Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngọn đèn ở góc vườn xưa

2015-03-03 01:00

Tác giả:


Truyện Online - Ngọn đèn ở góc vườn xưa không còn được thắp sáng sau khi ông giáo qua đời, phải chăng vợ con thầy Sơn muốn xóa đi vĩnh viễn di tích của một cuộc tình đau khổ, bất thành dù hai người trong cuộc không hề có lỗi gì. Ngọn đèn tình yêu ở góc vườn đã tắt sau 50 năm tỏa sáng.

***

Làng tôi duy nhất ông giáo Sơn mới có mảnh vườn đẹp đến thế bốn mùa cây ăn trái xanh tươi. Dọc theo những lối đi, ông trồng rất nhiều hoa. Duy nhất một góc vườn không trồng gì cả ngoài một trụ gỗ cao, phía trên treo một ngọn đèn tròn được bọc trong khung kính hình ngôi sao. Bên dưới có bàn thờ để một bát nhang (kiểu bàn thiêng ở nông thôn). Nghe người dân làng tôi kể chiếc đèn ấy được ông giáo thắp sáng hàng đêm. Trong bóng tối phủ kín khu vườn, phía góc ấy vẫn sáng chiếc đèn hình ngôi sao. Đó là câu chuyện của 50 năm về trước giữa anh giáo làng và cô đào hát.

Vào thập niên 60, ở ngôi làng ven sông Hậu thuộc miền Tây Nam Bộ có một gia đình ba đời làm nghề giáo. Đời ông cố làm thầy đồ dạy học trong cung đình phong kiến. Đời ông nội làm quan đốc học thời Pháp thuộc. Đến đời cha của ông Sơn làm hiệu trưởng một trường trung học. Với ba đời làm thầy dạy học, dĩ nhiên Sơn là con trai trưởng được đặt rất nhiều hy vọng sẽ kế nghiệp, tạo dựng danh tiếng cho dòng tộc.

chuyện tình yêu

Nhưng định mệnh thật nghiệt ngã! Chàng thanh niên tên Sơn, con cháu một gia đình danh gia vọng tộc lại đem lòng yêu thương một cô đào hát trẻ. Ở thời xã hội xem những người làm nghề ca hát là “Xướng ca vô loài” với cuộc sống lênh đênh trên những chiếc ghe lưu diễn nơi này, nơi khác thì người ta đâu dễ dàng chấp nhận cho một cậu Sơn vừa đậu tú tài, sắp làm thầy giáo dạy trung học đệ nhị cấp ở trường tỉnh yêu đương một cô đào hát tầm thường.

Gia đình Sơn phản đối quyết liệt. Bắt đầu bằng những lời khuyên, phân tích thiệt hơn nhưng chẳng thể nao ngăn đôi trai gái đến với nhau. Biết đoàn hát của cô đào Ngọc Lành đến hát ở đâu thì Sơn lại có mặt. Người dân trong vùng còn nhìn thấy cặp tình nhân này đi du ngoạn những thắng cảnh, những nơi lãng mạn dành cho người đang yêu nhau.

Thấy cư xử nhẹ nhàng không ăn thua gì, gia đình Sơn ra tay bằng một đòn quyết định . Ngay trong đêm ghe của đoàn hát vừa cặp bến chợ gần nhà Sơn thì khoảng hơn chục tên vừa côn đồ, vừa người ăn kẻ ở do cha mẹ Sơn điều động đến đã bắt cô đào Ngọc Lành đem về khuôn viên nhà họ để giài quyết sự việc. Chính tại góc vườn bây giờ có chiếc cột treo ngọn đèn là nơi mọi người trong làng chứng kiến cô đào bị đánh đập bằng roi. Kết thúc trận đòn ấy là việc người ta cắt tóc cô đào hát . Hành động ấy không phải là điều nên làm của một gia đình sư phạm nhưng do tinh thần phong kiến đè nặng nên họ chọn cách hành xử tàn ác. Dân làng vì nể danh tiếng và quyền lực của gia đình cậu Sơn nên đành im lặng, thương xót cho cô đào hát mà thôi

Sau đêm ấy, cô đào tàn tạ cùng chiếc ghe gánh hát cũ kỹ không còn lưu diễn nữa. Một thời gian, nghe thiên hạ đồn họ đã bán ghe, giải nghệ... Riêng cô đào hát xuất gia đi tu nương nhờ cửa phật chừng một năm bỗng có tin cô đã chết vì bệnh.

ngọn đèn

Thầy giáo Sơn đã lấy vợ theo sự chọn lựa của cha mẹ. Đó là con gái cưng của ông tri phủ sở tại. Một thời gian sau, cả cha mẹ Sơn đều chết vì một tai nạn trên chuyến xe đi ăn cưới ở Cần Thơ. Người ta rỉ tai nhau do việc làm thất đức ngày xưa nên bây giờ cha mẹ Sơn bị quả báo. Sau khi cha mẹ chết, Sơn bắt đầu dựng cây cột treo ngọn đèn lên cao, đặt bát nhang thờ cúng ở bên dưới. Tuy không giải thích nhưng ai cũng tin rằng Sơn muốn nhớ mãi cái đêm cô Ngọc Lành bị đánh đập, cắt tóc phải bỏ nghề. Dĩ nhiên người được nhang khói không di ảnh kia chắc chắn là cô đào hát Sơn từng yêu say đắm.

