Phát thanh xúc cảm của bạn !

Những khóc cười một thời

2024-02-11 04:20

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi nhớ hoài tô cháo hành thịt bò nóng hổi anh tự nấu và mang lên tận giường cho tôi khi tôi bị ốm, những lúc như vậy tôi nghe lòng mình thật xúc động. Tôi nhìn anh cười anh nói mà thấy lòng mình cứ rưng rưng lên những giọt nước mắt.

***

“Ai mang con sáo lên trời

Rau răm ở lại chịu lời đắng cay

Ai làm cho Nam Bắc phân kỳ

Cho hai hàng lệ đầm đìa tấm thân”

Mọi người nghĩ gì khi đọc bốn câu thơ rất xưa ấy, còn tôi, tôi cảm nhận được tâm linh đang tràn lan trong đó. Tôi đọc và hiểu với cuộc đời này thì luôn luôn sẽ có những sự việc xảy ra ngoài ý muốn của chúng ta, nghĩa là chúng ta muốn vậy nhưng sự việc cứ kết thúc như vậy, theo một hướng khác với mong ước khác với suy nghĩ của chúng ta. Và chúng ta bắt buộc phải chấp nhận như thế cho dù có hài lòng hay không, cho dù có vui hay buồn, như người ta vẫn thường nói đó là ý trời nên phải thuận theo.

Tôi không biết tôi và anh, là tình yêu đầu tiên của tôi, là người đàn ông của tôi, là ba của con trai tôi bây giờ, là quen nhau là yêu nhau là đến được với nhau là đúng theo ý trời sắp đặt hay là do tự chúng tôi yêu thương nhau rồi thành chồng thành vợ, rồi nên chồng nên vợ. Tôi chỉ biết cả hai chúng tôi đã có một gia đình nhỏ của riêng mình đã được hai mươi mấy năm, từ lúc tóc hai đứa còn xanh màu cho đến giờ thì đã có tóc bạc nhiều rồi, vậy mà vẫn bên nhau vẫn sóng đôi là một cặp hạnh phúc. Và trải qua hai mươi mấy năm như thế chúng tôi đã có cùng nhau những khóc cười một thời để mỗi chúng tôi sẽ nhớ mãi.

Tôi gặp anh ngay ngày đầu tiên tôi đến công ty để nhận công việc, tôi nhớ hoài bộ đồng phục màu xanh đậm anh mặc khi ấy, và đôi tay anh to khỏe dính đầy những dầu nhớt vì anh đang sửa cái máy bơm. Sau đó anh và tôi quen nhau rồi thân nhau một cách thật chân tình như những người bạn đầu tiên, rồi sau đó mới yêu, cũng khoảng hơn hai năm là chúng tôi quyết định về chung một nhà. Tôi nhớ rất nhiều ngôi nhà đó, là ngôi nhà đầu tiên của chúng tôi, một ngôi nhà dạng nhà tập thể trên lầu một của một chung cư đã cũ, nhưng chúng tôi đã có hơn năm năm trời ở đó với rất nhiều những tiếng cười và hạnh phúc. Tôi và anh cứ bận tíu tít đi làm và đứa nào cũng ham lao đầu vào công việc để kiếm tiền, để dành dụm cho ngày sau nên phải hơn ba năm trời chúng tôi mới sinh con. Rồi khi con chào đời tôi và anh lại có thêm những niềm hạnh phúc mới chứa chan dù chúng tôi có bận rộn hơn rất nhiều, vì vừa công việc làm theo ca vừa chăm con nhỏ.

Tôi nhớ hoài mái tóc anh trong ngày cưới vì nhìn mắc cười lắm, mọi người biết sao không, vì anh lo sửa sang và sơn mới lại cho ngôi nhà nên tóc anh dính đầy sơn nước màu trắng, nhìn giống như tóc bạc vậy đó làm ai cũng cười. Nhiều người còn xúm vào chọc anh là mới lo cưới một cô vợ mà tóc đã bạc rồi, sau này cưới thêm cô nữa chắc còn bạc nhiều hơn.

