Phát thanh xúc cảm của bạn !

Ngày mới

2025-01-29 17:40

Tác giả:


blogradio.vn - Cô Ngọ nói cái ngày cả làng được nhận thóc và được thổi lửa nấu cơm sau rất nhiều ngày dài bị đói là một ngày mới, là một ngày mà cả làng như được sinh ra lần thứ hai. Nên những người còn sống đến mãi sau này như cô Ngọ đều ghi nhớ và trân trọng ngày hôm đó. Ai cũng nói đó là một ngày mới, một ngày có ánh mặt trời thật sự đã chiếu sáng đã hồi sinh cho cả làng.

***

Đó là một đêm có trăng rất sáng dù trăng chỉ có một nửa, vầng trăng tròn và bị khuyết nên mọi người cứ gọi là trăng non, ánh trăng trên cao lồng lộng đủ sức chiếu sáng cả khoảng sân rộng của nhà má tôi. Mà gần như năm nào cũng vậy cứ đến ngày giỗ ba tôi là con cái cháu chắt trong nhà tập trung về đông đủ rồi cũng ngồi bên nhau quanh mấy cái bàn tròn, vừa ăn uống vừa trò chuyện rôm rả. Đó gần như là một dịp còn lớn hơn cả tết nữa, là mấy anh em mấy chị em rồi bà con họ hàng gần xa có dịp gặp nhau. Ai cũng hỏi cũng nói về những câu chuyện gia đình, những câu chuyện cuộc sống, những câu chuyện công việc của nhau. Là một ngày gặp gỡ của một đại gia đình với rất nhiều những buồn vui khác nhau, ai cũng nói vậy.

Ngày giỗ của ba tôi gần như năm nào cũng vậy, các con các cháu về tụ họp đông vui và bao nhiêu câu chuyện được truyền cho nhau. Mà tôi nhớ nhất năm đó khi tôi được nói chuyện với dì hai, là một người dì trong họ hàng của ông xã tôi. Lúc đó tôi và dì và mấy anh chị nữa đã ăn xong và đang ngồi trước sân hóng chuyện, cũng vì lâu ngày được gặp nhau, cũng vì trăng sáng quá và gió mát quá nên ai cũng thích ra sân. Rồi dì hai đã kể cho mọi người nghe một câu chuyện, dì nói vì hôm nay dì nhìn trên các bàn có nhiều thức ăn quá nên dì nhớ lại câu chuyện xưa. Đó là câu chuyện về thức ăn mà dì được nghe một người cô của dì kể lại và người cô đó cũng đã mất lâu rồi.

Mọi người nhìn dì hai và lắng nghe chăm chú.

Đó là những năm rất xa xưa của thời kháng chiến chống Pháp. Cô Ngọ nói lúc đó người dân đói ăn kinh khủng, gần như ngày nào cũng ăn củ sắn củ mít rồi ngô chứ không có gạo. Mà ăn vậy được mấy tháng thì cũng hết luôn, người ta phải đi đào phải đi mót đến cái rễ khoai ngoài đồng để ăn. Người lớn thì sống thoi thóp còn con nít thì đói đến vàng cả mắt đến trơ cả xương ra. Cô Ngọ nói sau này khi có miếng cơm nóng và vào miệng rồi mà nước mắt cô cứ chảy ra. Và sau này khi cơn đói kinh khủng của năm đó đã thật sự chấm dứt vì có Việt Minh về thì cô vẫn còn bị ám ảnh không nguôi về những ngày tháng đó.

Cuộc sống lúc đó vô cùng cơ cực, người dân chẳng những đói ăn đói mặc mà còn khổ sở bởi trăm ngàn thứ thuế cực kỳ vô lý và tàn nhẫn của đám cường hào ác bá trong làng. Dì hai nói chắc mọi người đã học trong sách vở nên biết rõ hơn dì, mà tôi cũng thấy vậy. Tôi hiểu câu chuyện của dì kể là vào giai đoạn những năm đất nước mình đang trong những tháng ngày đen tối nhất, đang sống dưới ách đô hộ của bọn thực dân Pháp, và Bác Hồ đang trên đường ra nước ngoài để tìm con đường cứu nước cứu dân. Như tác phẩm Chị Dậu, Chí Phèo, Sống mòn… mà tôi đã được học và đã được đọc.

Dì kể tiếp.

