Người mà ta không thể quên được
2015-10-07 09:32
Tác giả:
– Sự chờ đợi là gì?
– Wait hay waiting gì đó
– Không. Sự chờ đợi là phép màu mong manh.
Tôi phì cười.
– Tớ đang hỏi định nghĩa, không phải dịch tiếng Anh nha.
Tôi hiểu nhầm vì thi thoảng, Tuấn vẫn nhảy vào nhờ tôi dịch giúp vài câu tiếng Anh. Trên màn hình máy tính, tin nhắn Skype hiện lên còn tôi không giấu được sự buồn cười của mình. Đó là cách Tuấn vẫn hay nói chuyện với tôi, không theo một chủ đề nào cả, cách xưng hô cũng lúc thế này, lúc thế khác, kiểu nói chuyện mà cậu ấy giải thích là “nói chuyện bằng cảm xúc”.
Sáng thứ bảy. Tôi thức dậy khi tất cả mọi người trong khu trọ đã rời khỏi nhà. Trong lòng thấy trống rỗng mà không hiểu sao. À, chắc bởi bỗng dưng, tôi thấy nhớ Tuấn.
Tuấn là cậu bạn nói chuyện với tôi nhiều nhất ở công ty. Ý tôi là một cậu bạn khác giới. Trong khi mọi người đều thấy tôi khó gần thì Tuấn lại khác. Tuấn nói chuyện với tôi thoải mái, kể cho tôi nghe về sở thích của cậu ấy, chia sẻ với tôi những cuốn sách hay bộ phim mà cậu ấy thích. Nếu chỉ nhìn vẻ bề ngoài, tôi không nghĩ bên trong Tuấn lại là một thế giới khác mênh mông đến thế. Thật đấy! Từ sâu thẳm trong mỗi người là một khoảng trời riêng tư đầy những điều thú vị mà không phải ai cũng nhìn thấy, không phải ai cũng có thể chạm vào được. Nhưng nếu đã một lần phát hiện ra rồi, sẽ yêu cái khoảng trời của người ấy lắm. Tôi quý Tuấn từ dạo đó.

Tuấn thích kẹo sữa béo. Lúc nào cũng thấy trên bàn cậu ấy có một phong kẹo. Còn tôi thì thích đòi kẹo của Tuấn, lúc này Tuấn cho, lúc khác Tuấn để dành riêng. Có lần, Tuấn cho tôi một phong kẹo dâu.
– Kẹo của Thảo này, như đã hứa nhé. – Tuấn hơi ngượng ngùng. Như dáng vẻ cậu ấy mỗi lần nói chuyện với bất cứ một cô bạn nào trong công ty. Nhưng tôi lại thích nhìn Tuấn những lúc như vậy.
Tôi giữ khư khư trên tay, tủm tỉm cười vì vui. Tôi quên mất luôn việc sẽ ăn phong kẹo đó cho đến khi một người bạn khác nhìn thấy và nói.
– Sao cứ cầm kẹo trên tay thế? Bóc ra cho tớ một cái đi
Tôi ngậm ngùi. Chia sẻ hết phong kẹo đó mà tôi tiếc hùi hụi. Không phải tôi tiếc kẹo mà tôi muốn giữ lại phong kẹo đó cho riêng mình, giữ lại cảm xúc vô hình của mình. Thi thoảng tôi cũng ích kỷ vậy đó. Phong kẹo đầu tiên Tuấn cho tôi, một phong kẹo vui.
Tôi thân với Tuấn hơn một chút và nói chuyện nhiều hơn. Chủ yếu theo cách “nói chuyện bằng cảm xúc”. Mỗi lần được nói chuyện với cậu ấy, tôi thấy vui, nụ cười cũng tươi rói, hiện rõ hai lúm đồng tiên rất sâu trên má. Khi trò chuyện với Tuấn, tôi như được là một cô gái khác, hay nói hay cười, gỡ bỏ được vẻ bề ngoài khó gần như mọi người vẫn hay nhận xét.
Thế rồi vào một buổi chiều thứ tư cuối tháng sáu, cơn bão mùa hè ập đến. Những cơn mưa kéo dài, bầu trời phủ một màu tối thui. Ngày hôm đó, Hà Nội hứng chịu một cơn bão, và tôi thì nhận được một tin chẳng vui vẻ chút nào. Nếu tôi không muốn nói là cho tới giờ, nghĩa là đã gần một tháng rồi, tôi vẫn không quên được nỗi buồn của tôi lúc đó. Và cái khoảng trống vẫn cứ hiện hữu trong lòng không thể lấp đầy.
