Ngọt ngào tuổi trẻ
2021-08-23 01:20
Tác giả:
Jasmine
blogradio.vn - Nó ước ao được nắm một đôi bàn tay đi đến tận cùng trái đất, thăm Paris hoa lệ, đến Tokyo – trái tim của xứ sở hoa anh đào,… Ước gì ngày mai vòng xoáy học tập và công việc quay cuồng không chờ đợi nó.
***
“I'm born to run down rocky cliffs
Give me grace, bury my sins
Shattered glass and black holes
Can't hold me back from where I need to go”
Trong những năm tháng tuổi trẻ khát khao dại khờ, con nhóc nhà quê ấy luôn muốn đi khắp mọi miền quê hương Việt Nam và đến năm châu bốn biển, thưởng những món ăn dân tộc độc đáo, gặp gỡ văn minh của các đất nước xa xôi. Nó ấp ủ giấc mơ làm việc trong một tập đoàn đa quốc gia, được cống hiến hết mình vì đam mê tuổi trẻ.
.jpg)
Mà hiện thực dường như không yêu chiều nó lắm. Gia đình nuôi nó ăn học cũng khó, nó phải chắt bóp tiền làm thêm mới đủ trang trải chi phí sinh hoạt đắt đỏ nơi Hà Thành, nói gì đến những chiếc váy xúng xính, những chuyến đi chơi xa thật xa. Lo toan cuộc sống đẩy nó lần lữa lùi lại những dự định của mình.
Chín giờ sáng kết thúc môn Xác suất thống kê hại não, lớp trưởng thông báo môn học sau được nghỉ. Cả lớp hú lên, đập bàn và ồn ã lập team lên kế hoạch. Đứa tranh thủ rủ người yêu đi café trà sữa, đám định shopping rồi ăn lẩu Phan, đứa gọi điện cho chị chủ được tăng ca kiếm thêm thu nhập…
Còn nó cũng có quyết định của riêng mình rồi. Từ chối lời mời đi ăn chè quán “Anh đẹp trai” của đám bạn, nó nhanh chân rảo bước nhảy lên con xe bus cà tàng. Đổi chuyến, rồi đổi chuyến, cuối cùng nó cũng chễm chệ trên xe số 37 thẳng tiến về núi Trầm, nơi đám bạn nó đã nhiều lần lên kế hoạch rồi hoãn lại.
Hôm nay nó nhất định phải đi xa xa một chuyến, dù là ngoại thành Hà Nội cũng được. Hai mươi năm cuộc đời nó chưa từng thử đi du lịch một mình. Một phần nhà không có tiền, một phần vì nó không có thời gian, lại nhát cáy, suốt ngày chỉ có học.
Bố mẹ luôn luôn tâm niệm chị em nó phải học thật tốt, để sau này có tương lai, chứ không phải nai lưng sau lũy tre làng. Nó rất thương ba mẹ, nên cũng cắm đầu cày như trâu, chẳng có thời gian chăm chút bề ngoài, cũng không trải qua những mối tình ngây ngô tuổi học trò như bạn đồng trang lứa.
Nó cứ nhớ mãi câu được chép trong bìa sau cuốn sách “Tuổi trẻ đáng giá bao nhiêu” của chị Rosie Nguyễn:
“Bạn hối tiếc vì không nắm bắt lấy cơ hội nào đó, chẳng có ai phải mất ngủ.
Bạn trải qua những ngày tháng nhạt nhẽo với công việc bạn căm ghét, người ta chẳng hề bận lòng
Bạn có chết mòn nơi xó tường với những ước mơ dang dở, đó không phải là việc của họ
Suy cho cùng, quyết định là ở bạn. Muốn có điều gì hay không là tùy bạn.
Nên hãy làm những điều bạn thích. Hãy đi theo tiếng nói trái tim. Hãy sống theo cách bạn cho là mình nên sống.
Vì sau tất cả, chẳng ai quan tâm.”
Vậy thì, tại sao không phá vỡ các khuôn khổ? Tại sao cứ đi theo đám đông, hay làm việc vừa lòng người khác. Chúng ta mãi mãi không thể làm hài lòng tất cả mọi người! Vậy sao không sống đúng với ước mơ mình mong muốn?

Thật là, mãi nó mới hiểu ra điều đơn giản như thế!
Nó ngửi thấy từ đằng xa hương lúa chín, nó nghe thấy tiếng chim hót líu lo! Tâm hồn nó rạo rực.
Nở nụ cười thật tươi trả cho bác xe ôm 25 nghìn, nó thầm nghĩ: “Nhịn ăn một ngày cũng không chết được.”
Không khí tươi mát của cây xanh và những ngọn núi cao vút hiện ra trước tầm mắt đá bay suy nghĩ tiếc nuối của nó. Nó thèm không khí bình yên này quá, nó nhớ những đồng lúa chín vàng ươm, những ao sen thơm ngát, lũy tre làng rì rào trò chuyện với gió.
Nó chán Hà Nội đầy bụi, hơi người và mùi xăng xe, chán những chuyến xe bus chen chúc và chật ních người giờ cao điểm.