Cô Ngọ nói có rất nhiều người dân mình đã không qua khỏi trong nạn đói năm đó. Rất nhiều người đã chết rất thê thảm còn người sống cũng chỉ biết nhìn chứ không thể làm gì hơn. Mà cuộc sống đâu chỉ có ăn với mặc, cô nói đến dầu để thắp sáng cũng không có nên người dân gần như sống trong tăm tối cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Nhà nào sang lắm thì đến khi trời tối mịt mới dám thắp lên, lúc đó gần như những nhà xung quanh được sáng lây theo dù chỉ là một chút ánh sáng nhỏ nhoi le lói, được lóe lên trong màn đêm đen kịt đang vây phủ khắp cả ngôi làng. Cô Ngọ nói lúc đó cả làng gần như im lìm, người ta cũng chẳng còn đủ sức để ra đồng. Mà những cánh đồng cứ hoang tàn xơ xác vì không có bàn tay người chăm bón. Rồi những gốc rạ cũng bị bật rễ lên hết vì bao nhiêu người thay nhau đi mót lúa, đến bọn trẻ con ngày thường hay chạy nhảy nô đùa khắp các con đường làng thì nay cũng im hơi lặng tiếng trong nhà. Cô nói ngày hôm đó là ngày cuối cùng má cô vét thật sâu cái chén vào cái lu gạo để cố múc lên xem thử còn được bao nhiêu, và má cô biết đó là ngày cuối vì trong lu cũng hết sạch gạo luôn. Mà mấy ngày hôm trước má cô đã không đành lòng nên đã mang qua nhà bên cạnh một cái xoong nhỏ đầy gạo. Dù má cô biết đó là những hạt gạo cuối cùng còn lại của gia đình cô, nhưng nhìn bà con lối xóm đói quá má cô không chịu được.

Dì hai ngưng lại rồi nhìn mọi người.

“Bây thấy không,” dì cứ gọi mọi người là bây, “Bây thấy bây giờ ăn uống thì ê hề chẳng thiếu thứ gì. Thậm chí có dịch có bệnh có chốt chặn có ngăn cách thì người ta vẫn có cơm ăn thì người ta vẫn no bụng, đâu đâu cũng có cứu trợ đâu đâu cũng có chia sẻ có quan tâm. Mà thời của bây làm sao hiểu được ông bà mình lúc đó, nên phải biết quý thức ăn. Bây giờ tao thấy bây không chú ý điều đó, ăn bao nhiêu thì phải tự biết cái bụng mình. Cho con ăn cũng vậy, cứ múc cho nhiều rồi ăn không hết lại bị thừa mứa rồi đổ đi, trong khi bao nhiêu người không có mà ăn. Cứ mỗi lần tao được dự đám giỗ đám tiệc của mọi người là tao lại hay thấy vậy. Bây cứ thản nhiên đổ thức ăn thừa đi mà không thấy xót hay sao? Nên tao hay nhớ lại câu chuyện của cô tao kể năm xưa, công nhận lúc đó người dân mình quá khổ. Rồi sau đó nhờ có Việt Minh về nên đã phá được kho thóc để cứu đói cho dân làng, nếu không chắc cả làng cũng sẽ chết hết vì đói.”

Mà cô Ngọ nói chính gia đình cô cũng chết luôn vì ngày đó người ta chết đầy đường nhìn ghê lắm, đến nỗi sau này cô bị nhập tâm luôn vì quá nhớ đến những cảnh đó, rồi đêm nào ngủ cũng bị mê sảng cũng bị nói mớ rồi la lên rồi còn khóc nữa. Cô Ngọ nói cô cũng không biết không nhớ mặt mũi Việt Minh như nào vì cô còn nhỏ quá chỉ nghe má cô nói vậy. Rồi cô nhớ mãi bữa cơm đầu tiên sau một thời gian dài chịu đói, là những hạt cơm trắng tinh nóng hổi ăn với nước muối chan vào mà ngon không thể tưởng. Nên sau này đến lúc ấm no rồi đến lúc hòa bình rồi cô vẫn giữ thói quen đó, là ăn sáng chỉ có cơm trắng với nước mắm chứ không ăn món khác. Cô Ngọ nói má cô rất hay nhắc rất hay nói câu này, là nhờ có Việt Minh về nên cả làng mới được sống lại. Mà qua những gì má cô kể thì trong trí óc non nớt của cô lúc đó Việt Minh giống như một ông tiên giống như một ông bụt ở trên trời bay xuống mang đến cái ăn cái mặc cái ấm cái no cho mọi người. Cả làng như được hồi sinh lại khi nhà nào cũng có ít nhất một thúng thóc trong nhà, rồi tiếng cười tiếng nói của bọn trẻ con lại vang khắp làng. Mà sau này những người còn sống sót trong nạn đói năm đó đều lưng tròng nước mắt khi kể lại.