– Ngày mai tớ nghỉ làm. Nghỉ hẳn. Vì một vài lý do nên tớ phải nghỉ gấp, không làm cách nào khác được.
Tuấn vào thông báo. Đọc xong dòng tin nhắn, tôi vẫn không tin. Bầu trời phía sau tôi thấm đẫm một màu buồn. Dù đã cố gắng không thể hiện ra nhưng tôi vẫn không giấu được nỗi buồn đang hiện rõ trên khuôn mặt. Nước mắt đã trực rớt xuống mà may sao tôi giấu được nó sau cặp kính cận to.
– Chẳng có gì mất đi cả nhưng nỗi buồn da diết xâm chiếm trong lòng tớ.
Tuấn lặp lại một lần nữa câu nói trước “Chẳng có gì mất đi cả nhưng nỗi buồn da diết xâm chiếm trong lòng tớ” và cố làm không khí vui vẻ hơn:
– Thích câu này nhất. Không ngờ mình cũng viết được mấy câu hay ho thế.
Tôi im lặng một lúc. Cảm giác như một điều gì đó rất quan trọng đối với tôi đã bị cướp đi khiến tôi hụt hẫng. Những cảm xúc đột nhiên, những thông báo đột ngột, một người bạn sẽ rời xa, tôi đâu có chuẩn bị tinh thần cho những điều này.
– Tớ đã bảo nếu cậu nghỉ, cậu phải thông báo cho tớ trước một tháng cơ mà.
Tôi trả lời, giọng đầy giận dỗi.
– Tớ báo trước một ngày còn gì.
Vẫn cùng sống dưới một bầu trời, nhưng khoảng cách về tinh thần sẽ rất xa. Và cứ thế, cứ thế tới một ngày chúng ta sẽ chẳng còn giữ liên lạc gì với nhau nữa. Đó là điều tôi không hề mong muốn, đặc biệt hơn người đang rời xa tôi là Tuấn. Em gái ngồi đối diện nói với tôi “Trời đằng sau chị buồn quá kìa”, như nhìn ra được cảm xúc của tôi lúc đó. Tôi vẫn lặng yên. Tôi nhớ có lần em ấy còn hỏi tôi bâng quơ “Tại sao người ta gặp nhau, quen nhau rồi người ta lại xa nhau, quên nhau. Rồi trở thành hai người xa lạ?”. Những người như chúng tôi, ai cũng sợ điều đó sẽ đến và dù có biết trước rằng cuộc vui nào cũng có lúc tàn thì tôi vẫn không muốn tin là Tuấn sẽ không còn làm việc cùng tôi nữa. Giờ thì khoảng cách trong lòng sẽ rất xa.

Tôi ngồi trong phòng khi mọi người đều ra ngoài chia tay Tuấn, có một bữa tiệc ngọt nho nhỏ ngoài đó. Tôi sợ đối mặt với Tuấn lúc ấy, sợ tôi sẽ không kiềm chế được cảm xúc mà rơi nước mắt. Và lý do khác là tôi giận Tuấn. Cậu ấy có biết đâu.
– Có người đưa kẹo cho chị nè.
Tuấn nhờ em gái cùng phòng đưa kẹo cho tôi vì cậu ấy ngại nhiều người trong phòng. Cậu ấy vẫn giữ lời hứa về phong kẹo nhưng không giữ lời sẽ nói với tôi rằng cậu ấy sắp nghỉ việc.
Tin nhắn Skype từ Tuấn:
– Kẹo đó nha. – Kèm theo một cái icon mặt cười.
– Sao không đưa trực tiếp cho tớ?
– Ra ngoài này coi, trốn trong đó thì ai chơi.