Nó hăng hái xốc ba lô, leo, leo và leo. Bỏ qua những ánh nhìn kì lạ của mọi người khi thấy con nhóc mặt non choẹt, một mình vác cái ba lô đến nơi khá “nguy hiểm” này, nó bắt đầu hành trình chinh phục các đỉnh núi Trầm.
Một mình bước đi vững chãi, vượt qua những chặng đường hiểm hóc, những bụi cây rậm rạp. Từng chút, từng chút, chậm nhưng chắc chắn, khéo léo linh hoạt.
Những khe núi hiểm hóc, không bóng người.
Nó cũng sợ có con rắn nào bò ra chặn ngang đường lắm chứ!
Nhưng không sao, cố lên! Mày làm được mà!
Chật vật, cuối cùng nó cũng chinh phục được đỉnh núi đầu tiên. Phóng tầm mắt ra xa, nó thốt lên thỏa mãn: “Wow! Tuyệt quá!”
Nó luôn thích được đứng từ trên cao, ngắm nhìn những cánh đồng lúa xanh mát mắt, những đỉnh núi vờn hơi sương, hít căng tràn lồng ngực bầu không khí trong lành, yên bình và đẹp đẽ.
Nâng niu con iphone 5 cũ rích được bố mẹ mua khi đỗ đại học, nó chụp khung cảnh yên bình nhưng cũng hùng vĩ chưa từng được ngắm. Thật bõ công! Nó chỉ muốn nhảy cẫng lên sung sướng.
Đúng! Tại sao phải đặt mình vào khuôn mẫu? Sao phải theo tiêu chuẩn ngoan, hiền, dịu dàng mà không được mạnh mẽ, phá cách? Nó ghét suy nghĩ áp đặt con gái thì phải thế này, thế kia, haiz…
Nó mong được đi dọc ngang năm châu bốn bể và chinh phục những tầm cao mới.
.jpg)
Nó sẽ là một cô gái mạnh mẽ cùng người mình yêu khám phá những dãy núi hiểm trở, vượt qua mọi thách thức khó khăn chứ không dịu dàng mà vô dụng. Nó cũng muốn sống cuộc đời xịn xò như Dượng Tony.
Trên chặng đường ấy, thật bất ngờ, nó được gặp nhiều bạn mới thú vị. Thì ra cũng có nhiều người như nó lắm! Nó không cô đơn.
Đó là một cô nhóc lớp mười quyết định một mình leo núi khi các bạn từ chối đi cùng. Hay là hai cô bạn sinh viên thay nhau chạy xe từ Vĩnh Phúc, vượt trăm cây số đến đây để được ngắm nhìn một góc trời mới của quê hương Việt Nam. Hai cô bạn chia cho nó quả dưa chuột nhà trồng hơi khù khoèo nhưng giòn tan và ngọt lịm. Ồ, đúng là dưa chuột ăn trên đỉnh núi có vị thật khác… Câu chuyện của những người xa lạ tiếp thêm sức mới cho nó, nó lại xốc ba lô và tiếp tục con đường của mình. Biết đâu duyên sẽ dẫn nó gặp lại hai cô bạn dễ thương ấy, ở một quán cafe, hay tại một vùng đất mới mà nó chưa từng được đặt chân đến. Nó háo hức nhưng cũng sợ hãi trước những chân trời đang mở ra trước mắt. Mong ngày hôm nay thật dài để nó mãi được tận hưởng giây phút tuyệt vời ấy.
“A winding road where strangers meet
To feel the love of a warm drink
My body moves, it's speaking loud
Don't have to say what I'm thinking now”
Nó ước ao được nắm một đôi bàn tay đi đến tận cùng trái đất, thăm Paris hoa lệ, đến Tokyo – trái tim của xứ sở hoa anh đào,… Ước gì ngày mai vòng xoáy học tập và công việc quay cuồng không chờ đợi nó.
Nó thiếp đi dịu dàng trong căn phòng 12 mét vuông chơi vơi trên tầng sáu được ưu ái đặt tên là “tổ chim trên đỉnh núi”. Nó không còn cảm thấy cái nóng nực của mùa hè nữa. Hình như nó đang đứng dưới tán hoa anh đào, ngắm nhìn núi Phú Sỹ, và tựa vào một lồng ngực vững chắc nhưng cũng thật ấm áp.
© Jasmine - blogradio.vn
Mời xem thêm chương trình:
Tôi chọn tuổi trẻ bước về phía trước l Radio Tâm Sự
Phản hồi của độc giả
Xem thêm
Chuyến xe định mệnh
Ở phía xa, một chuyến xe buýt khác lại tới, tiếng còi xe vang vọng như một lời nhắc nhở rằng cuộc sống vẫn không ngừng chuyển động. Chúng tôi vẫn đứng đó, giữa ngã ba đường của định mệnh, không biết ngày mai sẽ là nắng rạng hay lại là một cơn mưa rào bất chợt khác. Nhưng ít nhất là lúc này, trong khoảnh khắc giao thoa mong manh này, chúng tôi đã không còn là hai kẻ đứng ở hai đầu trạm xe buýt để lén nhìn nhau nữa.