Tôi nhớ nhất lúc tôi sinh con cũng vậy, anh vừa đi làm vừa chạy đôn chạy đáo lo cho tôi và con được chu toàn nhất. Tôi nhớ hoài đôi mắt anh lấp lánh niềm vui khi được bế con trên tay, rồi những lúc con ốm con đau anh luôn bên cạnh phụ giúp tôi chăm con để tôi có được nhiều thời gian nghỉ ngơi cho lại sức. Tôi nhớ hoài tô cháo hành thịt bò nóng hổi anh tự nấu và mang lên tận giường cho tôi khi tôi bị ốm, những lúc như vậy tôi nghe lòng mình thật xúc động. Tôi nhìn anh cười anh nói mà thấy lòng mình cứ rưng rưng lên những giọt nước mắt.

Dường như tôi đã từng chia sẻ về anh nhiều lần, người đàn ông đầu tiên, tình yêu đầu tiên của tôi của cuộc đời tôi. Cuộc sống chung của chúng tôi không quá nhiều sóng gió và bão giông, tuy cũng có lúc này hay lúc khác, lúc êm đềm lúc xao động những con sóng chập chờn, nhưng trong tim mỗi chúng tôi luôn nghĩ về nhau luôn có nhau, là luôn luôn. Tôi nhớ nhất và nhớ mãi rất rất nhiều lần đi chơi cùng anh, từ những năm tháng chúng tôi còn quen nhau yêu nhau cho đến bây giờ, tôi không thể nhớ nổi hết số lần chúng tôi được bên nhau như thế. Trên chiếc xe máy cũ mà đầy thân thương, chiếc xe máy cũng là người bạn đường đồng hành và hiểu được nhiều nhất những khóc cười, những hạnh phúc nhỏ nhoi mà vô cùng ấm áp của tôi và anh. Tôi thích những lần được đi chơi như vậy vô kể, và còn những con đường nữa, tất cả những con đường của thành phố biển bé nhỏ này đã chứng kiến và cùng khóc cười với riêng hai chúng tôi. Nhất là con đường biển, và cả tôi và anh đều rất giống nhau như vậy, là đều rất yêu biển.

Tôi nhớ những ngày tháng anh đi làm xa nhà, gần như có lúc cứ một tháng anh về một lần, có lúc lâu hơn, nhưng anh rất hay nhắn tin và gọi điện hỏi thăm và động viên chăm sóc tôi theo cách của anh. Tôi thấy anh ở xa nhưng sao lúc nào cũng rất rất gần bên tôi như thế, như hơi thở của anh vẫn còn vương mãi trên chiếc giường quen thuộc của hai chúng tôi, như bàn tay anh vẫn luôn còn ấm nóng rất nhiều khi cầm tay tôi, khi ôm tôi vào lòng.

Chúng tôi đã có chung rất nhiều những khóc cười như thế, cùng với những năm tháng con của chúng tôi lớn lên. Rồi bây giờ con đã đi làm thì những lần gọi điện, những câu chuyện của chúng tôi là luôn có bóng hình con, luôn có nỗi nhớ con, và luôn có tình thương con tràn ngập vô bờ bến.

Tôi nhớ và thích nhất tiếng đàn của anh mà tôi hay nói vui là khi anh vắng nhà thì cây đàn sẽ rất buồn, tôi thích được nghe tiếng đàn anh vang lên thật nhẹ nhàng thật nhiều cảm xúc cháy bỏng trong đó. Và tôi cũng nhớ anh hay nói là anh thích nhất bài hát đó, bài “Chiều trên quê hương tôi”. Tôi nghe tiếng đàn của anh mà cứ ngỡ đó là tiếng đàn hay nhất mà tôi được nghe, rồi tôi cũng nghe anh hát nữa, dù chưa có lần nào anh hát được trọn bài nhưng tôi vẫn cứ thích nghe. Tôi yêu nhất con người anh đơn giản và chân thật, nghiêm túc và đầy thương yêu đầy trách nhiệm với mọi người. Vì ai nhắc đến anh cũng nói vậy, là anh hiền hòa, anh dễ mến, anh chu đáo và tận tâm tận lực với công việc của anh.