Dì hai kể nhiều lắm, mà dì hay chen vào những lời răn dạy những câu mắng dành cho mọi người. “Tụi bây không biết quý trọng thức ăn gì hết, cứ mua cho nhiều cứ nấu cho nhiều rồi ăn không hết lại đổ đi, những ngày thường đã vậy rồi đến ngày giỗ ngày tết càng vậy nữa. Thức ăn là mồ hôi nước mắt của chính bây làm ra, mà cứ để những người già như tao cứ nhắc mãi. Lát nữa để coi thế nào cũng có thức ăn bị đổ đi, tao nói cấm có sai.”

Mọi người nhìn dì rồi nhìn nhau, ai cũng khẽ cười như biết lỗi. Mà tôi biết biệt đội đi chợ và phụ trách nấu nướng đâu cố ý đâu, vì là ngày giỗ con cháu về đông rồi lại bà con hàng xóm nên mọi người cũng cố ý nấu nhiều hơn. Mà đúng là cũng nhiều thật, chắc sẽ mang cho cả xóm sau đó, năm nào chả vậy. Mà dì hai hay mắng vậy thôi chứ chắc dì cũng hiểu.

Dì nói những lời cuối như để kết thúc câu chuyện.

Cô Ngọ nói cái ngày cả làng được nhận thóc và được thổi lửa nấu cơm sau rất nhiều ngày dài bị đói là một ngày mới, là một ngày mà cả làng như được sinh ra lần thứ hai. Nên những người còn sống đến mãi sau này như cô Ngọ đều ghi nhớ và trân trọng ngày hôm đó. Ai cũng nói đó là một ngày mới, một ngày có ánh mặt trời thật sự đã chiếu sáng đã hồi sinh cho cả làng.

Câu chuyện của dì hai kể được dừng lại ở đó. Mà tôi nhớ lúc đó có mấy anh chị và thêm một người cháu của tôi nữa ngồi nghe, còn lại cứ châu đầu vào mấy phòng bên trong với điện thoại với rì rầm to nhỏ. Tôi nhìn bình trà và bình nước lọc trên bàn cũng đã cạn, dì hai kể xong mà mọi người vẫn ngồi nguyên chỗ cũ chứ không đứng lên, rồi anh tôi buột miệng:

“Thời bây giờ chuyện ăn uống đã không thành vấn đề với đói với no, chỉ có lo bị ngộ độc thực phẩm thôi. Chuyện đó thì thời trước không có, bây giờ ai cũng no hết chỉ có ăn ngon hay không mà thôi. Ngày mai dì hai về nữa nhé.”

Dì hai cười và gật đầu, vì giỗ ba tôi thường là hai ngày, ngày đầu buổi chiều còn ngày sau buổi sáng, rồi tự nhiên dì hai huých tay tôi:

“Ngày mai bây có về không?”

“Dạ không thưa dì, con chỉ về hôm nay.”

“Thời tiết như này dễ chịu quá, ngày mai thời tiết sẽ rất tốt đây, không nóng mà cũng không lạnh quá. Quay qua quay lại mà sắp tết rồi, tao cứ già đi còn đám bây cứ lớn lên.”

Đúng rồi, giỗ ba tôi thường hay sát với noel với tết dương lịch, là cũng sát với tết luôn, mà năm nào tôi cũng về chỉ có ngày đầu. Tôi cứ tin dì hai vậy, những người già thường có những kinh nghiệm mà lớp trẻ hơn như tôi không có. Ngày mai sẽ là một ngày mới với thời tiết dễ chịu và rất đẹp, mà chỉ cần là một ngày mới thì nó đã đẹp sẵn trong đó rồi, chỉ cần mỗi người cười lên nữa là đủ.

Đó là những ngày gần cuối của một năm, năm đó tôi được gặp được nói chuyện cùng dì hai. Tôi thích nghe những người già nói chuyện là vậy, vì tôi luôn được học hỏi điều gì đó trong những câu chuyện của họ, còn với câu chuyện thức ăn của dì của cô Ngọ thì tôi được biết thêm điều này: là người ta sống là để mong chờ là để đón chào ngày mới, một ngày mới của ngày mai và của nhiều ngày mai, cứ mặt trời xuất hiện thì đó là ngày mới.

