Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhóc ơi… anh cũng từng trượt đại học

2009-08-04 14:38

Tác giả:


 

Blog Việt - Đừng buồn nữa nhé nhóc, anh cũng từng thi trượt đại học. Nhưng anh muốn nhóc biết một điều trong bất kỳ hoàn cảnh nào cũng không được thôi cố gắng, bởi con người sinh ra là để cố gắng và hướng suy nghĩ và hành động của mình đến những điều tươi sáng, tốt đẹp. Mỗi lần thất bại anh đều trưởng thành và mạnh mẽ hơn, anh sẽ nhanh chóng gạt bỏ những buồn phiền vào kỷ niệm, xốc lại hành trang chuẩn bị cho một cuộc "chiến đấu" mới với ý chí và quyết tâm gấp bội. Anh biết nhóc cũng đã dẹp bỏ những ưu phiền để sẵn sàng cho một hành trình mới, chinh phục khó khăn thử thách. Tự tin và mạnh mẽ lên nha nhóc!

Có nhiều cơ hội khác đang ở phía trước, đại học không phải là con đường duy nhất, càng không phải cứ học đại học xong, sự nghiệp của mình sẽ công thành danh toại. Hồi bé, anh cũng có những suy nghĩ giống các em bây giờ, thi trượt nên buồn chán và cho rằng mình thật vô dụng…
Nhóc lưu ý một điều nhé, không phải cứ học xong đại học là đương nhiên kiếm được việc làm để ổn định cuộc sống đâu. Những thử thách sau khi tốt nghiệp ra trường kiếm việc làm mới đáng ngại. Bây giờ có rất nhiều anh chị tốt nghiệp đại học, nhưng vẫn không thể kiếm được việc làm mang lại thu nhập ổn định.

Ảnh minh họa: Blog Hallie

Khi đối đầu với những khó khăn thử thách thay vì đối đầu trực tiếp, nhóc có thể né tránh và đi vòng, tìm những yếu điểm của khó khăn mà "giải quyết". Ví dụ, cửa vào đại học một cách trực diện rất hẹp, thay vì việc cố gắng thi đỗ bằng mọi giá trong khi sức lực mình có hạn, nhóc hãy bỏ một chút thời gian để đi vòng bằng cách học trung cấp, cao đẳng rồi liên thông lên đại học, đó cũng là một sự lựa chọn thông minh.

Vấn đề quan trọng là khi học - không nhất thiết cứ phải là đại học mình sẽ tiếp nhận những gì, thái độ học tập như thế nào? Để những kiến thức học được giúp mình đắc lực trong cuộc sống sau này. Học tập là cả một quá trình tích lũy kiến thức một cách bền bỉ và kiên trì.

Bằng tốt nghiệp đại học không phải để trang trí, càng không phải là cái gì to tát để khẳng định giá trị của con người. Có rất nhiều người tốt nghiệp đại học ra trường đã không đáp ứng được yêu cầu của công việc, theo lẽ tự nhiên họ cũng bị đào thải nếu không tiếp tục cố gắng. Vì thế các em đừng quá thần tượng những người đang ngồi trên giảng đường đại học, họ là những người giỏi nhưng cuộc sống và thành công của con người yêu cầu không chỉ giỏi là đủ.

Đừng đánh mất niềm tin nha nhóc, cố gắng lên và suy nghĩ tích cực lên nào. Đừng để những khó khăn tạm thời, hạ gục một cách dễ dàng, anh biết các em là những "chiến binh" can trường và dũng cảm. Chúc các em mạnh khỏe, may mắn !

 

                                                        Hà Nội, 12/07/2009.

