Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ những tháng 10 xưa cũ

2016-10-13 01:25

Tác giả:


blogradio.vn - Tháng 10 là thời khắc giao mùa giữa thu và đông, nơi cái rét chưa đậm đà như đông, nơi những cơn gió heo may thổi nhè nhẹ đem theo cái lạnh dịu ngọt. Bầu trời như trong hơn, xanh hơn, cao hơn, mặt đất như thênh thang hơn, cuộc sống như yên ả hơn bởi vậy tâm hồn con người cũng như nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn nhiều.

***

Tháng 10 phương Nam, nằm nghe gió hát vi vu trên những tán lá bên căn gác nhỏ. Tháng 10 phương Nam có dư thừa cái ấm nồng. Vậy mà trái tim ta vẫn nhớ, nhớ đến da diết cái màu nắng nhàn nhạt quê mình mỗi độ tháng 10. Nhớ cơn gió heo may tinh nghịch, nhớ cái mùi khói cay cay khi chụm đầu bên vùi khoai nướng, nhớ cánh chong chóng quay tít trong gió...nhớ mùa rạ khô quê mình.

Sáng bừng dậy, thoáng co mình trong cái nắng dịu dàng. Một chút se se thôi khiến không khí xung quanh như được lọc sạch bụi bặm. Thêm một chút gió thổi bay mái tóc con gái. Thêm một chút khói vương trên những nếp nhà tranh, thêm một chút yên bình khi thấy màu xanh ngô khoai bật lên phía những cánh đồng bãi.. Tất cả khiến tháng 10 đẹp và thi vị biết dường nào.

Buổi sáng cả lũ chờ nhau nơi đầu ngõ. Mở cánh cổng làng, bước chân đặt trên con đường mờ mờ hơi sương, thấy con đường đến trường hàng ngày vừa quen vừa lạ. Giơ bàn tay đùa giỡn với những làn sương mỏng manh là là trước mặt. Giơ bàn tay hứng lấy những giọt còn đọng lại trên lá, uống những giọt sương ấy rồi lại cười òa và chạy. Băng qua cánh đồng ngô xanh ngút tầm mắt, gió ngộ nghĩnh len qua những kẽ lá. Nghe tiếng bước chân nhẹ hơn. Gió cũng như đang trốn tìm. Ta lắng tai nghe. Có tiếng đập cánh tanh tách của chàng châu chấu ham chơi nào đó.

Những ngày tháng 10 nhàn rỗi và bình yên. Bình yên như chén trà thơm ba ngâm nghi mỗi sáng. Như cái cách mẹ nhẩn nha lôi từng bó rơm nếp đã khô, lấy chiếc chén nhỏ, tuốt cho thật sạch những hạt thóc còn sót, rồi lại xếp những cọng rơm vàng ấy thành từng “con rơm”, biến chúng thành những chiếc chổi xinh xinh. Như cái cách bà vừa bỏm bẻm nhai trầu, vừa tỉ mẩn che chắn cho giàn trầu không trước nhà... Như cái cách bọn trẻ chúng ta nằm dài trên những triền rạ khô, ngẩng mặt nhìn trời, huyên thuyên về những dự định tương lai hay những câu chuyện không đầu không cuối.

Nhớ những tháng 10 xưa cũ

Trên những triền rạ khô ấy là những ngày rong ruổi theo những cào cào áo xanh, chuồn chuồn áo đỏ. Là những ngày hét khản cả tiếng với những trận đấu dế, những trận đấu cỏ gà, những cuộc hun và đuổi bắt những con chuột đồng núng nính. Là những buổi cả nhóm xúm xít bên đống lửa được chụm lên từ những cuống rạ khô, nghe bụng đánh trống cùng mùi khoai nướng, mùi sắn vùi. Là những buổi nhẩn nha nằm lưng trâu rồi ngủ quên lúc nào không hay, để khi choàng tỉnh giấc ngỡ mình lạc vào một xứ sở xa lạ nào đó. Những vạt hoa dong đỏ, cái màu đỏ như nhức nhối bật lên giữa xác xơ của những cánh lá. Ào xuống, cả lũ thích thú rút lấy những bông hoa ấy, ngửa cổ mút những cánh hoa ấy, nghe ngọt dịu chảy tràn vào hồn mình. Rồi ôm vào lòng cả cái màu đỏ ấy lên lưng trâu cùng những công chúa, hoàng tử mà chỉ thấy qua mỗi câu chuyện bà kể.