Khói bếp quê bà
Có những buổi chiều, chỉ cần nhìn thấy làn khói bếp bay lên từ mái nhà quê, tim ta lại chùng xuống bởi bao ký ức tuổi thơ bỗng ùa về. Mùi khói rơm, tiếng gà cục tác, dáng người bà lom khom bên bếp lửa, tất cả trở thành miền thương nhớ không thể nào quên.
Thanh xuân như những đoá hồng đỏ
Những lời tôi muốn nói không thể nói là điều tôi luyến tiếc nhất trong của đời này. Em yêu anh là lời cuối cùng tôi cho anh biết vì rất lâu anh đã là người nhà đối với tôi. Tôi chỉ mong kiếp sau anh có thể tìm được người tốt hơn tôi, thấu hiểu anh hơn tôi, không nhõng nhẽo, mè nheo như tôi. Anh là người thật sự tốt không lo khó khăn luôn luôn chỉ biết nghĩ cho tôi.
Chỉ có cơm mẹ nấu là miễn phí
Trên đời này, chỉ có những bữa cơm mẹ nấu là miễn phí. Những bữa ăn còn lại, ta phải tự mình đánh đổi bằng mồ hôi, nước mắt và cả những tháng ngày bươn chải. Khi còn trong vòng tay mẹ, ta vô tư ngồi bên mâm cơm, được mẹ gắp cho miếng ngon nhất, nhường phần đủ đầy hơn. Sự che chở ấy quen thuộc đến mức ta tưởng là điều hiển nhiên, mà quên rằng phía sau mỗi bữa cơm giản dị là biết bao nỗi nhọc nhằn mẹ đã âm thầm gánh mang.
Hóa ra yêu đơn phương là thế
Cuộc sống này nó vốn đơn giản hay phức tạp đều do cách nghĩ của mỗi người. Nếu bạn cảm thấy bằng lòng với cuộc sống hiện tại thì mọi thứ với bạn không là vấn đề gì cả dù không được đầy đủ như người khác. Nhưng nếu bạn cảm thấy không thể đặt lòng tin với bất cứ ai thì bạn luôn phải đề phòng chẳng dám mở lòng với bất cứ ai và bạn sẽ luôn sống cô độc một mình trong cuộc đời này. Hãy mở lòng và trao yêu thương khi còn có thể biết đâu đến một lúc nào đó bạn sẽ tìm thấy tình yêu thật sự dành cho bạn.
5 kiểu người tuyệt đối đừng kết giao nơi công sở nếu muốn tăng lương, sếp quý
Công sở là nơi để làm việc, không phải là nơi để kết giao bừa bãi. Chọn bạn mà chơi ở chỗ làm đôi khi còn quan trọng hơn cả năng lực thực sự của chính bạn.
Nơi đây có bình yên (Phần 1)
Có những mối duyên không bắt đầu bằng một lời hứa hẹn rõ ràng, mà lớn lên lặng lẽ giữa những năm tháng người ta còn quá trẻ để hiểu thế nào là giữ lấy một ai đó bên mình. Chúng tôi đã từng đi ngang qua nhau nhiều lần hơn là bước cạnh nhau, đã có những quãng thời gian tưởng như chỉ cần một chút im lặng nữa thôi là mọi thứ sẽ trôi tuột về hai phía khác biệt của cuộc đời.
Ngày trở lại
Ngày trở lại, tim bồi hồi rung nhẹ Cổng trường xưa vẫn nghiêng nắng dịu dàng Bạn cũ đó, mắt cười rưng màu nhớ Dáng thân quen như thoáng giấc mộng vàng.
Đoá hồng mong manh (Phần cuối)
Mỗi chúng ta đều từng đứng trước một ngã rẽ, nơi trái tim và lý trí không còn song hành. Câu chuyện này không kể về sự hy sinh, cũng không cố làm ai phải rơi nước mắt. Nó chỉ mong bạn đọc xong có thể thở chậm lại một chút, để tin rằng dù quá khứ thế nào, tương lai vẫn luôn nằm trong tay mình.
Người mang chiếc ô
Đây là câu chuyện về Hoài An, cô gái luôn rực rỡ, nhiệt tình và dường như lúc nào cũng mang theo năng lượng để sưởi ấm cả tập thể. Từ những ngày đầu ở Hội Sinh viên, những kỷ niệm thao trường, cho đến những góc rất đời phía sau sân khấu, Hoài An hiện lên vừa đáng yêu, vừa mạnh mẽ, vừa mong manh. Ít ai biết rằng đằng sau hình ảnh một “cục pin dự phòng” cho cả thế giới lại là một cô gái từng đi qua những tổn thương của tuổi nhỏ. Có lẽ vì vậy mà Hoài An luôn chọn cách trở thành người che mưa cho mọi người sẵn sàng đưa chiếc ô của mình cho người khác, dù bản thân phải đứng dưới mưa. Một câu chuyện nhỏ về thanh xuân, tình bạn, và về những con người luôn âm thầm mang chiếc ô của mình đi khắp thế giới.