Tuấn vẫn nói chuyện với tôi như mọi lần, chỉ có tôi là không thoải mái. Không giống như phong kẹo dâu đầu tiên, món quà này buồn quá. Nó chẳng ngọt ngào, mà ủ rột như ngoài trời đang mưa. Cơn bão lòng vì thế mà ùa đến. Kỷ niệm vui vẻ giờ cũng biến thành một màu ảm đạm, nhớ tới chỉ thấy thương nhiều hơn. Tôi mất đi một cậu bạn hài hước và thực sự những ngày đi làm tiếp theo, tôi vẫn không quen khi nhìn thấy chỗ của Tuấn giờ là một người khác. Những bản nhạc vốn dĩ thường ngày phát ra từ máy của cậu ấy, giờ lại từ máy một người khác, nghe chúng chẳng hay ho chút nào. Chỉ khiến tôi nhớ Tuấn nhiều hơn thôi. Cảm giác vẫn muốn níu kéo, níu giữ lại một chút hy vọng mong manh nhưng chẳng nói thành lời. Đến cả lúc ngồi trong phòng nhìn ra, thấy Tuấn vội vàng xếp đồ và rời khỏi, tôi cũng không ra chào cậu ấy lần cuối với tư cách là hai người đồng nghiệp.
Sáng nay cà phê một mình. Trời Hà Nội vừa mưa. Quán café tôi ngồi đông rồi vắng. Tiếng nói chuyện ồn ào không thể chen được vào dòng suy nghĩ của tôi lúc này. Cả khoảng trống to đùng trong lòng tôi vẫn hiện hữu. Tôi chợt thấy nỗi nhớ mơ hồ khó định nghĩa. Là nhớ người tôi thương thuở trước, người tôi phải lòng hiện tại hay đơn giản chỉ là nhớ một cậu bạn không muốn đánh mất? Trong cuốn Vừa nhắm mắt vừa mở cửa sổ, tôi còn nhớ một câu “Bố tôi vẫn nói, khi nhìn theo bóng một người mà ta không thể quên được, chúng ta sẽ thấy “nỗi nhớ” của mình”. Tuấn cũng thích câu nói này. Ai là “người mà ta không thể quên được?”
Trước khi bắt đầu một công việc mới, Tuấn cũng đã rất buồn và luyến tiếc nhiều điều lúc phải rời đi, cậu ấy chấp nhận đánh đổi. Tôi biết điều đó. Nhưng hiện tại, khi đang làm việc cho một công ty khác to hơn công ty cũ rất nhiều, chắc Tuấn chẳng biết có tôi đang buồn vì nhớ cậu ấy. Đừng hiểu nhầm vì với tôi, Tuấn là một người bạn tôi vô cùng quý. Chưa một phút nào tôi muốn mất đi một người bạn như vậy cả. Có hiểu cảm giác của tôi không? Khi có một người bạn mà ngay từ lần nói chuyện đầu tiên, bạn đã có cảm giác thân thiết và đồng điệu về tâm hồn, thì đó là người mà bạn nên giữ. Đừng đánh mất.
Có thể Tuấn vẫn nhớ tới tôi, có thể không nhưng tôi vui vì trên một quãng thời gian tuổi trẻ, tôi được gặp Tuấn. Tôi chờ một phép màu mong manh.
© Thảo Phương – blogradio.vn
Bài viết tham dự tuyển tập "Viết cho người tôi yêu". Để bình chọn cho bài viết này, mời bạn đọc, để lại cảm nhận của mình và chia sẻ lên mạng xã hội cho bạn bè, người thân cùng đọc.
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Ta có đang đi đúng đường hay không?
Có mấy ai mà chưa từng mông lung về tương lai của bản thân. Hầu như ai cũng đều như vậy! Những điều chưa xảy ra đều khiến con người ta lo lắng và bất an. Vậy nên, nếu bạn có rơi và tình huống hoài nghi những quyết định của mình có đúng hay sai? Thấp thỏm, lo âu cũng là lẽ thường tình.
Viết tuổi thơ lên cây
Ngày xưa của chúng mình Viết tuổi thơ lên cây Từng cái tên nắn nót Ở đó theo tháng ngày
Tại sao chúng ta lại mất dần năng lực tự yêu chính mình?
Đứng trước những lời nói tưởng chừng chỉ muốn tốt cho bạn, hay là một câu nói bông đùa,.... nhưng thật sự có phải như vậy hay không? Ý nghĩa thật sự đằng sau những lời nói đó là gì? Ngày nay, có rất nhiều vụ tự tử xảy ra đến từ nhiều nguyên nhân khác nhau. Nhưng có lẽ họ đều đang gặp rất nhiều áp lực. Và điều quan trọng hơn hết, họ có yêu bản thân mình không? Bạn ạ! Mạng sống thật sự rất quý giá! Hãy trân trọng nó. Hãy yêu lấy bản thân mình, bạn luôn xứng đáng nhận được tình yêu và trước hết hãy mở rộng lòng tự ôm lấy chính mình, vỗ về bảo vệ nó khỏi những điều tiêu cực.
