Phát thanh xúc cảm của bạn !

“Nhận” là một hạnh phúc, nhưng “cho” còn hạnh phúc hơn nhiều…

2010-12-20 11:55

Tác giả:


Blog Việt - Hà Nội mưa phùn gió bấc,

Sáng ra thấy Hà Nội ướt nhẹp, muốn ôm vào lòng mà sưởi ấm. Quyết tâm mãi tôi mới ra được khỏi cái chăn ấm yêu quý mà lao xuống đường. Hôm nay mới thực sự cảm nhận được vị đông rét ngọt là như thế nào. Những tin nhắn dặn dò: “Hà Nội lạnh lắm rồi, ra đường nhớ đội mũ len, quàng khăn, mặc áo ấm và đeo găng tay nhé...” - chợt thấy mình quá ư là hạnh phúc…

Xuống phố, lặng buồn khi thấy một bà cụ bán rau, chắc ngoài bảy mươi, cụ mặc chiếc áo khoác mỏng tang không che nổi tấm thân gầy còm. Thương lạ... Bên kia đường là một bé trai tầm mười ba, mười bốn, đang ngơ ngác với vài đôi dép và một hộp đựng đồ nghề đánh giầy. Lẽ ra, với độ tuổi ấy, em đang tung tăng đến trường, đang chơi đùa cùng chúng bạn, đang được vòng tay của cha, của mẹ ôm ấp thế mà giò phải gồng mình với cái đói, cái rét trong thời tiết khắc nghiệt này. Quần áo em gần như đã rách nát, cũ màu theo năm tháng, duy chỉ có đôi mắt là vẫn sáng trong, muốn lặng đi mà ngắm nhìn… Cuộc sống là thế, nhiều khi quá đủ đầy khiến người ta không nhận ra những thứ mình đang có.là hạnh phúc. Hạnh phúc luôn chia phần cho mỗi người. Người phần ít, kẻ phần nhiều nhưng xét cho cùng thì ai cũng có. Thế mà hằng ngày có biết bao nhiêu người gò bó, chìm đắm mình trong nỗi khổ đau. Nếu đã không mang lại hạnh phúc cho nhau thì đừng làm nỗi đau thêm dài hơn nữa…

Con người ta còn nhiều ích kỷ lắm! Muốn có yêu thương mà không tự tạo yêu thương cho mình, cứ chờ,cứ đợi, đợi cái ""cho"" của người khác thì biết bao giờ mới lớn , mới bình yên. Nhiều khi trách ông trời vô tình, lòng người thờ ơ, nhưng thử hỏi xem, ánh mắt ta có phải lúc nào cũng nhìn ra xa, bao trùm tất cả... nhìn sâu trong nụ cười của người khác để thấy nỗi đau giằng xé hay chỉ nhìn được cái xanh xanh của bầu trời qua khung cửa bé xíu? Chỉ nhìn đôi mắt trong của đứa trẻ thơ sao không nhìn những khi em lê lết ngoài đường để kiếm từng bát cơm. Nhìn những lúc mình hoang phí tiền bạc cho “bằng bạn bằng bè” sao không nghoảnh mặt sang mà nhìn đôi tay sần sùi và đôi mắt đã hoen màu của mẹ… Xin ta đừng yêu cái đẹp đẽ bóng bẩy bởi vỏ bọc hào nhoáng của đời,đừng yêu cái ngọt ngào sẵn có... Xin ta hãy dừng chân,bước chậm lại mà yêu cả những nỗi đau thẩm thấu vào da thịt... Yêu cả ánh mắt em buồn, yêu cả những giọt lệ đắng lòng, yêu bàn tay chai sần và thêm cả những nếp nhăn của mẹ, của cha...

Cái đẹp bóng bẩy luôn phơi bày ra ngoài để ta nhoài người ra mà bắt lấy. Rồi một ngày kia khi ta tìm thấy, nó là cái đẹp nhưng nên nhớ cho là nó chỉ là cái vỏ bề ngoài…

Sinh ra là một người có tố chất, trong một gia đình khá giả là một may mắn.

Sinh ra là một người bình thường, trong một gia đình bình thường là một hạnh phúc.

Sinh ra là một người không được đủ đầy, trong một gia đình khó khăn là một thử thách… 

Nếu bạn nằm trong số người may mắn và hạnh phúc thì bạn nên trân trọng những gì mình có thay vì nhăn nhó mà than vãn khổ đau. Nếu bạn nằm trong số những người đến sau được thử thách thì mong bạn hãy cố gắng hết mình để vượt qua, rồi một ngày kia  bạn bước ra xa, bạn sẽ thấy thành quả mà ta đạt được, có những điều khi dám đánh cược, thì sẽ không còn là thử thách nữa đâu…

Cuộc sống luôn có muôn màu muôn vẻ, thật là hạnh phúc khi ta biết sẻ chia. Tình yêu thì rất gần còn nỗi đau thì tít tắp, tạo hóa luôn sắp đặt cho con người sống ở một vị trí nào để biết mình là ai trong cuộc đời này.

