Phát thanh xúc cảm của bạn !

Nhớ chòi gió thổi mát lòng

2017-01-21 01:30

Tác giả:


blogradio.vn - Tôi nhớ những đêm được theo bố ra ngủ ngoài lều. Gió đêm lành lạnh. Mặt ao đen thẫm và huyền bí. Tôi rúc vào nách bố, cuộn tròn lại, thì thầm hỏi sao bố không làm lều to hơn, cả nhà mình ra đây ngủ cho mát, tội mẹ đêm nào cũng quạt cho mấy đứa em mỏi cả tay. Bố cười không đáp. Tôi ngủ khì. Trong mơ thấy cái lều nhà mình như có phép, biến thành nhà tầng nổi trên mặt ao, gió lùa vào mát rượi.

***

Giữa những ngày hè oi bức, nóng nực, những luồng gió phả ra từ chiếc máy lạnh hoạt động cần mẫn trong phòng kín không đủ sức để xua tan đi những bức bối khó chịu trong người. Nhìn ra ngoài đường, chỉ thấy nắng đến nhức mắt. Kèm theo nắng là những đám bụi, những tòa nhà và những con đường nắng dưới chân. Tôi bỗng thèm đến nao lòng cảm giác được ngồi trong chòi gió, nhìn ra ô cửa nhỏ xiu xíu thấy một khoảng ao xanh biếc, một cánh đồng xanh ngát và những làn gió dịu ngọt, trong trẻo của một thời hồn nhiên thơ ấu.

Chòi gió - ấy là gọi một cách văn vẻ, lãng mạn chứ thực chất nó chỉ là một cái lều nho nhỏ được bố tôi dựng ở góc sát bờ ao nhà để tiện cho việc coi cá. Bốn cọc lều được dựng từ những đoạn gốc tre to, cắm xuống nước. “Nền lều” là những thanh tre được chẻ ra, bào hết những gai, mấu cho khỏi đau lưng đóng vào nhau thành một tấm vững chắc hoặc là một tấm dát giường cũ, loại giường chỉ dành cho một người nằm. Bốn “bức tường” được làm bằng phên đan hoặc cót ép, trổ thêm hai ô cửa sổ nhỏ cỡ chừng hai bàn tay, trên mái lợp rạ. Chiếc lều coi cá chỉ đơn giản thế, thô sơ thế mà trong mắt lũ trẻ chúng tôi hồi ấy chẳng khác gì một tòa lâu đài lộng lẫy.

Nhớ chòi gió thổi mát lòng

Giữa trưa hè nóng bức, mấy đứa con nít trong xóm rủ nhau trốn bố mẹ, trốn ngủ trưa ra lều chơi. Hoa dại mọc đầy bên bờ ao, hái về, dắt lên mái lều chơi trò trang trí nhà cửa. Có lúc lại thả sức tưởng tượng, chia thành hai phe chơi giữ thành. Cửa lều thường được đan bằng phên, chống một thanh gỗ nhỏ có thể hạ lên hạ xuống được “biến” thành cửa thành. Quân mình thua trận, chạy về chui qua cửa, hạ tấm phên xuống là đóng cửa thành, “nội bất xuất, ngoại bất nhập”. Chơi chán thì ngồi hóng gió. Gió từ cánh đồng lúa phía trước tràn về qua mặt ao mắt rượi. Cũng có khi chúng tôi ngồi im, tư lự, nhòm qua khe hở dưới nền lều, nhìn xuống mặt ao, chăm chú ngắm chú gọng vó chân cẳng dài nghều đi như lướt dưới mặt nước, đám rong rêu hiền lành, thi thoảng, một vài chú cá quẫy nước lao xao, lao xao.

Đôi khi chơi chán chê, mệt mỏi, mấy đứa nằm lăn ra lều ngủ khì. Trời chuyển dông, sấm ì ùng mới giật mình choàng tỉnh. Rồi mưa. Mưa rơi trên mái tranh, nhỏ giọt, nhỏ giọt. Cả lũ tranh nhau thò tay qua ô cửa nhỏ xíu hứng nước mưa. Đứa thò được tay ra thì hí hửng, đứa chậm hơn không tranh kịp thì phụng phịu. Thi thoảng, một tiếng sấm nổ to khiến cả lũ kêu ré lên rồi nhìn nhau cười vang. Tiếng cười của một thuở hòa vào những giọt mưa lao xao trên mặt ao. Dứt mưa, chạy ào ra khỏi lều vồ cá rô lóc lên bờ. Có khi cá vồ không được mà lại thành vồ ếch, mặt mũi, tay chân, áo quần lọ lem hết cả. Lại nhìn nhau cười hi hi ha ha.