Chậm một nhịp yêu (Phần cuối)
Dưới ánh đèn phố lấp lánh, giữa những cánh hoa giấy rơi chậm trong đêm, hai bàn tay vẫn nắm chặt lấy nhau. Không còn là những cảm xúc dang dở của quá khứ mà là một khởi đầu đúng lúc và trọn vẹn hơn bao giờ hết.
Có lẽ nước mắt trong anh cạn rồi
Một cuộc tình bắt đầu chớm nở là khi 2 người dưng cần trái tim rung động và cần thêm một sự quan tâm. Dù vây hạnh phúc của cuộc tình đó lại giống như một mảnh giấy; nếu một người thờ ơ còn người kia cố giữ chặt thì tờ giấy sẽ rách. Nếu cả hai người cùng buông hoặc cùng giữ chặt thì sẽ không có tờ giấy nào cả. Còn nếu hai bàn tay ôm lấy nhau; để tờ giấy ở giữa thì hạnh phúc đó sẽ vẫn còn. Nhưng sự thật là ai cũng có cuộc sống riêng của mình.
Lỡ cả đời này không rực rỡ thì sao?
Ta không chọn được nơi mình bắt đầu, nhưng ít nhất ta vẫn chọn được cách mình đi tiếp. Mỗi người có một điểm xuất phát khác nhau, một hoàn cảnh khác nhau. Có người theo đuổi đam mê từ nhỏ, có người chỉ đơn giản là đi tiếp trên con đường đang có sẵn trước mắt. Con đường đó có thể dẫn đến thành công. Cũng có thể không. Nhưng đến một lúc nào đó, thứ đáng để nhìn lại có lẽ không phải là mình hơn ai, mà là mình đã đi được bao xa so với chính mình trước đây. Có người rực rỡ như mặt trời. Nhưng cũng có người chỉ là một ánh sao le lói. Và có lẽ… bầu trời không thể thiếu cả hai.
Trưởng thành là cái giá hay bài học tất yếu cần phải trải qua?
Nếu tuổi thơ cho ta những dịu ngọt, êm đềm của kỉ niệm, nuôi dưỡng ta bằng tình cảm thiêng liêng, lớn lao từ mái nhà thân thương thì khi trưởng thành, điều cốt yếu nhất là phải tự tìm cách đứng vững, tạo cảm giác an toàn, đủ đầy cho chính mình. Sau cùng, chỉ còn ta với ta- trụ cột duy nhất giúp bản thân ngoan cường, kiên định đi qua những chặng đường không một bóng người dẫn lối.
Chậm một nhịp yêu (Phần 2)
Phải rồi, chính là cô ấy! Cô ấy còn là hoa khôi của trường hồi đó nữa. Trai tài gái sắc, nếu họ thành đôi cũng chẳng có gì là bất hợp lý. Vy tự nhủ như vậy nhưng không hiểu sao, trong lòng lại có một chút cảm giác khó chịu, một thứ gì đó như là... ghen tị. Nhưng rồi, cô cũng tự trấn an bản thân:
Hằng số của thanh xuân
Tớ ghét Toán. Ghét cái cách 108 giây quyết định một số phận, ghét cả sự bất công trên bục giảng. Tớ đã dùng cả thanh xuân để chạy trốn những con số, để rồi nhận ra... chúng lại là cái cớ duy nhất để tớ được ngồi cạnh cậu. Một kẻ đứng dưới nắng, nhẫn nại giải mã mọi bài toán cho tớ, trừ một định lý: Tại sao tớ lại thích cậu đến thế?
Sẽ nhớ những gì anh nói
'Nhẫn chúng ta trao nhau, anh vẫn giữ, và vẫn sẽ giữ.' Dù anh biết chúng ta đến đây để ly biệt và kí vào đơn ly hôn, anh vẫn luôn biết chúng ta ghét bỏ nhau như nào. Anh rơi đi khi em hết khóc. Giọng em nghẹn ngào, không kịp 'chúc anh hạnh phúc' mà chỉ được câu ' em sẽ nhớ những gì anh nói'