Những ngày tháng 10 ấy. Bữa cơm thường có thêm đĩa cào cào rang lá chanh thơm phức. Những con cào cào bắt được khi mỗi tối lũ trẻ trong xóm í ới gọi nhau, xách những ngọn đèn tự chế từ chiếc lốp xe , túa ra những cánh đồng bãi. Những con cào cào bắt được khi chúng đang tanh tách đạp trong những nõn lá ngô. Những con cào cào ấy có khi đến bây giò vẫn đập cánh loạn xạ trong giấc mơ những đứa nhóc quê mình.

Những ngày tháng 10 ấy. Buổi tối thường nằm dài trên chiếc trường kỷ giữa nhà, nghe cái âm thanh rè rè quen thuộc từ chiếc đài bán dẫn của cha; hay gối đầu lên chân nội nghe những câu chuyện ngày xửa ngày xưa...

Những ngày tháng 10 ấy, đôi chân rong ruổi trên những triền đê.Rong ruổi theo bắt những ước mơ bay xa hơn lũy tre làng . Rong ruổi đi tìm cho mình những con đường mới... Để đến bây giờ mỗi độ tháng 10 qua, những giấc mơ ta vẫn thổn thức cái màu tím biêng biếc của cánh hoa cỏ may; vẫn thổn thức nghe đâu đó tiếng con dế nào lạc lõng, vẫn thổn thức khi mẹ nhắn “ nhớ mặc thêm áo ấm nghe con. Và để mỗi lần chợt tỉnh, lại thoáng nhìn xuống gót chân mình. Đâu rồi “những nếp quần nhăn không vuốt tự bao giờ”.

Nhớ những tháng 10 xưa cũ

Tháng 10 là thời khắc giao mùa giữa thu và đông, nơi cái rét chưa đậm đà như đông, nơi những cơn gió heo may thổi nhè nhẹ đem theo cái lạnh dịu ngọt. Bầu trời như trong hơn, xanh hơn, cao hơn, mặt đất như thênh thang hơn, cuộc sống như yên ả hơn bởi vậy tâm hồn con người cũng như nhẹ nhàng hơn, thanh thản hơn nhiều. Tuy vậy cái chớm đông, tháng 10 luôn đem lại cái cảm giác buồn man mác, những nỗi buồn không gọi thành tên.

Ngày tháng 10, chẳng phải co ro trong những tấm áo dày sụ, cũng không phải mướt mát với nắng và nóng. Ta thoải mái khoác trên mình tấm áo mỏng, nghe cái lạnh mơn man trên da thịt, đưa hai bàn tay mình ôm lấy chính mình nghe tái tim mong manh mà ấm áp bởi ta chợt nhận ra khi không có ai ôm lấy mình thì mình cũng vẫn có lấy đôi bàn tay để tự ôm lấy mình….Lúc đó ta ước mình hóa thành cánh bướm nhỏ, lượn bay theo những cơn gió,ngó xuống để thấy cõi người nhỏ xíu,ngó xuống để thấy ta đã chỉ là một sinh linh bé nhỏ trong cõi đời rộng lớn này.

Những ngày tháng 10 muốn nắm lấy bàn tay ai đó, chạy dài trên những cánh đồng hoang vu,hét to để thả vào gió bao điều muốn nói, lại giật mình có phải ta chỉ cần đến bàn tay nào đó vào mỗi dịp tháng 10 hay không?

© Huyen Vo – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top