Và cũng kể từ đấy, trong mảnh vườn cây trái nặng trĩu cành, những luống hoa khoe sắc quanh năm, ngọn đèn hình ngôi sao luôn sáng về đên như một hải đăng nhỏ. Có người coi đấy là biều tượng của tình yêu cay đắng nhưng bất diệt. Có người lấy đó là bài học răn đe con cháu chớ làm điều ác, chớ chia cắt tình yêu chân chính chỉ vì giàu nghèo.

Vào một buổi sáng mùa đông thời tiết giá lạnh hơn mọi năm, ông giáo Sơn qua đời. Đám tang được tổ chức trọng thể với hai giàn kèn trống cùng những đoàn khách đi xe hơi sang trọng đến viếng. Điều duy nhất thiếu trong đám tang ông Sơn chính là nước mắt của vợ con ông vì họ biết ông vẫn còn thầm nhớ cô đào hát. Trong đoàn khách đến đưa tiễn linh cửu ông ra mộ, có một phụ nữ ăn mặc toàn đồ đen nhưng toát lên sự giàu có, sang trọng. Người ấy là bà chủ mấy xưởng dệt trên Sài Gòn. Vài người biết chuyện kể rằng trước đây bà làm nghề đào hát. Sau bỏ nghề bà vào chùa tu một thời gian. Vì lí do sức khỏe, bà xin hồi gia rồi lên Sài Gòn kết hôn với ông Thành chủ ba hãng dệt ở ngã tư Bảy Hiền. Hôm nay đọc tin đăng báo về lễ tang của thầy Sơn nên bà về chia buồn vì nghe đâu thời trẻ bà có quen với thầy Sơn.

Ngọn đèn ở góc vườn xưa không còn được thắp sáng sau khi ông giáo qua đời, phải chăng vợ con thầy Sơn muốn xóa đi vĩnh viễn di tích của một cuộc tình đau khổ, bất thành dù hai người trong cuộc không hề có lỗi gì. Ngọn đèn tình yêu ở góc vườn đã tắt sau 50 năm tỏa sáng.


  • Hải Triều

Để những câu chuyện, tâm sự và phản hồi của bạn đến với các thính giả của Blog Radio cũng như các chuyên mục đặc sắc khác của blogradio.vn. Bạn đừng quên địa chỉ email blogradio@dalink.vn và trên website blogradio.vn.


yeublogradio

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hãy cứ yêu hết mình

Hãy cứ yêu hết mình

Một cánh cửa khép lại chưa chắc tất cả cánh cửa đều khép lại với ta nên hãy cứ yêu và đừng lo sợ bởi tổn thương rồi sẽ giúp bạn nhận ra ai thật lòng với bạn mà thôi.

Chấp niệm

Chấp niệm

Nếu có thể gửi một điều gì đó về quá khứ, tối sẽ quay lại một buổi chiều tan học, bước chậm lại một chút, quay đầu nhìn phía sau - và mỉm cười với chàng trai luôn giữ khoảng cách ấy. Để anh biết rằng, dù muộn màng, tôi đã thấy anh. Và rằng, yêu một người không có nghĩa là phải đi cùng họ vào bóng tối. Đôi khi yêu là ước mong người ấy đủ can đảm ở lại với ánh sáng - ngay cả khi mình không còn ở đó nữa.

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Chẳng muốn làm cái bóng của bất kỳ ai

Đã bao giờ bạn tự hỏi, “Mình là ai giữa cuộc đời này?”... Mỗi người sẽ có một câu trả lời khác nhau, có người có thể dõng dạc tuyên bố về bản thân một cách đầy tự hào, có người chỉ khiêm tốn nhẹ đáp nhưng ánh mắt thì tràn đầy ý cười, có người lại chọn cho mình một khoảng lặng và có người… lại chẳng có nổi lời giải đáp.

Thời thanh xuân đáng nhớ

Thời thanh xuân đáng nhớ

Đôi khi bản thân sẽ nhận ra một điều rằng việc bạn lớn lên đi kèm với quãng thời gian thanh xuân sẽ trở thành kí ức đẹp ở mỗi người . Thanh xuân chúng ta có những lúc vui tươi hay trải qua nhiều biến cố không đáng có nhưng không sao bởi vì đó chỉ là một phần thử thách mà cuộc đời cho bạn để giúp bản thân trưởng thành hơn chín chắn hơn trong mọi suy nghĩ.

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Sau tất cả cũng quay về bên nhau

Có lẽ, trước khi cô ấy mất đã kể hết sự thật với chúng. Thế nên, khi em và con dọn đến sống cùng thì chúng rất vui. Bắt đầu từ nay gia đình này sẽ tô thêm màu sắc hạnh phúc và em sẽ thay phần cô ấy để nuôi dạy hai đứa nhỏ nên người. Cảm ơn vì cô ấy đã luôn tử tế nhất có thể với em và em hi vọng ở nơi xa ấy cô ấy đã có thể mỉm cười hạnh phúc rồi.

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?

Sau một năm tôi hẹn anh vào ngày trời mưa mùa hạ và rồi anh lại hỏi tôi " em cứ một mình mãi thế không thấy buồn chán sao?" . Khi tôi là một cô gái tràn đầy năng lượng hay khi tôi là một cô gái tĩnh lặng thì anh vẫn dành câu hỏi đó cho tôi. Tôi hiểu vì sao lại thế nhưng câu trả lời của tôi vẫn chỉ là " em ổn".

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

back to top