Nhớ một người đi qua đời tôi
2016-10-02 01:30
Tác giả:
Mưa thường làm người ta buồn, mà khi buồn lại hay nhớ những chuyện đã qua, những cuộc tình đã xa, một người bước qua đời mình chứ không phải người đang hiện hữu. Đêm nay, đứng bên khung cửa một ngôi nhà cao tầng khang trang, tôi bỗng nhớ về anh thật nhiều.
Anh là người đầu tiên mở cửa trái tim tôi...
Ngày ấy, tôi tuổi mười sáu đang đau đớn, ngỡ ngàng vì sự ra đi vĩnh viễn của người cha thân thương. Ông là trụ cột của gia đình có đến năm đứa con đang tuổi ăn học. Nỗi đau tinh thần qua đi, nỗi lo vật chất ập đến. Mẹ tôi với đồng lương công nhân một xí nghiệp nhỏ chẳng lo đủ nhu cầu ăn mặc, học tập của chúng tôi nên anh cả của tôi phải bỏ học đi làm kiếm tiền phụ mẹ nuôi em.
Tôi tiếp tục màu áo trắng học trò với hoàn cảnh như thế khiến tôi không còn quan tâm đến cuộc sống xung quanh. Rồi một ngày, trong buổi trực nhật ở trường tôi vô tình gặp anh. Điều kỳ lạ chỉ mới nhìn thấy nhau, mỉm cười xã giao một lần nhưng sao lòng tôi xao xuyến. Anh học trên tôi hai lớp, dường như anh cũng có cảm tình với tôi sau cái nhìn đầu tiên, nên giờ ra chơi anh tìm tôi trao cho tôi một gói me, cóc, ổi mua tại căn-tin trường.
Kể từ ngày hôm đó, anh thường tìm cách gặp gỡ để làm quen với tôi nhiều hơn. Một tình bạn nảy nở giữa tôi và anh, đẹp tự nhiên như nắng sân trường mỗi ngày hai đứa chờ đón nhau, như màu phượng vỹ rạo rực báo hè về. Tôi được anh quan tâm đến dạy kèm mỗi đêm, nên vừa có động lực vừa đạt kết quả học tập cao.Tình bạn của tôi và anh cứ êm đềm trôi cho đến ngày tôi tốt nghiệp phổ thông. Và trong một buổi tối đi ăn kem mừng cho tôi , anh nói tiếng "Yêu em "đầu tiên. Tôi đón nhận tình yêu của anh với con tim thuần khiết, trắng trong của tuổi trẻ.

Anh học xong đại học, đi làm tại một công ty lớn. Còn tôi vì gia cảnh không theo đuổi ước mơ ngồi giảng đường mà trở thành người buôn bán nhỏ ngoài chợ. Những thủ đoạn tranh mua giành bán diễn ra mỗi ngày, những khát khao tiền bạc nơi chợ đời nhiều cám dỗ làm phai nhạt màu áo nữ sinh. Tôi bỗng trở thành cô gái ham đua đòi, bắt anh cung phụng tiền bạc từ khi nào chẳng biết. Với lý do một sinh linh đang tượng hình trong bụng, tôi dễ dàng quy trách nhiệm để cột chặt anh bằng một đám cưới.
Ngày về bên nhau, điều anh thất vọng đầu tiên về tôi khi tôi nói thật rằng chẳng mang đứa con nào cả. Bản tính rộng lượng, anh sẵn sàng tha thứ. Anh đòi hỏi tôi trở thành một người vợ đảm đang, ngoài giờ buôn bán về nhà biết giữ lửa trong bếp để có bữa ăn đậm tình gia đình chứ không phải mua hai hộp cơm để sẵn trên bàn hay ra đường ăn cơm bụi. Nhưng hình như tôi chưa kịp chuyển tâm trạng từ ngươi yêu thành người vợ thì phải. Những xung đột cứ thế xảy ra ngày càng nhiều. Anh trở nên lạnh nhạt vì không thể khuyên bảo được tôi, trong khi tôi hừng hực tuổi xuân và khát khao được chiều chuộng. Chuyện gì đến đã phải đến! Tôi đem lòng yêu người khác theo hình mẫu tôi mong muốn và chủ động buông bỏ gia đình nhỏ đang có. Anh ra sức hàn gắn nhưng bất thành. Chúng tôi đường ai nấy đi.

Anh lập gia đình mới. Còn tôi chọn kết hôn lần nữa với một người giàu có. Bây giờ tôi có trong tay tất cả điều tôi mơ ước: nhà lầu, xe hơi, tiền của... nhưng tôi không có được cảm giác yêu thương như ngày xưa sống bên anh.Cái gọi là ngày xưa ấy tuy nghèo nhưng hạnh phúc mà tôi không nhận ra. Sự quan tâm của anh rất sâu lắng mà thể hiện lại giản dị. Nhưng ngày ấy tôi còn quá trẻ để có thể hiểu được tôi thực sự là một nữ hoàng trong trái tim của anh.
Một ngày cuối năm, tôi và chồng đến dự liên hoan tổng kết một công ty kinh doanh thành đạt trên thị trường hay làm ăn với công ty chồng tôi. Thật bất ngờ khi giám đốc công ty này là anh!
Người ta thường nói: tiền bạc đúng là có thể kiếm được nhưng hạnh phúc mới là thứ khó tìm. Bởi vậy cho đến hôm nay mỗi lần nhìn mưa rơi tôi lại nhớ đến anh. Tôi vẫn rất cô độc trong ngôi nhà sang trọng của chính mình...
© Hải Triều – blogradio.vn
Có thể bạn quan tâm: Mình còn nợ nhau một duyên phận
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'
Cánh hoa không lời
Một cô học trò khiếm thính tặng thầy giáo một cánh hoa khô như cách em bày tỏ tình cảm không lời. Sau khi phát hiện em bị bạn bè trêu chọc, thầy giúp cả lớp hiểu và thay đổi cách nhìn về sự khác biệt. Cuối cùng, từ một cánh hoa nhỏ bé, sự cảm thông và yêu thương đã nảy nở trong cả lớp học.






