Những kiểu trả giá bá đạo
2015-08-06 01:51
Tác giả:
1. Ông chủ ơi cái này bán thế nào đây?
- 40 ngàn.
- 40 ngàn 5 cái bán không?
2. Lần nào mặc cả được cũng có cảm giác mình bị lừa… Không biết có ai thấy như vậy không?
3. Nếu là ông già bà cả bán hàng, đảm bảo mọi người sẽ không mặc cả.
4. Bình thường toàn mẹ mình mặc cả, còn mình đứng sau phụ họa: “Đúng rồi! Đúng rồi!”
5. Ông chủ, cái quần này bao nhiêu tiền thế?
- 150 ngàn!
- Phía sau chú có cái ngân hàng nào không ạ?
- Có! Có chứ! (ông chủ hí hửng)
- Thế sao chú không đi cướp luôn đi!

6. Hôm nay ra tiệm tạp hóa mua muối, tôi hỏi giá tiền. Ông chủ nói 2 ngàn rồi đưa một bao muối ra cho tôi. Tôi nhìn rồi nói:
- Trên này chẳng phải ghi giá đề nghị bán lẻ là 1 ngàn rưỡi hay sao.
Ông chủ thản nhiên:
- Tôi không chấp nhận đề nghị đó.
7. Ở cổng trường bọn tớ có bà bán dép 20 ngàn một đôi, tớ:
- 10 ngàn được không ạ?
Bà mỉm cười đầy hiền từ:
- Được chứ! Thế con muốn đi chân phải hay chân trái?
8. Định mua cái tai nghe, hỏi người bán:
- Chú ơi, cái tai nghe này bao nhiêu ạ?
Người bán tai nghe:
- Cái này à, hàng Nokia chính hãng đấy, giá gốc 350 ngàn, bán lẻ 120 ngàn, mà nhìn cô bé thật thà, chú bán 18 ngàn thôi.
9. Có lần thấy một cái áo sơ mi rất đẹp trên mạng, bán giá 200 ngàn, tôi thấy mắc quá nên mặc cả với chủ tiệm. Chủ tiệm không chịu nổi tôi cứ càm ràm nên nhường lại giá 185 ngàn. Tôi vẫn thấy mắc nên đành nói “byebye”, rồi theo thói quen gõ “88 ngàn”, ai dè chủ tiệm gõ biểu tượng khóc ròng rồi nói:
- Bán luôn.
10. Hôm đó tôi đi mua cà chua, chọn ra 3 quả để lên bàn cân, bà chủ cân xong nói:
- Một cân rưỡi, 10 ngàn.
Tui nói:
- Chỉ nấu canh thôi, không cần nhiều làm gì.
Rồi bỏ đi quả lớn nhất. Bà chủ lại liếc nhìn cái cân:
- 8 ngàn.
Thế là tôi ung dung móc ra 2 ngàn trả bà ta rồi lấy quả cà chua to nhất vừa bỏ ra, quay người đi.
11. Có lần đi mua đồ mất 9 ngàn, tôi trả tờ 100 ngàn. Người bán nói, tôi đưa thêm 1 ngàn, cô trả lại tôi 90 ngàn đi. Nghĩ lại cũng thấy không có gì là không đúng.
12. Đằng ấy cứ hỏi giá đi, sau khi nghe giá xong thì bỏ đi ngay, không đầy 5 giây sau chủ quán sẽ gọi đằng ấy lại và tự mình trả giá xuống một nửa! Trăm phát trăm trúng!
13. Cái quần này bao nhiêu ạ?
- 80 ngàn!
- Thôi, 50 có bán không?
- 50 không được, bán thì tôi lỗ vốn!
- Không bán thì cháu đi đây?
Cháu đi thật này!!!
Cháu, cháu đi thật, đi thật đấy!!
