Nhưng đi với Khang tôi không có cơ hội làm thế vì lúc này tôi thấy đôi tay mình đang nằm trong túi áo khoác của anh. Tôi ngước lên nhìn Khang để xem phản ứng, nhưng thấy anh khẽ cười. Tôi cũng cười. Và chẳng ai nói thêm gì nữa. Bàn tay tôi và Khang đã đan vào nhau trong túi áo khoác của anh. Tuyết vẫn không ngừng rơi nhưng chẳng hiểu sao tôi vẫn không thấy lạnh.

Đêm Giáng sinh sau khi ăn tối xong. Tôi và Khang đi ra biển. Anh mang thêm vài cành củi khô và một bao diêm, chúng tôi chọn chỗ ít tuyết, đặt mấy hòn đá lên trên. Sau khi nhóm lửa Khang kéo tôi lại gần anh hơ bàn tay cho khỏi giá buốt. Khang nhìn tôi, đôi mắt anh phản chiếu ngọn lửa đang cháy bập bùng.
- Còn mấy tháng nữa kết thúc khoá học rồi, em có định về Việt Nam không ?
- Chắc là em sẽ về. Còn anh?
Khang ngập ngừng, giọng nói trầm ấm có vẻ hơi buồn một chút.
- Anh cũng chưa biết nữa. Mà có thể chúng ta sẽ gặp lại nhau ở Việt Nam.
Đôi lần tôi thấy Khang định quay sang nói với tôi điều gì đó nhưng khi nhìn vào mắt tôi anh lại thôi. Tôi không thắc mắc cũng không muốn hỏi lý do. Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn.
Trước kỳ nghỉ hè tôi về Việt Nam, hoa Muguet nở kín những con đường Paris. Bên dòng sông Seine, công viên thành Paris, những cánh hoa màu trắng rũ xuống như chiếc chuông khoe sắc rực rỡ như muốn níu chân những người lữ khách. Tôi thích vẻ đẹp của hoa Muguet. Đó là loài hoa may mắn, hạnh phúc. Nó khiến tôi muốn ngắm nhìn một cách đầy nâng niu trân trọng. Suốt mùa hoa Muguet nở, tôi ít gặp Khang hơn, chúng tôi đều bận rộn với những công việc riêng. Thi thoảng cũng nhắn tin hỏi thăm nhau. Một ngày cuối tháng Bảy, tôi và Khang đi dạo quanh bờ sông Seine. Những cánh hoa Muguet tung bay trong gió tạo nên một khung cảnh đẹp lạ lùng. Giọng Khang nhỏ và trầm, anh nói chậm rãi như cố giấu nỗi hoang mang.
- Mình còn có ngày gặp lại nhau nữa không em?
Tôi đáp lời Khang nói rằng mình sẽ gặp chứ nhưng thực ra tôi đang nói dối bản thân mình, có ngày đó không, tôi cũng không biết.
Khang tiễn tôi ở sân bay. Hôm ấy bầu trời Paris xanh trong, nó khác xa với lần đầu tiên tôi gặp anh - bầu trời màu chì. Thì ra chúng tôi đã cùng nhau đi qua những mùa đông Paris, đầy kỷ niệm và nhiều niềm vui như vậy. Khang khẽ nắm tay tôi, anh nói vài câu tạm biệt trước khi tôi mỉm cười đi vào trong. Bóng Khang khuất dần sau bức tường sơn trắng hòa lẫn trong màu nắng vàng dịu nhẹ. Tạm biệt nhé ! Paris.
Một mùa đông nữa lại về. Đường phố Sài Gòn đêm nay dường như khác hẳn. Mọi thứ không quá rực rỡ nhưng dịu dàng và thật bình yên. Cảm giác được trở về quê hương không hề lạnh lẽo mà rất ấm áp, ít ra là với tôi trong lúc này. Chẳng biết giờ này Khang đang làm gì, ở một nơi nào đó anh có hạnh phúc không. Tôi chưa bao giờ tự hỏi tình cảm của tôi và Khang là như thế nào, không nhất thiết phải gọi tên tất cả, đặc biệt là tình cảm khi lòng mình đã tự do, thư thái rồi. Có xa xôi gì đâu khi trong tâm tưởng người ta vẫn luôn nhớ về nhau. Điện thoại bất chợt ren lên. Tôi ngạc nhiên vì tin nhắn của Khang. "Em khỏe không, anh đang ở Hà Nội. Giáng sinh vui vẻ em nhé, mình sẽ gặp lại nhau". Như những tin nhắn trước đây nhưng đó là những dòng cảm xúc rất đặc biệt về một chàng trai đến từ Hà Nội. Dòng tin nhắn gần đây nhất, chỉ ngắn ngủi ba chữ. "Anh yêu em". Ba chữ ấy thật kỳ lạ, cảm giác với tôi vẫn nguyên vẹn như ban đầu.
Trong đời được yêu một người là may mắn không phải ai cũng được may mắn như vậy.
- Phong Lin
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Âm vang tháng Tư
Mỗi độ tháng Tư về, đất trời như ngân lên những dư âm của bản hùng ca bất tử. Âm vang của Đại thắng mùa Xuân năm 1975 vẫn vọng mãi trong trái tim mỗi người dân Việt Nam.
Hãy cứ yêu hết mình
Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.
Chấp niệm
Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.
Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai
Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.
Thời thanh xuân đáng nhớ
Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.
Sau tất cả cũng quay về bên nhau
Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.
Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?
Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".
Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên
Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.
Dư âm
Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.
Mắt em sao buồn thế?
Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.