 

  • Gửi từ Blogger Lê Sỹ Hào: “Chỉ là Blog thôi”

Bài liên quan:

 

Dành cho những sỹ tử: "Cháy hết mình… thành những ước mơ"

 

Blog Radio 39: Tớ… trượt Đại học

 

Tuổi 18 và những ngày chờ điểm thi đại học

 

Đừng bao giờ quên mỉm cười con nhé

 

Thư gửi em gái giữa mùa thi

 

Niềm đam mê và cánh cửa trường Đại học

 

Dù bạn đang dùng dịch vụ Blog nào, Blog Việt vẫn là người bạn đồng hành cùng cộng đồng Blogger Việt. Hãy chia sẻ những bài viết và đường link blog hay bạn muốn chia sẻ tới chúng tôi như thường lệ bằng cách gửi theo mẫu sau hoặc gửi email về địa chỉ blogviet@vietnamnet.vn

 

Cảm ơn bạn vì bài viết này, mình muốn gửi những lời động viên đến cô em gái của mình, cô bé cũng đang rơi tâm trạng buồn chán, và thất vọng vì ko hoàn thành bài thi đúng như mong đợi, và có nguy cơ trượt đại học. Mình cũng từng rơi vào tâm trạng như cô bé cách đây 5 năm trước, đúng là con đường vào đại học ko dễ dàng nhưng nó chỉ là tiền đề cho ta có thêm bước đệm vững chắc để bước trên con đường thành công sắp tới. Hi vọng các em sẽ đừng tuyệt vọng và chán nản sau thất bại nhỏ này, hãy tiếp tục cố gắng đừng từ bỏ ước mơ của mình. Đó cũng là lời mình muốn nhắn cô em gái của mình. Cảm ơn bạn vì bài viết sâu sắc trên.

,
phuonghong, Hà Nội , gửi lúc 03/08/2009 17:28:07

Rất đồng ý với ý kiến của bạn, có nhiều cách làm riêng để đến với thành công mà không cần thiết phải có gắng thi đỗ đại học. Quan trọng nhất là trong bất cứ công việc hay môi trường mình lựa chọn đều phải cố gắng hết sức, có như thế mới vươn lên được. Chúc mừng những nhóc đã đậu đại học và cũng chúc cho những nhóc chưa may mắn đỗ trong đợt này sẽ cố gắng và chọn lựa cho mình một hướng đi thích hợp. Đừng nản chí, muốn chiến thắng thì trước hết chúng ta hãy chiến thắng chính bản thân mình đã. Ok

,
Phúc Linh, Thái Bình , gửi lúc 30/07/2009 14:17:47

Tôi cũng trượt ĐH năm đầu nên rất hiểu.Ban đầu cũng thất vọng về bản thân nhiều lắm nhưng về sau thì đó chính là động lực để mình phấn đấu,để ko thua kém bạn bè.Bây jo ĐH đâu phải con đường duy nhất để đưa chúng ta thành đạt,còn nhiều con đường khác lắm.Quan trọng là phải quyết tâm thôi.

,
alex, HD , gửi lúc 30/07/2009 12:08:50

Mình vừa biết điểm thi hôm qua, điểm thấp hơn dự kiến nhưng đủ để mình có thể bước vào cánh cổng đại học.Ngồi ngẫm lại mới thấy bao nỗi nhọc nhằn phải chịu đựng để hôm nay đc cầm tấm bằng đại học..thế nhưng niềm vui chẳng đc trọn vẹn, tôi đỗ với điểm số suýt soát, và điều này thì đáng thất vọng lắm...12 năm đi học, chỉ trông vào 1 kì thi, thật có công bằng không nhỉ? Ai trượt đại học cũng đều buồn, nhưng học sinh nông thôn trượt thì là 1 điều kinh khủng...đó là áp lực của cả họ, có đứa cháu thi đại học, là sự bình phẩm của bà con làng xóm..sống ở nông thôn ko thể chỉ sống cho mình..Tôi nhớ những ngày tháng học hành vất vả, lăn lộn với những ca học thêm lúc 1, 2 h trưa, cái nắng cái nóng như muốn quật ngã tất cả, rồi những đêm thâu đèn học khuya, những lần khóc ướt gối vì thi ko tốt, rồi cũng có những lúc muốn tự giải thoát chính mình....Thế nhưng giờ tôi vượt qua, dù cho nó chưa trọn vẹn, dù cho sắp tới pải đối mặt vs nhiều lời xì xầm, nhưng cuộc sống là vậy mà...Ai cũng nói thời cắp sách tới trường là đẹp nhất, nhưng với tôi nó là chuỗi ngày học tập mệt mỏi, với lời răn dạy, phải đỗ đại học.......Có lẽ đó là 1 tuổi thơ buồn...........

,
nhóc buồn, hà nội , gửi lúc 30/07/2009 07:49:32

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top