Tôi muốn được gởi đến anh lần nữa những yêu thương khóc cười một thời của cả hai chúng tôi, của tôi và của anh.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Có Anh, Giông Bão Nào Rồi Cũng Qua | Blog Radio 898

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Nếu như trên thế giới này không còn người mà bạn muốn bảo vệ?

Hãy để tâm hơn tới những giây phút hiện tại, bởi vì nó mới là thứ có thể mang lại cho bạn hạnh phúc. Tương lai là gì, nếu nó có hãy đưa ra cho tôi xem, và đương nhiên, không ai làm được điều đó.

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

Bánh trái mùa xưa - góc nhỏ miền Tây

“Bánh trái mùa xưa” - con đường mang theo dấu chân của người tần tảo, chứng kiến tấm lòng thơm thảo, là mái hiên trước nhà của bà già tốt bụng, là tiếng cười reo của đám con nít trong xóm, là tình cảm của hai ông bà già chắt chiu nồng đượm...

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Ly hôn không phải là điều tồi tệ

Chắc hẳn ai trong mỗi chúng ta đều mong muốn có một mái ấm hạnh phúc và vun đắp xây dựng cho thật hoàn mỹ nhưng không phải gia đình nào cũng được như ý.

Tuổi Ngông Cuồng

Tuổi Ngông Cuồng

Đây là lần đầu tiên trong suốt mười lăm năm, tớ chịu nhìn nhận lại tính cách của tớ. Cũng đã mười lăm tuổi rồi, tớ muốn mình phải chững chạc và trưởng thành hơn, không thể lúc nào cũng trẻ con, ích kỷ như thế được.

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Kỉ niệm trong những ngày thiếu thốn

Lũ trẻ bây giờ con được sinh ra, tự hỏi cái tuổi thơ thiếu thốn kia có gì mà người lớn quanh chúng cứ mãi đoái hoài. Bây giờ không phải tốt hơn sao?

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng

“Mọi sự gặp gỡ trên thế gian đều là cửu biệt trùng phùng.” – Đó là câu được đề ở bìa của trang sách. Cửu biệt trùng phùng có thể hiểu đơn giản chính là lâu ngày gặp lại, bạn tình cờ gặp một người ngoài đường, bạn nghĩ đó là lần đầu tiên gặp nhau, nhưng Bạch Lạc Mai nói đó chỉ là bạn đang gặp lại cố nhân, một người mà trong vô lượng kiếp trước đã từng đóng một vai trò nào đó trong cuộc đời bạn.

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những đứa trẻ và Sài Gòn

Những ngày sau này, Sài Gòn đã thay đổi con nhiều. Nhưng con vẫn cảm thấy mình là đứa trẻ tách biệt hoàn toàn so với cái thành phố ấy.

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao chúng ta thường thất vọng về nhau?

Tại sao tôi đã hy sinh, đã làm mọi thứ cho người ấy nhưng tôi không hề nhận lại điều mà tôi muốn? Thay vào đó là sự hờ hững, coi thường, thậm trí còn tuyệt tình, phản bội khiến trái tim của chúng ta tan vỡ?

Tết

Tết " NHẠT '' hay chúng ta đã lớn ?

Tết - ngày lễ truyền thống của người Việt Nam đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Nhưng theo thời gian, có nhiều người cảm thấy Tết ngày nay trở nên nhạt nhẽo và không còn mang lại cảm giác hào hứng như trước. Liệu đây là dấu hiệu rằng chúng ta đã lớn hơn và quan niệm về Tết đã thay đổi?

Anh tôi

Anh tôi

Cầm nén hương trước ảnh người quá cố Cố kìm lòng mà vẫn thấy đau Tết năm trước còn chén thù chén tạc

back to top