14. Đi mua quần áo với bạn gái, vào phải quán bán đắt cắt cổ, ông chủ chém giá lên tận trời. Bạn gái bỗng dưng khóc rống, cầm tay tôi cầu xin:
- Chồng ơi! Đừng mà! Không phải anh đã hứa với em sẽ không giết người nữa hay sao!
15. Có lần mua đồ, muốn mặc cả, em thông minh đột xuất:
- Bác ơi, cháu chỉ có 50 ngàn thôi, bán cho cháu đi mà!
Chủ quán kiểu miễn cưỡng đồng ý. Sau đó em hí hứng lôi tờ 100 ngàn ra khỏi ví đưa cho chủ quán, cả bầu không khí như đông lại vì ánh mắt của chủ quán, tới giờ em vẫn không quên.
16. - Không bán thì cháu đi đây!
- Thôi, cô vào đây!

17. Tôi không biết mặc cả, chỉ biết chém người. Bà nói giá thấp nhất có thể bán được xem nào?
18. Trả giá xuống một nửa trước, sau đó trả xuống thêm 20 nữa! Quy tắc vàng đấy!
19. Có lần đi mua sắm thì thấy sợi dây chuyền rất đẹp. Tôi hỏi giá thì nói:
- 380 ngàn, vàng thật đấy.
Thế là tôi trả giá:
- 10 ngàn.
Bà chủ nói:
- Nhìn kỹ đi, vàng thật đấy.
Tôi kiên quyết:
- 10 ngàn.
Bà chủ nói:
- Thôi được, thấy cô cứng đầu quá nên bán cho đấy.
Tôi nói vẻ nham hiểm:
- Không mua, tôi chỉ tập trả giá thôi.
20. Bà chủ, bộ quần áo kia bao tiền?
- 350 ngàn.
- Thế mua quần thôi?
- 260 ngàn.
- Vậy gói cho cháu cái áo kia đi.
21. Đi chợ mua túi xách, ông chủ nói 200 ngàn một cái. Tôi nói ngay, 80 ngàn đi tôi mua 2 cái. Ông chủ há mồm trợn mắt nhìn tôi vài giây như nhìn người trong nghề, cuối cùng nói:
- Bán luôn, ra ngoài nhớ đừng nói cái giá này ra.
22. Đi chơi với con bạn thấy có đôi giày chào giá 180 ngàn, mình tính mặc cả xuống 120 ngàn, kết quả con bé kia tí tởn nói với chủ quán:
- Chú ơi, giảm cho bọn cháu 5 ngàn được không?
Nguồn: mlog
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Sống như những đóa hoa
Khi mỗi người biết nở một đóa hoa trong chính đời sống của mình, cuộc đời dù còn nhiều lo toan, cũng sẽ bớt khắc nghiệt và thêm nhiều hương sắc nhân ái.
Thả trôi hết những phiền muộn.
Con người sống một đời, điều gì quan trọng nhất? Ngồi bên hiên nhà, trà chiều thư thả, lặng nhìn gió thổi mây bay, những điều bình dị ấy dường như chúng ta đã bỏ rơi trong nhịp sống hối hả hiện đại. Nhưng qua cơn đại dịch, chắc hẳn chúng ta đều nhận ra cuộc sống thật mong manh. Cuộc sống nhẹ nhàng nhất là hãy trân quý từng phút giây đang sống, mong một sức khỏe bình an là quá đủ đúng không bạn?
Tết này con sẽ về (Phần 8)
Tôi từng nghĩ mình đã quen với những chuyến đi một mình, quen với việc không ai đón, không ai chờ. Nhưng khoảnh khắc này, giữa mùi hoa Tết phảng phất và những tiếng gọi nhau thân quen, tôi mới nhận ra rằng: mình chưa từng hết muốn được trở về.
