Nhớ bạn một chiều mưa
2014-05-12 01:05
Tác giả:
Hôm nay là 14-7 rồi, ngày mai cậu đi Hà Giang tình nguyện nhỉ. Tớ muốn nhắn tin cho cậu hỏi xem tình hình mai đi thế nào nhưng lại thôi. Ý nghĩ cứ đến thì tớ lại gạt phăng nó ra khỏi đầu. Bởi một lý do không mấy hợp lý, cậu có rất nhiều việc phải làm để chuẩn bị cho ngày mai đi mà, không nên làm phiền.
Bây giờ, tớ vẫn còn nhớ cái cảm giác khi ngồi đằng sau xe tựa đầu vào vai cậu ngủ trong đợt đi chơi Thiên Sơn –Suối Ngà cùng lớp. Một cảm giác thân thuộc đến khó tả suốt cả chặng đường dài hơn 30 cây số.

Bạn của tớ, tớ biết cậu là người tốt vì bạn bè, vui tính hay nói đùa. Nhưng tớ vẫn nhớ những kỉ niệm ngọt ngào mà không biết cậu còn nhớ không. Đôi khi tớ tự hỏi mình không biết cậu có quan tâm đến tớ như tớ quan tâm đến cậu không, không biết cậu có lo lắng cho tớ như tớ lo lắng cho cậu không. Và câu trả lời là: có lẽ không, không , chắc chắn không. Cậu có nhiều việc để làm nhiều thứ để quan tâm. Và tớ chỉ là một trong số vô vàn điều đó.
Về nghỉ hè, xa Hà Nội, chưa bao giờ tớ thấy lưu luyến Hà Nội đến thế. Có Phải chỉ vì tớ đã gắn bó với Hà Nội gần một năm qua hay không? Hai nửa thế giới khác nhau, hai con người khác nhau. Tớ đã hỏi cậu “Tại sao hai người hoàn toàn khác nhau lại có thể trở thành bạn tốt của nhau nhỉ?”. Cậu đã trả lời tớ; “Tớ biết sao được”. Ừ, đúng vậy tớ cũng chẳng biết vì sao nữa. Nhưng có lẽ tớ sẽ giữ những kỉ kiệm ngọt ngào này cho riêng mình thôi và cậu vẫn sẽ là người bạn tốt của tớ.
Những giọt mưa vẫn rơi rả rích trên mái hiên. Con đường phía trước ướt đẫm. Cây trong vườn được tưới nước mưa ánh lên màu xanh tươi tắn. Ngồi bên cửa sổ, nhìn ra bên ngoài, có người đang mỉm cười. Có người hôm nay rời Hà Nội lên vùng núi Hà giang tình nguyện gần 20 ngày. Có người lại ngồi thương nhớ Hà Giang và nhớ những chiều mưa như thế.
• Nguyễn Thị Ninh

Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Làm sao để em có thể quên anh
Ngoài kia nắng vẫn ngập tràn vì mặt trời vẫn soi rọi mỗi ngày nhưng cõi lòng em thì lạnh ngắt và em vẫn giãy giụa với nỗi day dứt đó, làm sao em có thể trở về bên anh làm sao em có thể quên được anh.
Chỉ một giây gió thổi
Thanh xuân vốn dĩ là như vậy không cần lời tỏ tình rành mạch, không cần những cái nắm tay lãng mạn dưới mưa. Chỉ cần một khoảnh khắc gió thổi, tóc bay, nụ cười bất lực và một mùi hương thoảng qua là đủ để trái tim rung lên từng nhịp dài.
Biết đủ là hạnh phúc
"Người biết đủ luôn là người hạnh phúc” Vì trong tim luôn giữ được bình yên Dẫu cuộc đời còn lắm nỗi ưu phiền Vẫn nhẹ bước, chẳng ưu tư vướng bận.
Cảm ơn mẹ vì mẹ là mẹ của con
Giá như, con có thể quay ngược thời gian lại để con vẫn là một bé vô tư không phải lo suy nghĩ gì cả thì tốt biết mấy mẹ ơi. Nhưng giờ con không thể thay đổi được bất cứ gì cả. Bởi mọi sự lựa chọn đều do con quyết định nên hạnh phúc hay đau khổ thì con cũng phải chấp nhận hết.
Chỉ cần ở lại
Người ta thường nghĩ rằng, chỉ khi nào mất đi rồi, con người ta mới hiểu giá trị của những điều từng có. Nhưng sự thật là, có những thứ không biến mất ngay, chúng chỉ lặng lẽ rút lui, từng chút một, cho đến khi ta quay đầu lại thì khoảng trống đã đủ lớn để không thể lấp đầy. Anh không bỏ nhà đi. Vẫn về mỗi tối. Vẫn ăn cơm chung, dù muộn. Vẫn nghe con nói, dù không thật sự lăng nghe. Cho đến một ngày, anh nhận ra: Gia đình không rời đi vì thiếu tiền, mà vì thiếu sự có mặt. Câu chuyện này không kể về một người đàn ông thất bại, mà kể về một người đã kịp dừng lại. Bởi sau tất cả những lần chạy trốn dưới cái tên "lo cho gia đình", anh hiểu ra một điều rất giản dị: Không cần trở thành ai khác. Không cần bù đắp bằng điều lớn lao. Chỉ cần ở lại.
Một ngày trong veo
Nhiều người nói rằng, bận rộn là minh chứng cho việc chúng ta đang sống có mục tiêu. Nhưng có lẽ, bận rộn quá mức lại khiến chúng ta quên đi điều quan trọng nhất: đó là sống cho chính mình và cho những người thương yêu. Chúng ta lao vào công việc, đôi khi với niềm tin rằng đang làm tất cả vì gia đình, nhưng lại quên mất rằng gia đình cần chúng ta ở cả sự hiện diện trọn vẹn.
Tết này con sẽ về (Phần 5)
Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.
Hoài bão
Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.
Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này
Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.
Tết này con sẽ về (Phần 4)
Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.