© HẢI ANH - blogradio.vn

Mời xem thêm chương trình:

Hãy Một Lần Sống Cho Chính Mình | Radio Tâm Sự

Phản hồi của độc giả

Xem thêm

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hẹn gặp lại nhau khi lòng đã hóa bình yên

Hãy gặp lại nhau, khi một mùa hoa khác lại nở. Đó không nhất thiết phải là mùa xuân rực rỡ, mà là mùa của sự sống đâm chồi từ những kẽ nứt của thương tổn. Là mùa của những mảnh tình được "gắng ghép" lại, không phải một cách gượng ép, mà là sự gắn kết tự nhiên của hai mảnh ghép đã được mài dũa qua thời gian. Những vết rạn trên gốm sứ khi được hàn bằng vàng sẽ càng trở nên quý giá; tình yêu của chúng ta cũng vậy, sau những lần tan vỡ và hàn gắn, nó sẽ mang một vẻ đẹp trầm mặc và bền bỉ vô cùng.

Dư âm

Dư âm

Có lẽ với chị Sáu điều khiến chị vui nhất, tự hào nhất chính là ba đứa con. Tụi nhỏ như ba ngọn đèn soi rọi để chị bước đi trong đêm tối. Hễ chị lỡ một nhịp, tụi nhỏ lại kéo chị một cái, kéo chị đi về nơi sáng hơn.

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế?

Mắt em sao buồn thế? Lại để giọt lệ rơi Như sầu đông vời vợi Mi khép một khung trời.

Ngôi nhà hạnh phúc

Ngôi nhà hạnh phúc

Những ngày đông đến, gió thổi hun hút ngoài hiên, mẹ lại ngồi bên khung cửa sổ đan áo len cho chúng tôi. Đôi tay mẹ thoăn thoắt, từng sợi len như dệt thành bao thương yêu thầm lặng. Chị tôi ngồi kế bên, vừa gỡ rối sợi len, vừa khe khẽ hát mấy câu vọng cổ. Còn cha, khi rảnh, lại kể chuyện ngày xưa cho chúng tôi nghe, giọng cha trầm ấm hòa cùng tiếng mưa tý tách ngoài hiên. Ngôi nhà nhỏ khi ấy ấm hơn bất kỳ ngọn lửa nào.

Khi tình yêu không còn nữa

Khi tình yêu không còn nữa

Tôi chẳng cần phải sống vì bất cứ ai, nhìn sắc mặt hay chịu chi phối cảm xúc của người khác. Nhưng rồi tôi nhận ra nhiều khi ly hôn không phải là chúng ta kết thúc cuộc hôn nhân không hạnh phúc mà là mở ra cho chúng ta một bước tiến mới. Có thể là những ngày bình yên hay những ngày mà chúng ta phải tự đối diện với khó khăn thay vì có chồng hay vợ bên cạnh cùng vượt qua.

Người lạ, có quen!

Người lạ, có quen!

Cảm ơn cậu vì đã xuất hiện để cô có thêm mảnh ghép lạ nhưng rất chân thật. Cảm ơn cậu vì vẫn luôn xuất hiện khi cô thực sự cần sự hỗ trợ. Chúng ta gặp nhau có thể đã là một “phép màu” giữa hàng triệu người lướt qua nhau ngoài cuộc sống xô bồ kia. Chào tạm biệt cậu - người lạ có quen!

Giữa hai mùa im lặng

Giữa hai mùa im lặng

Ở một nơi khác, Minh bước đi nhẹ hơn. Nó không còn chạy trốn. Chỉ là đang đi chậm lại, đủ để không lạc mất con đường quay về. Giữa hai mùa im lặng, cuối cùng cũng có một mùa mưa ở lại.

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu đến như một tia chớp

Tình yêu của chúng tôi đến nhanh như một tia chớp, nhưng lại để lại ánh sáng rất lâu trong tim. Và tôi tin rằng, tình yêu chân thành có thể đến bất cứ lúc nào. Chỉ cần bạn dám mở lòng hạnh phúc rồi sẽ tìm đến bạn.

Lá thư số 02

Lá thư số 02

Tụi mình cách xa nhau hơn 10km, hình như cũng không quá xa lắm, mình muốn gặp cậu. Khi nào tụi mình mới có thể gặp nhau? Khi nào cậu mới quay đầu nhìn mình? Thôi mình chẳng biết, cứ hỏi đến mình lại muốn khóc.

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Có những điều chúng ta mới biết (Kết thúc)

Giữa ánh nắng mỏng và tiếng thành phố vừa thức giấc, họ chợt hiểu rằng đời người không phải lúc nào cũng trả lại mọi thứ đã mất. Chỉ là, có những lúc, khi không còn đòi hỏi gì thêm, người ta lại được ở cạnh nhau — theo một cách rất khẽ.

back to top