Mùa hoa xoan
Tôi nhớ những đêm dài thuở xưa. Gió thổi qua bậu cửa, lùa vào mái nhà tranh nghe lành lạnh. Trong bóng tối, tiếng cha ho khản như mắc lại nơi cổ họng. Mẹ trở mình khẽ khàng, thao thức đến gần sáng. Những năm gian khó, cái đói luôn rình rập. Cha lo vụ giáp hạt, tính chuyện sắn khoai độn cơm. Mẹ đong đếm từng bát gạo trong chum, chỉ mong ngày mai vẫn còn đủ nấu nồi cơm nóng.
Nhật kí tuổi 18
Sau một kì nghĩ hè đầy kỉ niệm, chúng tôi trở lại ngôi trường với những tiếng cười nói rôm rả, mỗi người lại có những câu chuyện đầy thú vị về mùa hè đáng nhớ của mình, ai cũng sôi nổi và toát lên vẻ thơ ngây và trong sáng, nhưng có lẻ mùa hè ấy cũng là một mùa hè sẽ chẳng thể nào quên được vì đó là mùa hè cuối cùng của thời học sinh.
Tết này con sẽ về (Phần 7)
Cúp máy, tôi đứng rất lâu giữa dòng người đang hối hả mua sắm. Không hiểu sao, lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi không thấy sợ Tết nữa. Tôi không còn nghĩ đến sự trống trải của những con đường vắng, hay những bữa ăn một mình. Thay vào đó, trong đầu tôi hiện lên hình ảnh ba lụi cụi lau bàn thờ, em trai phụ ba treo câu đối, căn nhà quen thuộc có mùi nhang trầm và mùi bánh mới hấp.
Thong dong như gió, tự tại như mây
Thong dong như gió, gió đi qua trần gian không hối hả, không cưỡng cầu, cũng chẳng mang theo gánh nặng. Gió lướt qua cánh đồng, ghé mái hiên nhà, mơn man trên hàng cây, để lại sự dịu mát rồi lặng lẽ rời đi. Người biết sống thong dong cũng vậy, họ học cách bước chậm, biết dừng lại đúng lúc để lắng nghe thân tâm mình, nhận ra đâu là điều cần giữ, đâu là thứ nên buông.
Đài vinh quang của riêng mình
Tôi nhớ lại lời hẹn trong quá khứ: “Hẹn gặp bạn trên đài vinh quang phía trước” gắn với một người quan trọng đã không xuất hiện trong ngày tốt nghiệp. Theo thời gian, giữa những bộn bề cuộc sống, “tôi” dần quên đi lời hẹn ấy và nhận ra rằng “vinh quang” không còn là thành công rực rỡ trước đám đông, mà là sự bình yên và kiên trì trong hành trình riêng. Kết thúc mở: “tôi” tiếp tục hành trình của mình, không còn tìm kiếm người cũ, nhưng vẫn giữ một cảm giác dịu dàng, sẵn sàng cho khả năng gặp lại hoặc không vì điều quan trọng nhất giờ đây là cách mỗi người tự chạm đến “đài vinh quang” của riêng mình.
Tết này con sẽ về (Phần 6)
Ông không nói gì nhiều, chỉ lặng lẽ quan sát từng thay đổi nhỏ của tôi. Ông thấy tôi giật mình mỗi khi nghe tiếng cửa mở, thấy tôi ngồi rất lâu trước bàn ăn nhưng không động đũa, thấy tôi thức trắng nhiều đêm, mắt đỏ hoe nhưng tuyệt nhiên không rơi một giọt nước mắt nào. Sự dằn vặt của tôi như một lưỡi dao cùn, không giết chết ngay, nhưng cứa từng nhát một vào lòng người cha đã mất vợ. Có những buổi tối, ba đứng trước cửa phòng tôi rất lâu mà không gõ. Tôi biết ba ở đó. Tôi biết ba muốn nói gì đó. Nhưng cả hai cha con đều bất lực trước nỗi đau của nhau, không ai dám chạm vào vì sợ làm vết thương rách toạc thêm.
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.