Nhớ chòi gió thổi mát lòng

Tôi nhớ những đêm được theo bố ra ngủ ngoài lều. Gió đêm lành lạnh. Mặt ao đen thẫm và huyền bí. Tôi rúc vào nách bố, cuộn tròn lại, thì thầm hỏi sao bố không làm lều to hơn, cả nhà mình ra đây ngủ cho mát, tội mẹ đêm nào cũng quạt cho mấy đứa em mỏi cả tay. Bố cười không đáp. Tôi ngủ khì. Trong mơ thấy cái lều nhà mình như có phép, biến thành nhà tầng nổi trên mặt ao, gió lùa vào mát rượi.

Những chiếc ao nhỏ ở quê tôi giờ hiếm dần. Vì lợi ích kinh tế, người nông dân đã quy hoạch ao, vườn, chuồng thành những khu trang trại rộng, khép kín. Chiếc lều coi cá, chòi gió nhỏ bé đứng bên bờ ao soi mình xuống dòng nước của một thời tuổi thơ tôi cũng không còn hiện hữu. Những cơn gió đã đưa chúng về miền thương nhớ xa xăm, chỉ còn thoảng lên trong ký ức. Nhớ đến nao lòng!

© Đào Thu Hà – blogradio.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Năm tháng ấy và chúng ta

Năm tháng ấy và chúng ta

Vậy nên tớ chọn cách chấp nhận dừng lại để bảo vệ tình cảm của của tớ dành cho cậu, cũng là để bảo vệ tình bạn suốt 7 năm của chúng ta. Khi bản thân quyết định phải dừng lại thứ tình cảm dành cho cậu tớ cảm thấy vừa đau lòng vừa bất lực. Tớ đau lòng vì không đành lòng, tớ bất lực vì không thể làm gì khác. Trong giây phút này tớ đã cố gắng bình thản để buông tay tình cảm dành cho cậu, thưc ra tớ cũng chẳng còn cách nào khác bởi vì tớ đã thua trước sự lựa chọn của cậu.

Một bước yêu sai

Một bước yêu sai

Tôi yêu anh hơn tất cả những gì tôi có, nhưng tôi lại chẳng thể vượt qua những mất mát tuổi thơ. Chọn cách bóp chết tình yêu của mình để hài lòng đứa trẻ sâu bên trong đang gào khóc, tôi đã mất đi anh và chính mình.

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Đây là đích đến cuối cùng và viên mãn nhất trong hành trình nhân quả của một đời người phụ nữ

Cứ kiên nhẫn sống tử tế, bình an nội tại chính là phần thưởng vô giá nhất.

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Tuổi trẻ giống như một cơn mưa rào, dù có ướt lạnh ta vẫn mong được tắm mình thêm lần nữa

Có những ký ức, chỉ cần một làn gió thoảng qua cũng khiến lòng ta chao đảo. Với tôi, đó là những ngày bên suối Hàng nơi tuổi thơ trôi đi cùng tiếng nước chảy và những trận cười nghiêng ngã. Giờ nghĩ lại, thấy mọi thứ giản dị đến nao lòng, mà sao ấm áp đến lạ.

Ba tôi

Ba tôi

Có những đêm tôi thử nói lại câu đó trong đầu, nhưng đổi câu trả lời. Tôi tưởng tượng nếu hôm đó tôi nói “Không hẳn.” Hoặc “Con không biết.” Hoặc chỉ im lặng mà thôi. Tôi tưởng tượng nhiều đến mức có lúc tôi quên mất sự thật là tôi đã nói “Có” thật.

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Những chuyến xe buýt cũ kỉ niệm

Cuộc đời này vốn dĩ không biết trước điều gì sẽ xảy ra được thế nên hãy cư xử tử tế với nhau khi còn có thể bạn nhé. Bởi gặp nhau trong cuộc đời cũng là có duyên lắm rồi.

Loạng choạng

Loạng choạng

Bạn có thể tự bước ra khỏi bóng tối, nhưng bạn đã lựa chọn từ bỏ ánh sáng

Nguyên vẹn

Nguyên vẹn

Khi những vụn vặt chất thành một đống lớn, nó giống như tảng đá đè nặng lên trái tim mỗi người. Mong rằng ai cũng tìm được cách chầm chậm đắp lại những vết nứt.

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Nơi tình thương chưa trọn vẹn

Có thể ta không được chọn nơi mình sinh ra, nhưng ta được chọn cách mình sống và trao đi tình thương cho người khác.

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Gửi anh! Trái tim đang còn vỡ vụn

Trong cuốn sách Lén nhặt chuyện đời có viết như thế này” Thất tình, thường khóc lóc kiêu gào, nghỉ thiếu người ta mình sống không nổi. Lúc đó, lấy sợ dây quấn vô cổ siết thật mạnh. Thả dây ra mới nhận thấy một diều, thiếu oxi con người mới chết, chớ thiếu người yêu chả đứa nào chết cả.”

back to top