Được “nhận” là một hạnh phúc, nhưng được “cho” còn hạnh  phúc hơn nhiều…

  • Gửi từ Face Book Dung Nhi – Hoàng Dung
     

 

Những tâm sự muốn sẻ chia, những bài viết cảm nhận về cuộc sống, những sáng tác thơ, truyện ngắn mời bạn cùng chia sẻ bài viết với Blog Việt bằng cách gửi đường link, file đính kèm về địa chỉ email blogviet@dalink.vn đồng gửi blogviet@vietnamnet.vn

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Tết này con sẽ về (Phần 5)

Qua khung cửa kính của quán cà phê, mẹ thấy ba đang ngồi nói chuyện với một người phụ nữ. Mẹ định xoay người đi tiếp vào siêu thị thì đúng lúc ấy, người phụ nữ kia ngẩng lên. Đôi mắt đỏ hoe, như vừa khóc xong, khiến tim mẹ khẽ thắt lại. Mẹ sững người. Người phụ nữ đó… chẳng phải là cô Mai, mẹ của Phúc Nguyên hay sao.

Hoài bão

Hoài bão

Giữa những buổi chiều sân trường lặng gió, có những đứa học sinh đang âm thầm nuôi lớn hoài bão của mình. Không ồn ào, không rực rỡ, chỉ là những bước đi chậm mà bền bỉ để một ngày nào đó, ước mơ sẽ đủ lớn để thay đổi cả cuộc đời.

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này

Phụ nữ dù già hay trẻ, muốn hậu vận an yên, nhàn nhã nhất định phải học những thứ này.

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Tết này con sẽ về (Phần 4)

Nỗi lo âu chồng chất. Cảm giác mất mát khi nhận ra người mình xem là bạn có thể đã phản bội mình. Một người chồng đầu ắp tay gối hơn hai mươi năm, nhưng luôn chọn im lặng và trốn tránh. Mẹ không biết đâu là sự thật. Mẹ càng suy sụp hơn khi biết tôi đã nảy sinh thứ tình cảm vượt quá tình bạn với Phúc Nguyên.

Học đường - Lời thương, lời giận

Học đường - Lời thương, lời giận

Tuổi học trò rất đẹp nhưng mong manh, vì vậy học sinh cần suy nghĩ trước khi hành động và cư xử tử tế với nhau.

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Để không gánh nợ ngập đầu ở 35, gái độc thân mua nhà cần lưu ý 3 cốt lõi về phong thủy và tài chính này

Đừng vội mua nhà trước tuổi 35 nếu hội chị em độc thân chưa biết 3 cấm kỵ tài chính và phong thủy 'chí mạng' này.

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Nơi đây có bình yên (Phần cuối)

Có những buổi chiều tôi đứng rất xa, nhìn anh giữa nắng gió, tự hỏi liệu mình có đang chờ một điều không bao giờ thuộc về mình. Cũng có những ngày anh đứng trước ranh giới mong manh của mất còn, để rồi khi tỉnh lại, điều đầu tiên anh nghĩ tới lại là một câu hỏi chưa từng kịp nói ra.

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Nơi đây có bình yên (Phần 3)

Tôi bước vào phòng, khép cửa lại, dựa lưng vào cánh cửa, nước mắt chảy dài, tôi không biết tôi khóc cho anh hay cho mình. Ánh đèn hắt qua cửa sổ vẫn còn in bóng anh trên nền đất. Rồi bóng ấy cũng tan vào đêm.

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Nhịp cầu nào cho hai bờ cách biệt

Hãy nhớ rằng: Hạnh phúc lớn nhất của đời người là được sống cuộc đời mà mình đã chọn, chứ không phải cuộc đời mà người khác mong muốn. Đừng để đến khi thanh xuân qua đi, ta chỉ còn lại những luyến tiếc. Hãy can đảm cầm bút và tự viết nên chương nhạc của riêng mình, dù nốt trầm hay nốt bổng, miễn là nó được cất lên từ chính trái tim dũng cảm của bạn.

Yêu một người không biết mình là ai?

Yêu một người không biết mình là ai?

Có bao giờ bạn yêu một người… không biết mình là ai. Yêu một người mà bản thân cũng không biết chưa?

back to top